Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 20 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Trang của Nga
Gửi bàiĐã gửi: 20-07-2010, 09:32 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 

Trang của Nga


truyện hay đọc là phải khóc
Ngày 14-2 định mệnh


Đó là câu chuyện về đôi tình nhân trẻ chia tay đúng ngày 14-2.
Hôm đó là thứ 6, ngày 14-2-1867, đôi tình nhân đứng trên chiếc cầu ở Sefton Park, thành phố Liverpool, nước Anh. Họ là William Robert D'Onston và Alice Harwood. Hôm đó là ngày lễ tình yêu nhưng không khí toát lên một vẻ u buồn ảm đạm. Đó là buổi tối cuối cùng của đôi tình nhân trẻ. Chỉ ít phút nữa thôi, họ sẽ đường ai nấy đi. William sinh trưởng trong một gia đình thượng lưu. Cha mẹ anh vừa ép anh phải cưới một cô gái quyền quý khác, sao cho môn đăng hậu đối. Anh không thể tiếp tục với Alice được nữa.
William khóc và nói với Alice anh không thể yêu cô, mối tình của họ phải chấm dứt tại đây. Alice không nói gì. Cô đứng lẳng lặng và nhìn xuống mặt nước. Rồi cô quay ra và hôn William, đôi mắt cô cũng ướt đẫm nước mắt. Cô nói với người mình yêu: “Hãy làm cho em một điều cuối cùng này. Chỉ một điều này thôi.”
"Hãy hứa rằng anh sẽ quay lại đây để gặp em sau đúng một năm nữa, đúng ngày này, đúng giờ này." - Alice nói.
William không hiểu lắm về lời đề nghị của Alice. Nhưng lúc đó trái tim anh đang ngập trong nỗi buồn vô tận. Anh đáp lại: “Được. Nếu còn sống, nhất định anh sẽ đến.”
"Không! Hãy nói rằng dù sống hay chết anh cũng sẽ đến!" - Alice hét lên.
"Đừng quá đau buồn" - William nói. Anh cố gượng cười, đưa tay nắm lấy bàn tay người mình yêu. “Đúng một năm nữa, vào đúng giờ này, dù sống hay chết, chúng ta sẽ gặp nhau ở đây” – anh nói.


Cây cầu định mệnh nơi cặp tình nhân gặp nhau.

Đúng 12 tháng sau, William và Alice cùng đến chỗ hẹn như lời hứa năm xưa. William nói với Alice rằng anh đã có gia đình và bây giờ anh không thể nghĩ đến cô được nữa. Alice thì không như vậy. Cô vẫn yêu anh tha thiết. Lại một lần nữa, Alice cầu khẩn. Cô xin anh hãy gặp cô một lần nữa, chỉ một lần nữa thôi, vào đúng ngày này, ngày 14-2, sau một năm nữa. William nói rằng anh không thể làm thế được, anh đã có gia đình và thề rằng sẽ suốt đời chung thủy với người vợ của mình. Alice khóc. Cô vừa khóc vừa cầu xin William. Cô nhắc lại những kỷ niệm ngày xưa, những lời hứa mà anh đã nói với cô. William động lòng. Lại một lần nữa, anh đồng ý. Nhưng đây sẽ là lần cuối cùng. Lại như lần trước, hai người sẽ hẹn gặp nhau trên chiếc cầu này vào ngày 14-2.
Tháng 2 năm 1869, William gặp phải một tai nạn. Anh chịu một chấn thương nặng ở chân. William không thể đi lại nếu không có sự giúp đỡ của chiếc nạng. Ngày hẹn đã tới, William không biết làm thế nào mình có thể đến điểm hẹn với chiếc chân thế này. Nhưng vẫn giữ lời, vẫn cố đến bằng được điểm hẹn. Người quản gia của gia đình anh, Bob, đồng ý đi theo giúp đỡ. Người quản gia này biết hết chuyện tình đau khổ của đôi tình nhân. Bob là người đẩy xe cho William. Bob giúp William đứng dậy. Anh đứng đó, trên chiếc cầu định mệnh, chờ Alice. Nhưng lần này anh không có chút kiên nhẫn nào hết.
William hét lên với Bob: "Tại sao tôi lại phải đứng đây để chờ đợi một người con gái mà tôi không còn quan tâm đến nữa cơ chứ?”.

Người quản gia không nói gì. Nhưng cùng lúc, từ đằng xa, bóng dáng Alice xuất hiện. "Đúng giờ đấy chứ." William nghe tiếng Alice thì thầm.
Alice tiến đến phía người cô yêu. Nhưng cô cứ bước những bước liên tiếp không dừng lại. Sợ rằng Alice va vào mình, William đưa tay ra, định ôm đỡ cô vào lòng.
Nhưng cánh tay anh đi xuyên qua người cô. Alice quay sang thì thầm trong sự ngạc nhiên tột độ của William: “Dù sống hay chết...”.
William nhìn Alice bước đến cuối cây cầu rồi biến mất.
"Bob!" - William òa khóc - "Người nào vừa đi qua đấy?”.
Bob nói không có ai cả, nhưng Bob nghe được tiếng những bước chân.
Ngày hôm sau, William cố tìm đến gia đình Alice để làm rõ mọi chuyện. Anh đến con phố Huskisson để gặp gia đình cô. Khi nghe chuyện, bố mẹ Alice đều khóc, họ nói rằng cô con gái của họ đã chết đêm qua rồi. Alice chết ngay trước lúc nửa đêm, chỉ vài tiếng trước giờ hẹn với William.
William không thể tin vào những gì mình nghe thấy. Cô y tá ở bên cạnh Alice trước lúc cô qua đời kể lại rằng trong những giây phút cuối đời mình, Alice cứ lặp đi lặp lại câu nói: "Dù sống hay chết, tôi cũng phải đến cây cầu để gặp William...".
Người ta nói rằng hàng năm cứ đúng ngày lễ tình yêu 14/2 trên cây cầu kia, người ta lại thấy bóng dáng của Alice. Cô đến vì cuộc hẹn với người cô yêu.
Và đó mãi mãi là câu chuyện về mối tình đau khổ của hai người yêu nhau nhưng không bao giờ đến được với nhau.

ST


Sửa lần cuối bởi nga vào ngày 23-07-2010, 05:09 pm với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Tình yêu và lý trí
Gửi bàiĐã gửi: 23-07-2010, 04:53 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, các tính cách sống lơ lửng

xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm

thấy việc gì đó để làm. Một ngày nọ, chúng tập trung lại và bàn về một trò

chơi nào đó.

Thông minh đề xuất : "Chúng ta cùng chơi trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý

và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý trí la lớn "Này các bạn, tôi xung phong làm

người tìm, các bạn trốn đi nhé !"

Lý trí tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm :"Một, hai, ba...", Đức hạnh và

Thói xấu cuống cuồng đi kiếm chỗ để nấp. Dịu dàng nấp sau mặt trăng. Phản

bội nấp sau những vườn bắp cải. Yêu mến cuộn tròn giữa những đám mây.

Nồng nàn trốn ngay giữa trung tâm trái đất. Nói dối giấu mình phía sau của

tảng đá nằm bên dưới một hồ lớn. Tham lam trốn trong một bao tải... Và Lý

trí đã đếm đến bảy mươi, tám mươi... chín mươi. Lúc này tất cả đều tìm được

chỗ ẩn nấp cho mình, ngoại trừ Tình yêu. Tình Yêu không thể tìm cho mình

một chỗ để trốn. Và đó cũng lý giải vì sao thật khó khăn để che giấu Tình

yêu trong trái tim mình. Khi Lý trí đếm tới một trăm, Tình yêu nhảy đại vào

một bụi hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. Tình yêu cố nén đau mà

không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đóa

hoa hồng ...

Lý trí bắt đầu tìm kiếm. Lười biếng được tìm thấy đầu tiên bởi vì Lười biếng

không có đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ nấp tốt. Sau đó lần lượt Dịu

dàng, Nói dối, Nồng nàn, Yêu mến... cũng được tìm thấy, chỉ trừ Tình yêu.

Ghen ghét với Tình yêu, Ghen tỵ đã thì thầm vào tai Lý trí: " Tôi biết bụi hoa

hồng đang ẩn giấu bạn Tình yêu đấy ".


Lý trí bước lại gần và bắt đầu tìm kiếm. Lý trí đã xới tung cả bụi hoa mà

chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây để tìm và dừng lại khi

trái tim của Lý trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu. Tình yêu xuất hiện

với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy ra từ đôi mắt. Trong lúc tìm kiếm,

Lý trí đã làm hỏng đôi mắt của Tình yêu. Lý trí khóc thét lên : " Tôi phải làm

gì đây? Tôi phải làm gì đây ? Tôi đã làm cho bạn mù. Làm cách nào khiến cho

bạn thấy đường trở lại bây giờ ?"


Tình yêu nói: " Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ

nếu bạn muốn giúp tôi, hãy làm người dẫn đường cho tôi ". Và đó là lý do vì

sao Tình yêu là mù quáng và luôn đồng hành với Lý trí .

Nga st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Sự thử thách của tình yêu
Gửi bàiĐã gửi: 23-07-2010, 05:03 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Bạn có biết rằng mình thường hay trách rằng:
Bạn không hay quan tâm đến mình bởi vì mình rất quý trọng sự quan tâm của bạn dành cho mình.

Mình sợ đến một ngày nào đó mình không cần nó nữa và sẽ trở thành một người vô cảm trước những gì tốt đẹp bạn dành cho mình của bạn.

