Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 2 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 26-09-2011, 08:33 am 
phamquoc2011
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 26-09-2011, 08:23 am
Lần ghé thăm trước: 26-09-2011, 08:53 am
Bài viết: 2
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
3 lần trong 2 bài viết
 

Trân trọng giới thiệu Tác phẩm KIẾP PHONG TRẦN của nữ sĩ Diên Minh


Hình ảnh
Tác phẩm KIẾP PHONG TRẦN được sáng tác vào tháng 7/2007,sau hơn 03 tháng hoàn thành .Tác phẩm thơ lục bát dài 4.000 câu, viết về thân phận đắng cay, lận đận của một chàng trai tử thuở lọt lòng cho đến tuổi xế chiều…Tuy trong một hoàn cảnh nghiệt ngã, khốc liệt như vậy nhưng chàng trai đó vẫn đầy nhân hậu, tình người,tốt bụng ,vị tha… Chàng luôn vươn lên , nỗ lực không ngừng để cải thiện, sửa chữa sai lầm trong đời mình dù đó là do những hoàn cảnh khách quan gây ra. Chàng tin vào số phận của mỗi con người là do “nghiệp chướng” gây nên từ “tiền kiếp”!Không chỉ là phận gái như “ nàng Kiều” mới gặp lắm gian truân, khổ hạnh, chàng Phong trong KIẾP PHONG TRẦN còn bi ai, tủi nhục hơn khi không có cha mẹ để mà hy sinh, chăm sóc, nói chi đến sự cậy nhờ, nương tựa vào gia đình trong đường đời chông gai , khắc nghiệt :
“ Đời không trải thảm hoa hồng
Để ta êm thắm theo từng bước chân! ”
Tác phẩm viết về ĐỜI, về ĐẠO , về LUẬT NHÂN QUẢ , BÁO ỨNG .
Bao nhiêu tai nạn , rủi ro mà chàng gặp phải, cũng đều là NGHIỆP CHƯỚNG từ tiền kiếp chàng gây nên ! ( Tác phẩm được giới thiệu ra mắt tại Hội Mỹ thuật TP.HCM ngày 10/05/2011, với sự tham gia của GS.TS Trần văn Khê , Nhà thơ Nguyễn khắc Thiệu (Chủ nhiệm CLB thơ họa, thư pháp ).Tác phẩm được in bởi NXB Tổng hợp, số lượng 1000 cuốn, bán tại các nhà sách, hiện đã tái bản thêm 1.000 cuốn. Độc giả có thể tham khảo thêm qua trang web www. kiepphongtran.com ).


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn phamquoc2011 cho bài viết này:
Phong Trần (26-09-2011, 10:41 am), Phan Văn Nhớ (27-09-2011, 03:23 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 26-09-2011, 08:49 am 
phamquoc2011
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 26-09-2011, 08:23 am
Lần ghé thăm trước: 26-09-2011, 08:53 am
Bài viết: 2
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
3 lần trong 2 bài viết
 
Trích đoạn 1:

