|
|
Trích đoạn 1: Đời không thắng nổi chữ Thiên Người không thắng nổi chữ Duyên, chữ Tình Trai thời một kiếp ba sinh Gái thời một kiếp hồng nhan thẹn thùng… Người thời trong bước đường cùng Người lo “truy đuổi” biết đường nào ra! Người tìm kiếm mãi chẳng ra Người xây đến mấy căn nhà thảnh thơi! Người thì nằm mát xả hơi Người làm tất bật sáng trời đến khuya! Người thời đá thúng, đụng nia Người thời tốt nhịn, “dĩ hòa” là xong! Người sao cứ mãi long đong Người may mắn cứ ung dung gặp thời ! Người đầu đội đá vá trời Người nằm há miệng chờ thời…rụng sung! Người xa xôi mãi trông mong… Người ngay bên cạnh cũng không ngó ngàng! Người thời gìn giữ đá vàng Sắt son một dạ chẳng màng đổi thay! Người thời trăng gió mưa mây Tình như chiếc áo qua ngày cởi ngay! Người trao tận mặt tận tay Người thời khuất mặt, khuất mày “cho qua”! Người yên phận quét lá đa Người thời vùng vẫy cho ra núi vàng! Người thời nguyệt thẹn hoa nhường… Người thời xấu xí quỷ thường cũng chê! Người thời tăm tối, u mê Người thông minh quá trời già cũng ghen! Người thời ganh ghét bon chen Người thời cam chịu một mình hẩm hiu! Người thời cha mẹ nâng niu Người thời chữ “hiếu” vất tiêu bên đường! Thế gian thật giả khó lường Thế nhân tốt xấu khó tường tận ai ! Trích đoạn 2: Hỏi rằng: Bồ tát nơi đâu Sao không tỏa sáng ánh hào quang soi? Hỏi rằng tu cả cuộc đời Vẫn chưa đắc đạo vậy thời vì sao? Hỏi rằng trong chốn thâm sâu Hiền nhân đếm được có bao nhiêu người? Hỏi rằng sống cả kiếp người Tu nhân tích đức, lòng Trời có thương? Hỏi rằng thế sự nhiễu nhương Có nên xông trận, biên cương giữ gìn? Hỏi rằng chỉ một chữ Tình Sao người phải khổ lụy phiền, đa truân? Hỏi rằng sao cứ sang xuân Tuổi người cứ mãi chất chồng tháng năm? Hỏi rằng chốn ấy xa xăm Con người xấu tốt, thác làm cái chi? Hỏi rằng tử biệt sinh ly Nếu không còn nữa, người thì thành tiên? Hỏi rằng sống để mà ăn Hay ăn để sống mà làm mãi thôi? Hỏi rằng nhân loại sinh sôi Đất ngày càng chật, con người ở đâu? Hỏi rằng tai nạn khổ đau Cớ sao cứ giáng vào đầu chúng sanh? Hỏi rằng sao bọn tham lam Khi nào trả hết ,thân làm ngựa trâu? Cuộc đời sao chẳng phép màu Cứu người khốn khổ,thảm sầu,bi ai ?... Hỏi rằng gái cũng như trai Người chê, kẻ muốn biết ai mà lần? Con nào chẳng phải tình thâm Đôi khi đối xử người dưng chẳng bằng! Thời xưa vua cũng như quan Quyền cao chức trọng bạc vàng thiếu chi? Người nghèo no được mấy khi Bao tiền kiếm được cũng đi đàng nào? Trích đoạn 3: Nơi nào cũng chốn trần gian Cũng giàu, nghèo có sang hèn như nhau! Loài người cũng khác chi đâu Tham lam, ích kỉ ít nhiều mà thôi Lúc thì giả dối đãi môi Lúc thì giáng thẳng một “thoi” vào đầu! Lúc thì lịch sự làm sao Lúc thì tự ái bốc cao bất cần! Người xung quanh chẳng ngại ngần Chẳng cần đếm xỉa, chẳng cần hỏi han Sống như giữa chốn rừng hoang Ai đau, ai khổ, ai buồn, kệ ai! Có người quá lụy tiền tài Nghĩa tình đánh mất mặc ai chê cười Có tiền cũng chẳng dám xài Ki bo, chắt bóp bỏ hoài trong rương Gặp người khốn khó chẳng thương Ngỏ lời bố thí, “xin đừng có mơ!” Có người bỏ mặc con thơ Tối ngày bài bạc, bụi bờ rong chơi… Mẹ cha có chút cơ ngơi Khi chưa nhắm mắt, cũng ngày nào yên Con đàn cháu đống bu quanh Một hai hối thúc chia nhanh đi nào! Lưới trời lồng lộng trên cao Làm người như thế khác nào sói lang Giành nhau miếng thịt béo vàng Nghĩa tình máu mủ cũng tan hoang rồi! Có người nghèo xác tả tơi Bỗng nhiên trúng số đổi đời lên ngôi Mua quyền mua chức hẳn hoi Quần là áo lượt học đòi làm sang Quên luôn một thuở cơ hàn Vênh vang với cả họ hàng, người thân! Có người lấy oán trả ân Bao nhiêu ơn nghĩa những không đáp đền Mà còn tráo trở, bạc tình Hại người đến nỗi tận cùng mới thôi! Có người luôn miệng ỉ ôi… Khó khăn túng thiếu cuộc đời khổ thay Để hòng xin xỏ, mượn vay Hết vay đến trả, trả rồi lại vay Biết điều mà trả đã may Còn không thì trốn chạy dài thoát thân! Có người hay nổi hận, sân Nhỏ nhen chấp nhặt từ gần đến xa Chuyện dù bé cũng xé to Trong nhà náo loạn lời ra tiếng vào Chẳng quàn “nước lã máu đào” Chẳng quàn trên dưới, người nào thân, sơ! Có người sáng nắng chiều mưa Thất thường như kẻ sớm trưa một mình Lắm khi nói cả chục lần Cũng không hiểu được một phần tư câu! * Người thì xảo quyệt làm sao Ăn không nói có biết nao mà lần Nói ngang nói ngược trăm phần Vu oan giá họa tội tình người ngay! Người thì sáng xỉn, chiều say La con đánh vợ sướng tay, khỏe người Không làm việc chỉ chơi bời Rượu chè bài bạc tối ngày sáng đêm Người ham vật chất bạc tiền Tình chồng nghĩa vợ, bạn hiền anh em Xem như lá cỏ nhẹ tênh Không bằng sức nặng “đồng tiền vạn năng”! Kể ra cũng lắm gian nan… Trần gian lắm nỗi ngổn ngang sự tình!
|
|