Bạn có biết rằng mình rất quan tâm đến bạn vì mình nghĩ rằng bạn cần sự quan tâm đó, nhưng có lẽ điều đó đôi khi đã làm bạn cảm thấy hơi khó chịu.

Mình chỉ sợ đến một ngày nào đó mình sẽ lãnh đạm trước những nỗi buồn, sự đau khổ của bạn vì mình nghĩ rằng bạn sẽ không cần người để lắng nghe bạn thổn thức.

Bạn có biết rằng mình cảm thấy rất buồn khi những tình cảm tốt đẹp của mình, tất cả là dành cho bạn vì mình nghĩ rằng bạn biết trân trọng nó. Nhưng một sự thật phũ phàng là mình sẽ phải ngồi trong bóng tối để suy nghĩ lại rằng: Bạn có thật sự cần nó không ? Vì bạn ạ !
Tình cảm là một cái gì đó cho đi mà không hề đòi trả công, nhưng nó sẽ chết khát khi người ta không biết tưới mát cho nó. –

Bạn có biết rằng:
Mình rất hay lặp lại lời chúc:
Your Dreams will become true if you believe in you ! I hope that You are always happy and successful for doing every thing at every where ! I believe in you ! không phải bởi vì mình chẳng còn câu gì để nói, mà...Đó là tất cả những gì mình mong muốn bạn sẽ có được, đó là những lời chúc chân thành từ tận sâu thẳm trong trái tim ! Chỉ bấy nhiêu thôi nhưng đối với mình đó là sự phấn đấu cả cuộc đời.
- Mình hy vọng rằng: Mỗi khi bạn gặp khó khăn, nỗi buồn trong cuộc sống hãy nghĩ tới những dòng chữ này và hãy luôn nhớ rằng mình đang ở bên cạnh bạn.
- Nhưng....Mình đã giận bạn.
- - Bạn nghĩ mình thật tàn nhẫn khi viết thư và nói rằng:
- “Sẽ quên hết mọi thứ và làm lại từ đầu”.
- Thực ra bạn có biết rằng:
- Mình đã ngồi thức bao đêm, đã tự tàn nhẫn với chính mình trước khi viết cho bạn bức thư đó.
- Và mình chỉ mong muốn rằng sau bức thư đó quan hệ của chúng ta sẽ tốt hơn mà thôi.
- - Bạn có biết rằng:
- Mặc dù có một số chuyện mình rất giận bạn, nhưng mình đã không cho bạn giải thích.
- Có thể bạn sẽ cho mình thật sự tồi tệ nhưng mình nghĩ rằng nên làm như thế vì sẽ tốt hơn cho cả hai ta.
- - Bạn có biết rằng:
- Khi nhìn bạn buồn, mình đã rất muốn chạy đến bên bạn để an ủi bạn.
- Nhưng mình đã không làm vì mình nghĩ rằng có thể bạn không cần sự quan tâm đó.
- - Bạn có biết rằng:
- Mình đã phải luôn luôn tự lừa dối mình, luôn luôn cố gắng tươi cười mặc dù con tim đang tự nguyền rủa mình khi biết tình bạn của chúng ta sắp tan vỡ không ?
- - Bạn có biết rằng dù mình nói, mình viết như thể là không cần tình bạn của chúng ta nữa nhưng sự thực thì ngược lại.
- Người bạn bé nhỏ của tôi ạ !
- Mình luôn luôn rất chân trọng những giây phút vui vẻ khi chúng ta đùa vui, những giây phút lãng mạn khi chúng ta cùng nhau đi và hàn huyên tâm sự dưới trời lớt phớt mưa bay, những giây phút hứng thú khi chúng ta học chung !
- Đối với mình đó là những quãng thời gian thật đẹp đẽ biết bao.
- - Bạn có biết rằng:
- Bạn là người con gái đầu tiên đã gọi điện cho mình mà không nói được câu gì ngoài những giọt nước mắt trên mi.
- Đó mãi mãi là một hình ảnh đẹp đẽ không bao giờ phai nhòa trong tâm trí mình.
- Và Bạn có biết rằng...
- Mình vẫn còn rất giận bạn, bởi vì mình vẫn còn rất nâng niu, trân trọng tình bạn của chúng ta ! Bạn ạ !
- “Thương nhau lắm thì cắn nhau đau”,
- Người bạn thật sự là người bạn luôn ở bên bạn ngay cả khi đang rất giận dỗi bạn.

Nga st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Tình biển
Gửi bàiĐã gửi: 23-07-2010, 05:28 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
TTO – Tôi gặp anh tình cờ trong một chuyến đi thực tế về quê anh. Cái giọng nói miền Trung nằng nặng khó nghe ghê nhưng đến sau này tôi mới nhận ra đối với tôi nó quan trọng đến thế!
Lần đầu tiên gặp anh, anh không đọng ấn tượng gì, cũng chẳng hề đặc biệt.
Nhưng rồi tôi cũng phải trở về Hà Nội, nơi xe cộ ồn ào và mọi cái đều bon chen tôi mới thấy nhớ da diết cảnh quê êm đềm ấy.
Một thời gian sau tôi gặp lại anh, cũng tình cờ như chuyến đi tôi về với biển.
Vậy là sau ngày ấy chúng tôi đã ở lại bên nhau suốt những năm tháng trong cuộc đời sinh viên của tôi.
Đó là những năm tháng không mấy êm đềm nhưng nếu như cho tôi lựa chọn lại, tôi vẫn mong sẽ vẫn được tình cờ gặp lại anh.Mảnh đất khô cằn với gió Lào bỏng rát quê anh đã làm cho anh cứng cỏi và chịu đựng. Ngày ấy anh đã yêu tôi với cả trái tim, nhưng lại không hề nói.
Tôi cũng đã yêu anh, đó không phải là một tình yêu sét đánh nhưng nó thấm dần vào từng mạch máu nhỏ, thấm cả vào từng thớ thịt trong con người tôi để cho đến hết cả cuộc đời này chắc tôi sẽ không bao giờ có thể quên anh và những ngày tháng đó.
Tôi lặng lẽ đi bên đời anh, lắng nghe những nỗi khổ anh phải chịu đựng, những vất vả bộn bề trong cuộc sống thường nhật của anh bằng nhịp đập trái tim mình.
Nhưng cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao ngày ấy anh lại không chịu nói ra.
Giá mà anh có thể nói ra những suy nghĩ của mình, về tương lai của hai đứa, thì có lẽ hôm nay chúng tôi đã khác rồi.Nhưng cuối cùng thì ngày ấy anh cũng quyết định rời xa tôi.
Tôi đã tưởng mình không thể chịu nổi, không thể chia sẻ cùng ai những ạt ào ở trong lòng. Kỷ niệm về anh tràn ngập trong trái tim và tâm trí tôi.
Có lúc tôi định rời xa thế giới này, nhưng vì gia đình tôi đã gắng vượt qua.
Nhưng cho đến bây giờ, tôi vẫn sợ nỗi đau của ngày ấy nên chẳng dám yêu ai.
Bởi tình yêu tôi dành cho anh đã là quá đủ, hay ngày ấy anh rời xa tôi và mang đi hết cả tình yêu ấy mất rồi? Trái tim tôi lạnh giá, ánh mắt tôi vô cảm trước tất cả những người đàn ông đến bên tôi kể từ ngày anh ra đi.
Người ta cứ nói thời gian sẽ làm lành những vết thương ở trong lòng, nhưng với tôi điều đó không có tác dụng.
…Nhiều năm sau, tôi quyết định trở lại quê anh, mảnh đất đầu tiên tôi gặp anh, hay đó là nơi lần đầu tiên tôi thấy gắn bó như chính quê hương mình vậy.
Đó là một ngày cuối tuần, tôi mua một chiếc vé và lên tàu tìm về quê anh.
Nhưng sao cuộc đời lại trớ trêu đến thế? Tôi tìm đúng số ghế và lặng lẽ ngồi xuống.
Tàu hôm nay vắng quá. Vậy cũng tốt, tôi sẽ không bị làm phiền bởi bất kỳ ai cả. Nhưng rồi cũng có người bước tới và ngồi vào chiếc ghế trước mặt tôi. Trời ơi, người trước mặt tôi kia là ai chứ? Có phải là anh không…? Đúng là anh thật. Là anh và một người vợ trẻ, đứa con của họ lớn từng này rồi cơ à?Cổ họng tôi nghẹn đắng, anh cũng sững sờ.
Tôi tưởng chừng như không đứng nổi nữa.
Mọi thứ trước mắt tôi quay cuồng và tối đen như mực.
Nước mắt tôi bỗng trào ra sau bao năm không thể khóc nổi vì nỗi đau đã làm tê dại cả tâm hồn, hay vì tôi đã khóc hết cả nước mắt mất rồi kể từ ngày anh xa tôi.
Vậy mà nay tôi lại phải khóc?
Tôi đứng dậy, xách balô bước xuống tàu.
Đoàn tàu dần dần chuyển bánh rời xa sân ga, mang anh về với biển.
Chỉ còn tôi ở lại một mình.

Nga st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Thành thật với nhau
Gửi bàiĐã gửi: 23-07-2010, 05:36 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Con người ngày càng nghiêng về chiều hướng hưởng thụ, luôn đi tìm những cảm xúc tốt từ những tiện nghi vật chất đến sự công nhận của những người chung quanh, nên chẳng còn mấy ai ý thức giữ gìn lòng thành thật.
Mặc dù ai cũng biết rằng thành thật là một đức tánh tốt, và ai cũng trông mong người khác thành thật với mình, nhưng một khi bị cuốn vào vòng xoáy tranh chấp bất tận của cuộc sống thì người ta lại thấy lòng thành thật chính là trở ngại căn bản để đi tới sự thành công.
Nhiều khi người ta còn dám tuyên bố sống giữa đời sống bây giờ mà cố giữ lòng thành thật thì đó là thái độ sống rất ngây thơ, phải khôn khéo và đầy kỹ xảo trong từng hành động mới là kẻ thức thời và dễ dàng thành đạt.