Đời không thắng nổi chữ Thiên
Người không thắng nổi chữ Duyên, chữ Tình
Trai thời một kiếp ba sinh
Gái thời một kiếp hồng nhan thẹn thùng…
Người thời trong bước đường cùng
Người lo “truy đuổi” biết đường nào ra!
Người tìm kiếm mãi chẳng ra
Người xây đến mấy căn nhà thảnh thơi!
Người thì nằm mát xả hơi
Người làm tất bật sáng trời đến khuya!
Người thời đá thúng, đụng nia
Người thời tốt nhịn, “dĩ hòa” là xong!
Người sao cứ mãi long đong
Người may mắn cứ ung dung gặp thời !
Người đầu đội đá vá trời
Người nằm há miệng chờ thời…rụng sung!
Người xa xôi mãi trông mong…
Người ngay bên cạnh cũng không ngó ngàng!
Người thời gìn giữ đá vàng
Sắt son một dạ chẳng màng đổi thay!
Người thời trăng gió mưa mây
Tình như chiếc áo qua ngày cởi ngay!
Người trao tận mặt tận tay
Người thời khuất mặt, khuất mày “cho qua”!
Người yên phận quét lá đa
Người thời vùng vẫy cho ra núi vàng!
Người thời nguyệt thẹn hoa nhường…
Người thời xấu xí quỷ thường cũng chê!
Người thời tăm tối, u mê
Người thông minh quá trời già cũng ghen!
Người thời ganh ghét bon chen
Người thời cam chịu một mình hẩm hiu!
Người thời cha mẹ nâng niu
Người thời chữ “hiếu” vất tiêu bên đường!
Thế gian thật giả khó lường
Thế nhân tốt xấu khó tường tận ai !
Trích đoạn 2:
Hỏi rằng: Bồ tát nơi đâu
Sao không tỏa sáng ánh hào quang soi?
Hỏi rằng tu cả cuộc đời
Vẫn chưa đắc đạo vậy thời vì sao?
Hỏi rằng trong chốn thâm sâu
Hiền nhân đếm được có bao nhiêu người?
Hỏi rằng sống cả kiếp người
Tu nhân tích đức, lòng Trời có thương?
Hỏi rằng thế sự nhiễu nhương
Có nên xông trận, biên cương giữ gìn?
Hỏi rằng chỉ một chữ Tình
Sao người phải khổ lụy phiền, đa truân?
Hỏi rằng sao cứ sang xuân
Tuổi người cứ mãi chất chồng tháng năm?
Hỏi rằng chốn ấy xa xăm
Con người xấu tốt, thác làm cái chi?
Hỏi rằng tử biệt sinh ly
Nếu không còn nữa, người thì thành tiên?
Hỏi rằng sống để mà ăn
Hay ăn để sống mà làm mãi thôi?
Hỏi rằng nhân loại sinh sôi
Đất ngày càng chật, con người ở đâu?
Hỏi rằng tai nạn khổ đau
Cớ sao cứ giáng vào đầu chúng sanh?
Hỏi rằng sao bọn tham lam
Khi nào trả hết ,thân làm ngựa trâu?
Cuộc đời sao chẳng phép màu
Cứu người khốn khổ,thảm sầu,bi ai ?...
Hỏi rằng gái cũng như trai
Người chê, kẻ muốn biết ai mà lần?
Con nào chẳng phải tình thâm
Đôi khi đối xử người dưng chẳng bằng!
Thời xưa vua cũng như quan
Quyền cao chức trọng bạc vàng thiếu chi?
Người nghèo no được mấy khi
Bao tiền kiếm được cũng đi đàng nào?
Trích đoạn 3:
Nơi nào cũng chốn trần gian
Cũng giàu, nghèo có sang hèn như nhau!
Loài người cũng khác chi đâu
Tham lam, ích kỉ ít nhiều mà thôi
Lúc thì giả dối đãi môi
Lúc thì giáng thẳng một “thoi” vào đầu!
Lúc thì lịch sự làm sao
Lúc thì tự ái bốc cao bất cần!
Người xung quanh chẳng ngại ngần
Chẳng cần đếm xỉa, chẳng cần hỏi han
Sống như giữa chốn rừng hoang
Ai đau, ai khổ, ai buồn, kệ ai!
Có người quá lụy tiền tài
Nghĩa tình đánh mất mặc ai chê cười
Có tiền cũng chẳng dám xài
Ki bo, chắt bóp bỏ hoài trong rương
Gặp người khốn khó chẳng thương
Ngỏ lời bố thí, “xin đừng có mơ!”
Có người bỏ mặc con thơ
Tối ngày bài bạc, bụi bờ rong chơi…
Mẹ cha có chút cơ ngơi
Khi chưa nhắm mắt, cũng ngày nào yên
Con đàn cháu đống bu quanh
Một hai hối thúc chia nhanh đi nào!
Lưới trời lồng lộng trên cao
Làm người như thế khác nào sói lang
Giành nhau miếng thịt béo vàng
Nghĩa tình máu mủ cũng tan hoang rồi!
Có người nghèo xác tả tơi
Bỗng nhiên trúng số đổi đời lên ngôi
Mua quyền mua chức hẳn hoi
Quần là áo lượt học đòi làm sang
Quên luôn một thuở cơ hàn
Vênh vang với cả họ hàng, người thân!
Có người lấy oán trả ân
Bao nhiêu ơn nghĩa những không đáp đền
Mà còn tráo trở, bạc tình
Hại người đến nỗi tận cùng mới thôi!
Có người luôn miệng ỉ ôi…
Khó khăn túng thiếu cuộc đời khổ thay
Để hòng xin xỏ, mượn vay
Hết vay đến trả, trả rồi lại vay
Biết điều mà trả đã may
Còn không thì trốn chạy dài thoát thân!
Có người hay nổi hận, sân
Nhỏ nhen chấp nhặt từ gần đến xa
Chuyện dù bé cũng xé to
Trong nhà náo loạn lời ra tiếng vào
Chẳng quàn “nước lã máu đào”
Chẳng quàn trên dưới, người nào thân, sơ!
Có người sáng nắng chiều mưa
Thất thường như kẻ sớm trưa một mình
Lắm khi nói cả chục lần
Cũng không hiểu được một phần tư câu! *
Người thì xảo quyệt làm sao
Ăn không nói có biết nao mà lần
Nói ngang nói ngược trăm phần
Vu oan giá họa tội tình người ngay!
Người thì sáng xỉn, chiều say
La con đánh vợ sướng tay, khỏe người
Không làm việc chỉ chơi bời
Rượu chè bài bạc tối ngày sáng đêm
Người ham vật chất bạc tiền
Tình chồng nghĩa vợ, bạn hiền anh em
Xem như lá cỏ nhẹ tênh
Không bằng sức nặng “đồng tiền vạn năng”!
Kể ra cũng lắm gian nan…
Trần gian lắm nỗi ngổn ngang sự tình!


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn phamquoc2011 cho bài viết này:
Phan Văn Nhớ (27-09-2011, 03:23 pm)
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 2 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.420s | 22 Queries | GZIP : Off ]