Thế rồi ta đến với nhau bằng những màn trình diễn rất ngoạn mục, từ những lời nói trau chuốt bóng bẩy đến những hành vi lịch lãm dễ thương, miễn sao thu phục được đối phương thì dù phải nhồi nặn thêm những điều sai với sự thật ta cũng sẵn sàng.
Thật khôi hài khi khán giản trung thành nhất chính là người thân yêu nhất của ta
Một ngày nào đó, ta không còn đủ năng lực để diễn xuất nữa thì lớp phấn son kia sẽ rớt xuống, đó cũng chính là lúc niềm tin yêu trong người ấy rơi rụng xuống.
Dù ta có cố gắng biện minh bằng tất cả lòng thành khẩn thì cũng không thể nào đưa tâm thức người ấy trở về vị trí cũ, trừ phi người ấy có hiểu biết và tình thương lớn thì mới chấp nhận và mở lòng ra tha thứ.
Nhưng vết thương vẫn còn đó, sau này ta có muốn tuyên bố điều gì quan trọng thì người ấy cũng vẫn cứ đề phòng và xét lại, họ không thể dễ dàng trao trọn niềm tin như xưa nữa.

Đành rằng cuộc sống đôi khi cũng cần sự khôn khéo, nhưng chút ít thôi, chỉ nên dùng nó trong những trường hợp đối phương chưa sẵn sàng tiếp nhận sự thật, chứ không phải để tạo thêm lớp phấn son giả tạo cho mình.
Song ta phải có trách nhiệm tìm cơ hội để trình bày sự thật trở lại, đừng đợi người kia phát hiện ra thì ta sẽ mang tội danh lừa dối.
Một trong những lý do khiến ta có được niềm tin vào cuộc sống là khi mỗi lời mình thốt ra đều được bên kia lắng nghe và tin tưởng.
Không gì thoải mái cho bằng được sống chung với những người mà ta không cần phải dò xét hay đối phó bằng bất cứ chiêu thức nào, chỉ nhìn nhau là đã hiểu nhau rồi. Bởi lẽ muốn thương nhau thì phải hiểu nhau, mà muốn hiểu nhau thì phải tin tưởng nhau, mà muốn tin tưởng nhau thì phải thật lòng với nhau.

Thực tế không phải ai cũng biết trân quý lòng thành thật của mình, đó có thể là cơ hội để kẻ xấu lợi dụng.
Vấn đề nằm ở chỗ là làm sao đủ sáng suốt để ta biết thể hiện lòng thành thật của mình một cách đúng đắn, đừng vì vài thất bại nhỏ nhặt trong quá khứ mà ta tập cho mình thói quen luôn che giấu sự thật như một phản xạ tự nhiên, và hình thành như một loại tính nết từ lúc nào mà chính ta cũng không hề hay biết.
Rồi một lần nào đó có cơ hội quan sát những đứa trẻ nô đùa, hay những người dân quê trò chuyện huyên thuyên trên những cánh đồng, ta sẽ giật mình thảng thốt khi nhận ra mình đã đi quá xa trên con đường tranh chấp hơn thua để cái tôi hồn nhiên tinh khôi bị lạc mất.
Không có cái tôi linh thiêng ấy, ta sẽ luôn nhìn đời nhìn người một cách sai lệch và bất an, rồi đổ thừa cuộc đời này chỉ là những vở tuồng mộng ảo.
Mộng ảo là do chính tâm thức điên đảo của con người dệt lên, chứ đó không phải là bản chất của cuộc đời, vì cuộc đời vốn rất tươi đẹp.


Nga st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Thành thật với chính mình
Gửi bàiĐã gửi: 23-07-2010, 08:35 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Không có một nguyên tắc chuẩn xác để giúp ta khi nào phải nên thành thật, hay phải thành thật tới mức nào, bởi quan niệm về giá trị hạnh phúc của mỗi người khác nhau.
Nếu ta cho rằng hạnh phúc là khi mình tích góp được thật nhiều tiền bạc hay danh vọng thì chắc chắn ta không thể nào đem lòng thành thật ra như một bảo bối để ứng chiến giữa những cuộc cạnh tranh khốc liệt.
Người thấy được hạnh phúc chân thật từ cõi lòng bình yên, buông bỏ bớt những mong cầu hay chống đối không cần thiết chứ không phải là những cảm xúc thỏa mãn trong nhất thời, thì bằng mọi giá họ sẽ bảo vệ tâm hồn mình.
Họ thà chấp nhận để cho việc bất thành chứ không để cho tâm mình hư. Tâm hư khó sửa gấp trăm ngàn lần việc hư.
Và nếu việc thành mà tâm hư thì họ cũng chẳng hạnh phúc gì.

Nói dễ hiểu hơn là người sống có chiều sâu sẽ luôn ý thức giữ tâm hơn giữ cảnh.
Thế nhưng, lắm lúc ta cũng hoang mang đứng trước sự chọn lựa nên giữ gìn lòng thành thật hay bước vào vai diễn để dối gạt đời, vì không phải lúc nào nội lực ta cũng đủ mạnh để phòng ngự sự kích động của những hấp dẫn lực bên ngoài vào hạt giống tham của mình.
Cuộc dằn xé rất cam go giữa cảm xúc tốt là trình diễn hay che đậy để đạt được quyền lợi và cảm xúc xấu là phải kiên trì giữ lòng thành thật mà bỏ qua cơ hội hưởng thụ.
Trong trường hợp này, người nào có ý chí hướng tới giá trị cao cả của cuộc sống thì sẽ chiến thắng được chính mình.
Nhưng thực tế cho thấy không phải lúc nào sử dụng ý chí cũng thành công, ta không thể gắng gượng áp đặt chân lý tốt đẹp vào nhận thức của mình khi nó đang ở một vị trí quá thấp.
Cho dù ta đã toàn tâm muốn sống với tâm chân thật thì năng lượng thói quen sống che đậy hay trình diễn cũng có thể đánh gục ý chí như thường.

Muốn làm chủ được bản thân thì ta phải hiểu được chính mình, muốn hiểu được chính mình thì ta không được dùng ý chí để nhồi nặn tâm mình thành ra một sản phẩm tốt đẹp để rồi tự đánh lừa mình.
Mình đang giận mà không chịu nhận là mình đang giận, mình ganh tỵ mà cố nghĩ là mình đang phấn đấu thi đua, mình hèn yếu mà lại cho rằng mình đang nhịn nhục.
Lý do mình không thấy được chính mình cũng do sự can thiệp quá vội vàng của ý chí.
Vì ý chí chính là năng lực hướng tới sự tốt đẹp, nó được làm ra từ những kinh nghiệm và kiến thức tích lũy, trong khi thực tại là một cái gì đó rất khác với trình độ ý chí.
Mà bản thân của ý chí cũng chỉ có thể làm kềm hãm sự phát triển của phiền não chứ không thể nào chuyển hóa trọn vẹn, nên ý chí không những không giúp được trong trường hợp này mà khiến ta đánh giá sai lệch về tâm thức của mình.
Ta trở nên chủ quan và sẽ bất ngờ trước những phản ứng vụng về đến tệ lậu của mình mà không hiểu tại sao.

Thế nên nhìn vào tâm thức cũng cần thái độ trung thực, quan sát nó như chính nó đang là chứ đừng bắt ép nó phải như thế này thế kia khi chưa hiểu thấu và đầu tư đúng mức.
Cái nhìn thuần khiết ấy trong nhà thiền gọi là trực giác (intuition), cái nhìn chưa đi qua sự nhồi nặn của tâm tưởng, cái nhìn không mang theo thái độ bảo vệ cái tôi của mình, nhìn như mới nhìn lần đầu tiên.
Loại trừ được thái độ yêu thích hay ghét bỏ trong khi nhìn vào tâm mình thì chắn chắn ta sẽ thấy rõ chân tướng của nó, thấy rõ nguyên nhân sâu xa nào đã thúc đẩy và tạo nên tâm lý mình đang có. Chỉ cần im lặng và thong thả quan sát như một người ngã lưng lên ghế để xem cuốn phim đang từ từ mở ra thì ta sẽ tháo gỡ được từng mảnh tâm lý từ thô đến tế.
Điều này phải cần quá trình luyện tập kiên trì chứ không thể thành công liền được.
Tuy nhiên khi ta bắt đầu thành thật với chính mình, chấp nhận những gì mình đang có rồi mới tìm cách để tháo gỡ thay vì phủ nhận hay chống đối, đó là bước tiến cực kỳ quan trọng của công trình chuyển hóa bản thân mình.

Ta đã từng thấy có nhiều người quyết tâm cải thiện mình rất lớn, nhưng trải qua nhiều năm tháng mà họ vẫn không tiến được bước nào, đôi khi còn lui sụt.
Nguyên nhân thường thấy nhất là do họ chỉ dùng toàn ý chí, họ không chấp nhận trình độ mình đang có, thậm chí họ còn có thái độ khinh ghét bản thân mình, luôn mặc cảm khi nhìn thấy những năng lượng xấu trong tâm mình. Nhưng đó là kết quả của lối sống thiếu tỉnh thức của chính ta gây ra, ta không thể ra lệnh nó thay đổi liền khi ta chưa thật sự tập luyện cho mình một thói quen mới.
Ta cần phải chấp nhận nó, làm hòa với nó để hiểu được nó thì ta mới chuyển hóa nó được.
Cũng như khi biết mình bị ung thư thì ta phải học cách chấp nhận nó như một sự thật không thể chối cãi, rồi sau đó mới tìm cách chữa trị, thay vì ta cứ khóc than và tìm cách phủ nhận hay đàn áp nó thì tế bào ung thư sẽ mau chóng phát tán.

Những người được nhân danh là đạo đức hay tu hành lâu năm thường dễ mắc cái bẫy này, họ cứ đem hết sức bình sinh ra để cố gắng trở thành thánh thiện trong khi khoảng cách giữa sự thánh thiện và trình độ của họ đang có là khá xa.
Đôi khi chính lòng háo hức tham cầu trở thành thánh thiện đã che khuất tâm thức có thật của họ, họ nhìn vào tâm thức của mình bằng những kinh nghiệm quý báu của những bậc tiền bối mà họ cứ ngỡ đó là trình độ của mình.
Họ đang không thể tha thứ một người vì họ còn quá yêu thương bản thân mình mà họ cứ phấn đấu dán vào tâm thức mình nhãn hiệu từ bi.
Rốt cuộc bề ngoài tuy đã tha thứ nhưng trong lòng vẫn còn ấm ức. Tiếc thay, một người không từng hiểu biết chân lý lại còn dễ nhìn nhận chính mình hơn là kẻ nhân danh đã hấp thụ chân lý, bởi muốn tới chân lý phải đi bằng đôi chân trải nghiệm chứ không phải bằng cái đầu tưởng tượng.
Chân lý có thể làm người ta sống dở chết dở nếu không biết cách nắm bắt nó.

Cố nhiên không phải lúc nào ta cũng có cơ hội để quan sát tâm mình một cách trung thực, vì còn vướng vào dòng chảy của cuộc sống, còn phải tranh đấu để có thêm tiện nghi hưởng thụ, còn phải ứng phó giao tế với mọi người, nên có lúc ta phải dùng đến ý chí để tạm thời vượt qua hoặc che đậy cho người khác không coi thường hay lợi dụng mình.
Được cái này phải đành mất cái khác, đó là qui luật tất yếu của cuộc sống.
Nhưng nếu ta ý thức được đâu là giá trị hạnh phúc chân thật, đâu là mục đích cao cả của cuộc sống thì ta sẽ giành nhiều cơ hội hơn để sống với tâm chân thật của mình, ta sẵn sàng từ khước những gì làm phương hại đến những hạt giống quý báu trong tâm hồn mình.
Bởi ta biết rất rõ những gì được tạo ra trên nền tảng tâm không chân thật sẽ không thể tồn tại lâu bền và sẽ trở thành chướng ngại lớn lao khiến ta không thể đến gần với nhau được.

Cho nên nghệ thuật sống cao cấp nhất không phải là trình độ kỹ xảo uốn nắn tâm mình thành một kiểu mẫu tốt đẹp nào đó mà không có nền tảng của sự chuyển hóa thật sự.
Chỉ cần lúc nào cũng thấy rõ tâm mình và hiểu biết nó một cách sâu sắc, kiên trì quan sát nó nhiều lần bằng thái độ nhẹ nhàng và từ tốn thì kết quả tự nhiên sẽ xảy ra.
Luyện tập được như vậy thì cơ hội nắm được hạnh phúc sẽ trong tầm tay, ta sẽ không còn than oán cuộc đời có quá nhiều điều phiền toái hay ta không thể nào chiến thắng nổi chính mình.
Sống được với tâm hồn nhiên chân thật là hòa điệu với sự vận hành của vũ trụ, là lối sống của bậc trí thức, là ước mơ của bao người đã không tìm thấy giá trị chân thật từ những vở tuồng đầy kịch tính và màu sắc của cuộc đời.


Nga st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Truyện tình yêu cực hay
Gửi bàiĐã gửi: 23-07-2010, 08:41 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm.
Và tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô - Mark.
Mark là một sĩ quan quân đội.
Anh rất yêu Susan, đã nhìn thấy cô tuyệt vọng đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được sức mạnh và tự lập.
Đầu tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm thị.
Nhưng làm sao cô đến chỗ làm việc được đây ?
Mark đề nghị đưa cô đến chỗ làm hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố.
Tuy nhiên sau đó,
Mark nhận ra rằng đó không phải là giải pháp.
Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến chỗ làm - đó mới là cách đúng.
Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản ứng thế nào ?
Đúng như với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình phải tự đi xe buýt.
"Em bị mù" mà"- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng -
"Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu?
Anh bỏ rơi em phải không ? "
Mark rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì.
Anh hứa sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho đến bao giờ cô quen với việc đi xe buýt. .
Trong hai tuần liền, .
Mark trong bộ đồng phục quân đội, đi theo Susan đến nơi làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan khác, nhất là thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới. .
Anh cũng giúp cô làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày ... .
Cuối cùng, Susan nói cô có thể tự đi được. .
Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai hướng khác nhau. Thứ ba, thứ tư, thứ năm... .
Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm và đón xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi việc. .
Thứ hai của 5 tuần sau đó, .
Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. .
Khi cô đang đóng tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: .
"Tôi thật ghen tỵ với cô đấy nhé !". .
Susan không biết có phải anh ta nói với mình không. Nhưng nói cho cùng, có ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ?.
Cô hỏi: - Sao anh lại ghen với tôi được ? - .
Vì cô được quan tâm và bảo vệ. .
Cô quả là hạnh phúc ! - Tôi được bao vệ ? .
Anh nói thế tức là sao ? - .
Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục quân đội lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. .
Anh ta nhìn theo đến khi cô đi qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào cô rồi mới lái xe đi. .
Cô quả là một người may mắn ! Susan khóc. .
Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên cạnh. .
Cô là người may mắn vì cô đã nhận được một món quà mà cô không cần phải nhìn thấy tận mắt để tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất. .
Tình yêu đích thực không bao giờ gục ngã.

Nga st

Đúng Mark đã hành động rất đúng,vì không có ai có quyền sống dựa dẫm vào ai cả


Sửa lần cuối bởi nga vào ngày 02-08-2010, 03:58 am với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Tình bạn mãi mãi
Gửi bàiĐã gửi: 23-07-2010, 08:46 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Trong một giây phút nào đó trong cuộc sống, bạn tìm thấy được một người bạn thân...
Đó là người có thể thay đổi cuộc sống của bạn dù chỉ là một phần nhỏ nào đó.
Là người có thể làm cho bạn cười đến ngặt nghẽo đến nỗi bạn không thể dừng lại.
Là người làm cho bạn tin rằng thế giới này thật sự tốt đẹp.
Là người đã ngồi hàng giờ để thuyết phục bạn rằng thật sự cánh cửa cuộc đời vẫn chưa đóng lại với bạn và nó đang cho bạn mở ra.
Đó chính là người bạn mãi mãi...
Khi bạn ngã qụy và thế giới quanh bạn dường như qúa đen tối và trống rỗng, người bạn ấy sẽ nâng bạn lên và làm cho sự đen tối, trống rỗng của thế giới ấy bỗng vụt sáng lên và lấp đầy những trống rỗng ấy.
Người bạn ấy có thể dắt bạn qua những giây phút khó khăn của cuộc sống, lúc buồn và cả những lúc rối trí.
Người bạn ấy sẽ nắm lấy tay bạn và nói với bạn rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp.
Và nếu bạn đã tìm thấy một ngừơi bạn như thế, bạn đã cảm thấy hạnh phúc và đầy đủ, bởi vì bạn không cần lo âu, bạn đã có một tình bạn mãi mãi trong cuộc đời và nó sẽ không bao giờ kết thúc...
Nghĩ về bạn và tôi muốn nói rằng... những ý nghĩ của bạn làm sáng lên những ngày tháng cô đơn, bằng cách nào đó mà bạn luôn ở đó, với nụ cười và sự vui vẻ, với tình cảm dành để chia sẻ...
Bạn làm tôi mỉm cười những khi tôi buồn bã nhất...
Bạn là người bạn thân nhất mà tôi đã có...
Cảm ơn vì đã là bạn của tôi và :
Người khác nói: "Tình bạn như một sợi dây.
Sợi dây đó hai người cùng giữ, nếu lỡ có đứt thì ít ra mình cũng nắm được đầu dây bên này của mình.
Miễn mỗi lần gặp nhau gọi nhau được một tiếng bạn rồi cười là là tốt rồi, vậy thôi... "
Người khác nói: "Tình bạn là thế, dài dòng rắc rối, mà luôn đứng ở vị trí đầu.
Bạn bè thì nhiều thật, nhưng có biết ai tốt, ai xấu... có biết tình bạn nào sẽ bền, sẽ phai...
Chẳng sao hết, chỉ biết là cần trân trọng những người bạn mình đang có..."
Người khác nói:
"Tình bạn còn là sự hiểu ý giữa hai người... thật đơn giả và thật... khó tả."
Lại một người nữa nói : "Chơi với bạn ta không thận trọng, ta không quá... niềm nở cũng ko đến nỗi quá khép kín.
Ta thấy ta rất thân thiện nhưng vì tính tình ta có gì có gọi là kì kì nên làm bạn thì dễ nhưng không mấy người ưa cái tính cà... chớn của ta.
Mà ta thấy vậy là đủ.
Ta không cần thiệt nhiều bạn, miễn có người hiểu ta là được.
Ta thích là chính ta, ta không thích ai chiều ta và ta càng không thích chiều ai (nếu không muốn nói là thích làm trái ngược lại).
Ta nghĩ vì ta khó ưa vậy nên ai chịu được ta là bạn thật sự rồi và ta cũng tin chắc rằng ta luôn xứng đáng là một người bạn tốt!"
Nga st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Sự tích tình yêu
Gửi bàiĐã gửi: 23-07-2010, 08:48 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Tri Thức và những cái khác, bao gồm cả Tình Yêu. Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo này sẽ chìm, vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu.
Tình Yêu là người duy nhất ở lại.
Tình Yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng khi hòn đảo sắp chìm,
Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ.
Sự Giầu Có đang đi qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn. Tình Yêu nói:
"Giàu Có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?
" Sự Giàu Có trả lời: "Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng và bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu. "
Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù Hoa, người cũng đi qua trên một con thuyền rất đẹp: "Phù Hoa, hãy giúp tôi!". "Tôi không thể giúp anh, Tình Yêu ạ. Anh quá ẩm và có thể sẽ làm ẩm thuyền của tôi," Phù Hoa trả lời.
Nỗi Buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: " Nỗi Buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu", "Ôi, Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình ... " Bỗng nhiên có một tiếng gọi: "Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi", đó là một người lớn tuổi.
Quá vui mừng và sung sướng.
Tình Yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu.
Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình
.
Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người đứng tuổi khác:
- Ai đã vừa giúp cháu vậy ? - Đó là Thời Gian - Tri Thức trả lời - Thời Gian ư ? - Tình Yêu hỏi - Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp cháu?
Tri Thức mỉm cười khôn ngoan và nói: "Bởi lẽ chỉ có Thời Gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu" ... "Chỉ có thời gian mới hiểu được giá trị của tình yêu".
Niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc, tất cả những điều khiến ta mỉm cười hay rơi lệ cũng đều sẽ trôi qua.
Sự giàu sang, tiền tài danh vọng chẳng phải rồi sẽ không còn là điều quan trọng?
Khi nhìn lại con đường ta đã đi qua, chỉ xin được hy vọng rằng, hãy còn có Tình Yêu.
Rất có thể một lúc nào đó ta hờn trách Tình Yêu sao sớm lấy đi của ta sự vô tư, không phải lúc nào Tình Yêu cũng là chốn thiên đường, thế nhưng trên tất cả được chờ đợi và được sống trong Tình Yêu bao giờ cũng là niềm may mắn của mỗi con người.
Hãy đợi, chỉ có thời gian mới hiểu được tình yêu.
Nga st


Sửa lần cuối bởi nga vào ngày 02-08-2010, 04:09 am với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Mưa và nước mắt
Gửi bàiĐã gửi: 26-07-2010, 08:55 am 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Mưa và nước mắt

Anh là một chàng trai rất phong lưu.
Với vẻ bề ngoài điển trai cùng một tính cách phóng khoáng, đã không biết bao cô gái theo đuổi anh, cho dù biết anh và cô là một cặp.
Còn cô là một người con gái hiền thục và dịu dàng.
Cô không có vẻ đẹp sắc sảo, hiện đại như bao cô gái đang theo đuổi anh.
Mặc dù biết anh là một người có tính trăng hoa, nhưng cô vẫn yêu anh thắm thiết và chung tình.
Yêu trong thấp thỏm, lo âu. Yêu trong đau khổ.
Cô rất thích những ngày trời mưa và cũng rất thích đi dưới mưa.
Mỗi lần, khi cô chạy ra khỏi ô để dầm mưa, để được cười nói và nhảy nhót dưới mưa, anh cũng luôn muốn cùng cô làm những điều mà cô thích.
Nhưng những lúc ấy, cô đều ngăn anh lại.
“Tại sao em lại không để anh cùng dầm mưa với em vậy?
"- anh hỏi cô lòng đầy thắc mắc. "Bởi vì em sợ anh sẽ bị cảm".
Cô nhẹ nhàng nắm chặt tay anh và trả lời.
"Nếu dầm mưa mà sợ bị cảm sao em vẫn còn làm?".
Câu hỏi này của anh, cô không bao giờ trả lời, chỉ khẽ mỉm cười rồi đưa cái nhìn vào xa xăm.
Rồi cuối cùng, anh vẫn phải chịu thua và chấp nhận làm theo yêu cầu của cô.
Bởi vì khi ấy, anh cảm thấy chỉ cần nhìn thấy cô hạnh phúc, nhìn thấy cô cười là anh cũng vui rồi.
Nhưng khoảng thời gian hai người được vui vẻ ở bên nhau ấy cũng không kéo dài được lâu.
Anh đã yêu một người con gái khác.
Cô gái này có một vẻ đẹp đến say lòng người, phong cách hiện đại của cô khiến bao chàng trai theo đuổi.
Và anh cũng không ngoại lệ.
Anh si mê, tìm mọi cách chinh phục người con gái ấy mà quên mất sự tồn tại của cô.
Một ngày kia, khi anh và cô cùng ngồi ăn tối với nhau, anh đã đưa ra đề nghị chia tay.
Mặc dù trong lòng anh cảm thấy có chút áy náy, mặc dù anh chưa thể hiểu được tình cảm của mình dành cho cô bây giờ còn được bao nhiêu.
Nhưng có lẽ anh không nhận ra rằng mình đang theo đuổi một cái gì đó phù phiếm và đang đánh mất đi một điều gì đáng quý.
Và cũng thật bất ngờ khi cô chấp nhận lời đề nghị ấy.
Lặng lẽ và trầm tư.
Có lẽ từ rất lâu, cô đã biết anh không thuộc về riêng mình một cách tuyệt đối.
Anh giống như một cơn gió, mà gió sẽ thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại ở một người nào cả.
Buổi tối hôm ấy, chàng trai lại đưa cô gái về nhà lần cuối cùng.
Không hẹn mà trời bất chợt đổ mưa.
Cô lại rút tay ra khỏi tay anh, chạy lên trước và xoay vòng đón nhận những hạt mưa mát lạnh.
Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn, thân thương của người con gái mà mình đã yêu và phụ lòng, lòng chàng trai bất chợt dâng lên một thứ cảm giác thật khó tả.
Hổ thẹn và xót xa.
Trong khoảng khắc, anh bỗng thấy tình yêu thương đối với cô trỗi dậy.
Lần đầu tiên, chàng trai không làm theo yêu cầu của cô gái.
Anh bước đến bên cô dưới làn mưa dày đặc, nhẹ nhàng đặt lên môi cô nụ hôn mà anh nghĩ là lần cuối cùng và nói:
"Anh thật sự xin lỗi vì đã làm em đau lòng!
Nhưng những ngày cùng em đi dạo dưới mưa là những ngày mà anh cảm thấy vui nhất".
Anh vừa nói dứt lời thì cô bật khóc.
Những giọt nước mắt lẫn trong nước mưa buốt lạnh.
Chàng trai lại ôm cô gái vào lòng, thật chặt, thật chặt, cảm nhận được bờ vai nhỏ bé của cô đang run lên vì đau khổ. Rất lâu sau, anh mới lên tiếng:
"Có một điều này anh muốn hỏi em từ rất lâu rồi.
Vì sao mỗi khi trời mưa, em đều không muốn để anh cùng em dầm mưa vậy?".
Im lặng một hồi lâu, cô gái mới cất tiếng trả lời:
"Bởi vì, em không muốn anh nhận ra rằng... em đang khóc...".
Câu trả lời của cô gái lẫn trong tiếng mưa khiến trái tim chàng tan ra trong bao ý nghĩ sai lầm.
Anh hiểu ra rằng cô gái đã yêu anh nhiều như thế nào, yêu trong đau khổ và dằn vặt.
Và anh đang vô tình khiến trái tim cô nhỏ lệ.
Một sự bù đắp sẽ là không muộn nếu như bây giờ anh đã nhận ra tình cảm chân thành mà cố ấy dành cho mình... tất cả.
Chỉ gói gọn trong mưa và nước mắt!
Nga st


Sửa lần cuối bởi nga vào ngày 02-08-2010, 04:02 am với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Mẹ
Gửi bàiĐã gửi: 28-07-2010, 10:50 am 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Mẹ
Mẹ tôi họ vừa đủ biết viết biết đọc.Ngày tôi thi đại học,mẹ từ quê nhà mẹ dẫn tôi đến tận cổng trường thi…Trong phòng thi,tôi nỗ lực xoay xở với bài thi.Khi tôi vừa ra khỏi trường thi.Bên ngoài ,mẹ thu thập thong tin về bài thi.Khi tôi vừa ra khỏi phòng thi,mẹ nắm tay tôi xúc động hỏi:”con làm đề hóa vô cơ hay hóa hữu cơ”Tôi bật cười nhưng sau đó lại thấy cay mắt vì vị đắng của hạnh phúc

Bây giờ ,tôi là kỹ sư hóa ,nhưng chẳng còn mẹ ,để được nghe những câu hỏi ngọt ngào hạnh phúc như thế nữa…

Nga st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Ấu thơ trong tôi
Gửi bàiĐã gửi: 28-07-2010, 10:53 am 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
ẤU THƠ TRONG TÔI
Tôi còn nhớ mãi một chuyện thởu tôi lên năm.Hồi đó,ba hay cõng tôi đi chơi quanh xóm vào mỗi tối.Tôi rất thích.Một ngày kia,ba bệnh.
Tôi lại gần ba thì thầm:”Tối nay con sẽ cõng ba” Ba cười:”Con còn nhỏ lắm ”Tôi chợt nắm chặt ngón út của ba:”Lớn lên nhất định con sẽ cõng ba,nhất định đó!”

Giờ đây ,tuy đã lớn,tôi vẫn chưa đủ sức cõng ba nhưng chắc chắn tôi sẽ là chổ dựa vững chắc cho ba,lúc tuổi già

Nga st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Nén hương lòng
Gửi bàiĐã gửi: 28-07-2010, 10:57 am 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
NÉN HƯƠNG LÒNG
Tôi sinh ra và lớn lên ở Huế.Ngày thi đậu vào trường sư phạm Qui Nhơn ,mẹ tiển tôi đi.Ngày ra trường, tôi chọn nhiệm sở ở miền nam.Mỗi lần hètooi về thăm mẹ,khi đi mẹ hay nói:”Mỗi lần con về rồi lại đi,nhà vắng lăm”Ba mươi năm trôi qua ,vẫn vậy.

Ngày mẹ mất,tôi về,mẹ đã nhắm mắt.Tôi khóc,”Mẹ ơi !Sao mẹ bỏ con mà đi ?”…Nhưng tôi chợt thấy long quặn thắt,trong một ý nghĩa nào đó,tôi bỏ mẹ tôi mà đi đã ba mươi hai năm nay,tại sao ngày mẹ còn sống tôi không nghĩ ra.Giá mà ngày đó tôi chọn nhiệm sở ở Huế!
Mẹ ơi tha thứ cho con

Nga st


Tác giả chưa biết


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Vô tâm
Gửi bàiĐã gửi: 28-07-2010, 11:00 am 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
VÔ TÂM
Tháng đầu tiên lãnh lương dạy kèm,nó hí hững rủ nhỏ Trâm đi chợ.Loanh quanh một hồi,nó sắm dủ cả ,quần jean áo thun,kẹp nơ…Trâm đắn đo mãi,chẳng chịu mua gi

Đi ngang qua hang vải,nhỏ Trâmkeso nó vào,chọn mua một xấp vải lụa sẫm màu.”Màu này già lắm”

Tram rụt rè”Tao mua cho mẹ tao đó,Lần đầu tiên làm ra tiền mới hiểu đươc sự vất vả của mẹ bao nhiêu năm qua”

Nó giật mình lặnh thinh.Giỏ đồ trên tay bổng dưng nặng chịch

Tác giã chưa biết

Nga st


Đầu trang
  
Gửi bàiThis post was deleted by nga on 29-07-2010, 05:18 pm.
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Tình yêu và lý trí
Gửi bàiĐã gửi: 02-08-2010, 03:56 am 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Tình yêu và lý trí

Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, các tính cách sống lơ lửng

xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm

thấy việc gì đó để làm. Một ngày nọ, chúng tập trung lại và bàn về một trò

chơi nào đó.

Thông minh đề xuất : "Chúng ta cùng chơi trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý

và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý trí la lớn "Này các bạn, tôi xung phong làm

người tìm, các bạn trốn đi nhé !"

Lý trí tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm :"Một, hai, ba...", Đức hạnh và

Thói xấu cuống cuồng đi kiếm chỗ để nấp. Dịu dàng nấp sau mặt trăng. Phản

bội nấp sau những vườn bắp cải. Yêu mến cuộn tròn giữa những đám mây.

Nồng nàn trốn ngay giữa trung tâm trái đất. Nói dối giấu mình phía sau của

tảng đá nằm bên dưới một hồ lớn. Tham lam trốn trong một bao tải... Và Lý

trí đã đếm đến bảy mươi, tám mươi... chín mươi. Lúc này tất cả đều tìm được

chỗ ẩn nấp cho mình, ngoại trừ Tình yêu. Tình Yêu không thể tìm cho mình

một chỗ để trốn. Và đó cũng lý giải vì sao thật khó khăn để che giấu Tình

yêu trong trái tim mình. Khi Lý trí đếm tới một trăm, Tình yêu nhảy đại vào

một bụi hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. Tình yêu cố nén đau mà

không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đóa

hoa hồng ...

Lý trí bắt đầu tìm kiếm. Lười biếng được tìm thấy đầu tiên bởi vì Lười biếng

không có đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ nấp tốt. Sau đó lần lượt Dịu

dàng, Nói dối, Nồng nàn, Yêu mến... cũng được tìm thấy, chỉ trừ Tình yêu.

Ghen ghét với Tình yêu, Ghen tỵ đã thì thầm vào tai Lý trí: " Tôi biết bụi hoa

hồng đang ẩn giấu bạn Tình yêu đấy ".


Lý trí bước lại gần và bắt đầu tìm kiếm. Lý trí đã xới tung cả bụi hoa mà

chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây để tìm và dừng lại khi

trái tim của Lý trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu. Tình yêu xuất hiện

với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy ra từ đôi mắt. Trong lúc tìm kiếm,

Lý trí đã làm hỏng đôi mắt của Tình yêu. Lý trí khóc thét lên : " Tôi phải làm

gì đây? Tôi phải làm gì đây ? Tôi đã làm cho bạn mù. Làm cách nào khiến cho

bạn thấy đường trở lại bây giờ ?"


Tình yêu nói: " Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ

nếu bạn muốn giúp tôi, hãy làm người dẫn đường cho tôi ". Và đó là lý do vì

sao Tình yêu là mù quáng và luôn đồng hành với Lý trí .

Nga st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Bạn đã biết gì về tình yêu
Gửi bàiĐã gửi: 12-08-2010, 11:01 pm 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Bạn đã biết gì về tình yêu

Tình yêu chỉ đến với những người vẫn còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng.
Nó chỉ đến với những người vẫn còn muốn yêu khi họ đã từng bị tổn thương.
Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người.
Một giờ để mà thương một người.
Một ngày để mà yêu một người.
Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một người.
Chính vì thế mong bạn đừng bao giờ đi yêu một người chỉ vì bề ngoài diện mạo đẹp đẽ của họ tại vì cái đẹp đó rất dễ bị phai tàn.
Và đừng bao giờ yêu người ta chỉ vì tiền tài danh vọng, tại vì những cái đó đều sẽ tan theo mây khói.
Bạn hãy chọn một người mang lại được nụ cười trên môi của bạn tại vì chỉ có nụ cười mới có đủ quyền lực xua tan màn đêm u tối trong bạn.
Tình yêu thầm lặng là tình yêu thiêng liêng.
Trong bóng mờ trái tim ẩn kín một tình yêu sáng rực như trân châu.
Trong ánh sáng ban ngày kỳ lạ, tình yêu lu mờ một cách đau thương.
Chỉ khi bạn thật sự mong muốn ai đó được hạnh phúc, thậm chí hạnh phúc đó không phải dành cho bạn, bạn mới hiểu rằng bạn đã yêu người đó thật sự mất rồi.
Mọi việc bạn làm đều dành cho điều tốt đẹp nhất.
Vậy khi người bạn yêu không dành chút tình yêu nào cho bạn, đừng ngại ngần mà không đến với người khác nữa - đơn giản - vì bạn sẽ không bao giờ biết tình yêu là gì nếu không thử nó .
Bạn sẽ không tự nhiên yêu ai được trừ khi chính bạn phải mạo hiểm với tinh yêu.
Tình yêu luôn phải giằng xé với niềm đau. >Nếu bạn chưa từng đau đớn ư?
Thế thì bạn sẽ chẳng học được thế nào là yêu đâu.
Tuy vết thương bởi tình yêu không phải lúc nào cũng làm bạn đau đớn. nhưng nỗi đau vẫn còn đó .... để thử thách bạn, .... để giúp bạn trưởng thành hơn.
Bạn sẽ không thể ngờ được nhiều khi người đó cũng có những tình cảm như bạn nhưng còn đang chờ đợi bạn ngỏ lời.
Bạn nghĩ thử coi, bạn đã tìm được một người trần quý nhất thì người thiệt thòi nhất chính là bạn mà thôi.
Nhưng mà thật sự cái buồn thảm nhất chính là khi bạn đã tìm được ngươi tình trong mộng của bạn rồi nhưng để tới cuối cùng mới phát hiện ra rằng người đó lại không có duyên phận với bạn và bạn không còn đường chọn lựa nào khác hơn là đành phải xa nhau.
Cái đó là một điều đau khổ nhất nếu xảy ra trong đời bạn.
Cuối cùng hãy yêu quý những gì bạn đang có và đừng nên vì những giận hờn nhỏ nhặt nàp để rồi dẫn đến cuộc chia tay không nguyên cớ.
Hãy thương yêu và tôn trọng lẫn nhau vì trong đời người, tình yêu có khi chỉ đến có 1 lần mà thôi.
Yêu là mạo hiểm vì có thể bị từ chối.
Sống là rủi ro với cái chết.
Hy vọng là liều lĩnh với sự thất bại.
Nhưng không mạo hiểm thì đã là thất bại rồi vì trong cuộc sống điều nguy hiểm nhất là không thử thách điều gì .
Để đạt được cái kế tiếp, bạn phải dám mạo hiểm với những gì liên quan.
Để bộc lộ cảm xúc là chính bạn đang nói lên sự thật. Thử thách trong tình yêu chính là bạn yêu mà có thể không được đáp trả.
Làm thế nào để định nghĩa Tình yêu : vấp ngã nhưng không suy sụp, kiên định nhưng không cố chấp, chia sẻ và công bằng, đồng cảm và không đòi hỏi, tổn thương nhưng đừng bao giờ giữ lại nỗi đau. Tình yêu bắt đầu từ một nụ cười, chớm nở bằng một cái hôn và cảm nhận được từ những cái ôm ấp dịu dàng.
Một tình yêu thật sự không thể xây dựng từ những mâu thuẫn đổ vỡ của quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai.
Bạn nên hướng nhìn thẳng về phía trước chứ đừng bao giờ ngoái nhìn lại dĩ vãng.
Bạn sẽ không thể nào tiếp tục sống vui vẻ nếu như bạn không chịu bỏ qua những đau đớn từng xảy đến trong đời.
Bạn nên có nghị lực để làm những gì bạn cảm thấy là đúng và tốt cho những người bện cạnh bạn, nhất là chính bản thân bản.
Nếu bạn để cho một mối tình không vui vẻ luôn níu kéo bạn thì bạn sẽ càng bị nhiều đau khổ, tan nát con tim và cay đắng của sự chia tay.
Chính vì những thứ nói trên, bạn đừng bao giờ ngần ngại nói lên những gì bạn đang suy tư và những gì đang đến trong lòng bạn.
Những lời nói mà không thể nói được, lúc nào cũng mang đến những bất hạnh cho chính bản thân.
Những lời không nói đó có một lực rất mạnh mẽ và nó sẽ làm ảnh hưởng đến bạn rất nhiều nếu bạn không nói ra.
Có những lúc trong cuộc sống khi bạn thật sự nhơ nhung một người và chỉ muốn lấy người đó ra khỏi giấc mơ và mong muốn có thể ôm lấy họ trong thực tại.
Bạn hãy mơ những gì bạn muốn mơ và đi tới những chỗ nào bạn muốn tới.
Bạn hãy làm những gì bạn muốn làm, tại vì bạn chỉ có một cuộc đời và một lần cơ hội để làm những gì bạn muốn.
Bạn nên nhớ lúc nào cũng phải đặt bản thân mình vào vị trí của người khác.
Nếu như những gì làm hoặc nói đó sẽ làm tổn thương đến bạn thì bạn phải biết rằng nó cũng sẽ làm tổn thương đến người đó.
Một lời nói tế nhị cũng có thể dẹp được những cuộc tranh luận (tranh cãi lớn) , một lời tàn nhẫn có thể làm tan nát một đời người, một lời nói hợp thời có thể làm dịu những căng thẳng và một lời nói yêu thương có tác dụng chữa lành một vết thương.
Niềm vui không phải gồm toàn những điều đẹp nhất trong cuộc sống nhưng phải tạo thành từ tất cả những điều xảy ra trong thời gian dài và với tiến trình của nó.
Niềm vui chỉ chờ đợi những người đã từng khóc, những người đã từng thương tâm và những người đã từng tìm kiếm, tại vì chỉ có những người đó mới biết từng yêu quý trong niềm vui của mình và của những người bên mình.
Đừng tìm kiếm Tình yêu, hãy để Tình yêu tìm ra bạn.
Điều đó giải thích tại sao ta gọi " ngã vào tình yêu " ....bởi vì bạn cũng không thể tự buộc mình ngã được. Chỉ đơn giản là bạn bị ngã thôi.
Bạn cũng không thể nói rằng đã đọc xong quyển sách nếu bạn chưa kết thúc từng chương một.
Còn muốn đọc tiếp tục ư?
Thì bạn đành phải để lại những gì đã qua khi muốn lật sang trang mới mà thôi .
Tình yêu không bị bào mòn bởi do mỗi sự đổ vỡ hay bởi hạnh phúc.
Đó là một cuộc phiêu lưu tình ái suốt trọn đời ta luôn phải học hỏi, khám phá và vươn lên.
Điều trớ trêu lớn nhất của Tình yêu là ta lại để nó ra đi đúng lúc ta nên giữ lại hay lại cố níu kéo thay vì nên để nó ra đi.
Ta mất đi một người chỉ khi số phận đã sắp đặt ta phải gặp người khác - người có thể yêu ta thậm chí hơn cả chính ta yêu bản thân ta.
Khi bị vấp ngã trong tình yêu , nên có thời gian để hàn gắn vết thương lòng và sau đó ta lại bắt đầu tiếp tục " leo lên lưng ngựa ".
Nhưng bạn đừng bao giờ tái phạm sai lầm : cưỡi lại một con ngựa giống con ngựa cũ đã đá ngã bạn lúc ban đầu.
Tôi không thể cho bạn tiền, vì tôi không có tiền.
Tặng bạn một số lời khuyên trong cuộc sống : Nên ăn nhiều lương thực thô.
Đừng nên dễ dàng tin vào những gì bạn nghe, đừng tiêu xài hết tiền bạn đang có, không nên muốn ngủ bao lâu thì ngủ bao lâu. Xin thành thật và thật lòng khi nói câu “I love you”
Bất kể lúc nào khi nói câu “xin lỗi”, xin hãy nhìn thẳng vào mắt của đối phương.
Hãy tin vào tiếng sét ái tình.
Đừng bao giờ coi thường mơ ước của người khác.
Bạn có thể bị tổn thương nếu yêu một người một cách say đắm, nhưng nó là phương pháp duy nhất khiến con người bạn trở nên toàn diện.
Dùng phương pháp tinh vi và xác thật để giải quyết tranh chấp, không nên xúc phạm người khác.
Đừng bao giờ đánh giá con người qua bề ngoài.
Nói từ từ nhưng phải suy nghĩ nhanh.
Khi người khác hỏi những điều mà bạn không muốn trả lời, xin hãy cười và nói “tại sao bạn lại muốn biết điều đó?”
Gọi điện thoại cho mẹ, nếu không thể, ít nhất trong lòng bạn phải nghĩ về mẹ.
Một khi gặp phải thất bại, bạn nên nhớ phải lấy đó làm kinh nghiệm học tập của bạn.
Hãy ghi nhớ ba chữ “trọng”: tôn trọng mình; tôn trọng người khác; giữ lấy tôn trọng, phải có trách nhiệm đối với hành vi của mình.
Đừng nên để việc tranh chấp nhỏ đi hủy hoại tình bạn vĩ đại.
Bất luận lúc nào khi bạn phát hiện bạn làm sai, xin hết lòng tìm cách bù đắp.
Phải nhanh chân lên! Lời nói nào bạn kiềm chế được là nô lệ của bạn Lời nói nào bạn không kiềm chế được là kẻ thù của bạn. Tình yêu trong xa cách như ngọn lửa trong gió Gió thổi tắt ngọn lửa nhỏ và thổi bùng lên ngọn lửa lớn.
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim.
Nếu có ai khen ngợi bạn thì hãy kiểm tra xem điều đó có đúng không, nhất là các bạn khác giới khen ngợi bạn.
Khi có tình yêu ta sống và làm việc thú vị biết bao, khi có tình yêu con người khắc phục những khó khăn trên đường đi của mình dễ dàng biết bao.
Phải biết và thấy được dù biển có bão tố thuỷ triều dâng nhưng đáy biển có bao ngọc quý.
Nếu chỉ yêu bản thân thì khi gặp những thử thách gay go, con người sẽ tuyệt vọng, nguyền rủa số phận và hết sức đau khổ.
Sự dối trá làm chết tình yêu, nhưng sự thật trắng trợn cũng đâu có làm cho nó sống được.
Con người sống không có tình thương cũng giống như vườn hoa không có ánh nắng mặt trời, không có cái gì đẹp đẽ và hữu ích có thể nảy nở trong đó được.
Một người con gái không đẹp về tâm hồn thì cũng vô vị như bông hoa mẫu đơn có sắc mà không có hương.
Kỷ niệm hạnh phúc không còn là hạnh phúc Kỷ niệm đau khổ là đau khổ khôn nguôi.
Thời gian là một liều thuốc thần diệu để xoá đi những gì đau khổ đã qua.
Quyền thống trị của tình yêu giống như quyền của vua, không chấp nhận chia sẻ.
Đừng bao giờ mất kiờn nhẫn - đấy là chiếc chỡa khoỏ cuối cựng mở được cỏnh cửa tỡnh yờu.
Hoa hồng không gai, đó là tình bạn Hoa hồng có gai, đó là ái tình.
Đau khổ là cái ác nhưng đau khổ cũng làm cho con người cao quý hơn.
Tình yêu là sự tô điểm vĩ đại.
Tình yêu làm cho thiên nhiên nở hoa, nó hát lên những bài hát kỳ diệu nhất và quay cuồng trong những vũ khúc huy hoàng.
Buồn đau là biển cả, vui sướng là ngọc châu.
Muốn tìm được ngọc châu phải lặn sâu nơi biển cả.
Cuộc sống cao quý nhất khi chúng ta sống có lý tưởng và thực hiện được lý tưởng đó.
Người biết nhìn nhận tương lai sẽ không bao giờ hối hận người quá khứ.
Người lạc quan nhìn bông hồng mà quên gai nhọn Kẻ bi quan chỉ thấy gai nhọn mà quên bông hồng.
Bất luận lúc nào khi bạn nghe điện thoại, khi nhấc điện thoại lên xin bạn hãy cười lên, vì đối phương sẽ cảm nhận được nụ cười của bạn!
Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn.
Nên chấp nhận sự thay đổi, nhưng không phải vứt bỏ quan niệm của mình.
Hãy nhớ rằng, im lặng là vàng.
Hãy dành nhiều thời gian để đọc sách, ít xem ti vi.
Tin tưởng vào thượng đế, nhưng đừng quên khóa cửa.
Khi bạn cãi vã với người yêu, xin hãy giải quyết bằng lý trí, không nên moi những gì đã qua ra nói.
Đừng trốn tránh ngày hôm qua.
Nên chú ý ý nghĩa từng câu nói của bạn.
Cùng chia sẽ kiến thức của bạn với người khác, đó mới là đạo vĩnh hằng.
Hãy làm những gì mà bạn phải làm.
Đừng nên tin người không bao giờ nhắm mắt khi hôn bạn
Mỗi năm ít nhất đi một nơi mà bạn chưa hề đi qua.
Nếu bạn kiếm được nhiều tiền, nên làm nhiều việc thiện khi bạn còn sống, đó là một cách trả báo tốt nhất cho bạn.
Hiểu sâu và lý giải đúng tất cả các quy tắc, hợp lý cải tiến những quy tắc đó.
Ghi nhớ rằng: quan hệ tốt nhất là yêu và cho người khác hơn là yêu cầu người khác.
Hãy nhìn lại mục đích mà bạn thề sẽ đạt được và phân tích mình đã thành công đến mức nào. Bất luận trong nấu ăn hay trong tình yêu, bạn đều phải dùng 100% trách nhiệm trong thái độ đối xử .
Có một câu nói :" Còn gì trong cuộc sống có thể tươi đẹp hơn hình ảnh một chàng trai và cô gái, tay nắm chặt tay với trái tim trong sáng và tràn ngập tình yêu cùng đi làm lễ cưới ?
Còn gì trong cuộc sống đẹp hơn tình yêu của tuổi trẻ ? " .Và câu trả lời : " Vẫn còn một thứ, đó là hình ảnh một đôi vợ chồng già khi họ đã gần kết thúc cuộc hành trình của sự sống.
Bàn tay của họ run rẩy lắm rồi những vẫn nắm chặt, khuôn mặt họ in đầy vết nhăn nhưng vẫn rạng rỡ niềm yêu thương, trái tim già nua và mệt mỏi nhưng vẫn còn nghe thấy tiếng đập của tình yêu và ước mơ được dâng hiến.
Đúng vậy, trên đời này vẫn còn một điều đẹp hơn tình yêu tuổi trẻ.
Đó chính là tình yêu tồn tại ngay cả khi tuổi trẻ đã bị thời gian lấy mất " .
Một tình yêu vĩnh hằng theo năm tháng và sẽ mãi mãi tồn tại theo nhịp đập của hai con tim yêu thương !
Nhân gian hỡi xin hỏi Tình yêu là gì ?
Để người ta phải chết vì yêu...
Đừng bao giờ nói với 1 cô gái từ " mãi mãi ".
Bởi vì cô ấy sẽ tin và chờ đợi mãi mãi .
Cuộc sống không hề đem tình yêu đến với bạn .
Chỉ có chính bạn mới có thể mở cửa trái tim mình để tình yêu đến
Anh ghen với gió vì được hôn lên mái tóc em
Anh ghen với nắng vì được nhìn thấy em mỗi ngày.
__________________ (Theo Khoa Hoc Pho Thong)
Nga st


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: ĐỨA BÉ VẪN SỐNG
Gửi bàiĐã gửi: 25-08-2010, 04:40 am 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Chương 1

ĐỨA BÉ VẪN SỐNG


Ông bà Dursley, nhà số 4 đường Privet Drive, tự hào mà nói họ hoàn toàn bình thường, cám ơn bà con quan tâm.Bà con đừng trông mong gì họ tin vào những chuyện kỳ lạ hay bí ẩn, đơn giản là vì họ chẳng hơi đâu bận tâm đến mấy trò vớ vẩn đó

Ông Dursley là giám đốc 1 công ty gọi là Grunnings, chuyên sản suất máy khoan.Ông là 1 người cao lớn lực lưỡng, cổ gần như không có, nhưng lại có 1 bộ ria mép vĩ đại.Bà Dursley thì ốm nhom, tóc vàng, với 1 cái cổ dài gấp đôi bình thường, rất tiện cho bà nhóng qua hàng rào để dòm ngó nhà hàng xóm.2 ông bà Dursley có 1 cậu quý tử tên là Dudley, mà theo ý họ thì không thể có đứa bé nào trên đời này ngoan hơn được nữa

Gia đình Dursley có mọi thứ mà họ muốn, nhưng họ cũng có 1 bí mật, và nỗi sợ hãi lớn nhất của họ là cái bí mật đó bị ai đó bật mí.Họ sợ mình sẽ khó mà chịu đựng nổi nếu câu chuyện về gia đình Potter bị người ta khám phá.Bà Potter là em gái của bà Dursley, nhưng nhiều năm rồi họ chẳng hề gặp gỡ nhau.Bà Dursley lại còn giả đò như mình không có chị em nào hết, bởi vì cô em cùng ông chồng vô tích sự của cô ta chẳng thể nào có được phong cách của gia đình Dursley

Ông bà Dursley vẫn rùng mình ớn lạnh mỗi khi nghĩ đến chuyện hàng xóm sẽ nói gì nếu thấy gia đình Potter xuất hiện trước cửa nhà mình.Họ biết gia đình Potter có 1 đứa con trai nhỏ, nhưng họ cũng chưa từng nhìn thấy nó.Đứa bé đó cũng là 1 lý do khiến họ tránh xa gia đình Potter: Họ không muốn cậu quý tử Dudley chung chạ với 1 thằng con nít nhà Potter

Vào 1 buổi sáng thứ 3 xám xịt âm u, ông bà Dursley thức dậy, chẳng hề cảm thấy chút gì rằng bầu trời đầy mây kia đang báo hiệu những điều lạ lùng bí ẩn sắp xảy ra trên cả nước Anh.Ông Dursley ậm ừ khi chọn cái cà-vạt chán nhất thế giới đeo vào cổ đi làm.Bà Dursley thì lách chách nói trong lúc vật lộn với cậu quý tử Dudley đang gào khóc vùng vẫy, không chịu ngồi ăn sáng tử tế.Không 1 ai để ý đến 1 con cú to và đen thui bay xẹt qua cửa sổ

8 giờ 30, ông Dursley sách cặp, hửi cồ bà Dursley 1 cái và cố hôn cậu quý tử trước khi đi làm.Nhưng cậu Dudley đang chơi trò đánh trống thổi kèn, phun phèo phèo thức ăn và vun vãi mọi thứ tứ tung, kể cả cái hôn của cha.Ông Dursley vừa cười khoái chí: “Thằng chó con”, vừa đi ra khỏi nhà.Ông lên xe, lái ra khỏi ngôi nhà số 4 của mình

Chính ở ngay góc đường, ông nhận thấy dấu hiệu đầu tiên của chuyện lạ: 1 con mèo xem bản đồ.Thoạt tiên, ông Dursley không nhận ra đó là chuyện kỳ quái.Thế rồi ông giật mình quay lại nhìn lần nữa.Có 1 con mèo hoang đứng ở góc đường Privet Drive, nhưng bây giờ lại chẳng có tấm bản đồ nào cả! Chẳng lẽ chuyện đó là do ông tưởng tượng ra ư? Hay ánh sáng đã làm ông lóa mắt? Ông Dursley chớp chớp mắt rồi chăm chú nhìn con mèo.Nó cũng nhìn lại ông

Ông lái xe vòng qua góc đường, đi tiếp, và tiếp tục nhìn con mèo qua kính chiếu hậu.Nó lúc ấy đang đọc bảng tên đường Privet Drive-À không, ngó bảng tên đường chứ, mèo đâu có thể đọc bảng tên đường hay xem bản đồ! Ông Dursley lắc lắc đầu, đuổi con mèo ra khỏi óc.Khi lái xe vào thành phố, ông không muốn nghĩ đến cái gì khác hơn là những đơn đắt hàng máy khoan mà ông mong có được nhiều thật nhiều trong ngày hôm đó

Nhưng sắp vào tới thành phố, chợt có 1 việc khiến ông không còn tâm trí nghĩ đến những chiếc máy khoan nữa: lúc ngồi đợi trong xe, giữa dòng xe cộ kẹt cứng, ông không thể không nhận thấy hình như xung quanh có rất nhiều người ăn mặc lạ lùng đang lảng vảng.Tất cả bọn họ đều mặc áo trùm kín.Ông Dursley vốn đã không chịu nổi bọn người ăn mặc dị hợm-những thứ lôi thôi mà đám trẻ vẫn mặc!-nên ông cho là lần này chắc lại là 1 thời trang ngu ngốc nào đó xuất hiện

Ông sốt ruột nhịp ngón tay trên tay lái xe hơi và ánh mắt ông đụng nhằm 1 cặp quái đang chụm đầu đứng gần đó.Họ đang thì thầm với nhau coi bộ rất kích động.Ông Dursley giận sôi lên khi nhận thấy cặp này cũng chẳng còn trẻ gì: Coi, gã đàn ông trông còn già hơn cả ông, vậy mà lại khoác áo trùm màu xanh ngọc bích! Chẳng ra thể thống gì cả! Đầu óc gì thế chứ! Nhưng ông Dursley chợt giật mình-hình như những người này đang tụ tập vì 1 chuyện gì đó…Ừ, hình như vậy! …

Dòng xe cộ thông, và chỉ vài phút sau ông Dursley đã lái xe vào bãi đậu của hãng Grunnings, đầu óc ông giờ đã quay trở lại với mấy cái máy khoan

Trong văn phòng ở lầu 9, ông Dursley thường vẫn hay ngồi quay lưng lại cửa sổ.Giả sử không ngồi kiểu đó, thì rất có thể sáng hôm ấy ông sẽ khó tập trung được vô mấy cái máy khoan.Bởi ngồi như vậy, nên ông đã không thấy, bên ngoài cửa sổ, 1 đàn cú bay lượn xao xác giữa ban ngày.Mọi người dưới phố đều trông thấy, nhưng ông Dursley thì không.Người ta chỉ trỏ kinh ngạc, thậm chí há hốc mồm khi ngước nhìn đàn cú bay vụt qua ngay trên đầu, nhiều người trong số đám đông ấy thậm chí chưa từng thấy 1 con cú vào nửa đêm, đừng nói chi giữa ban ngày như thế này

Ai cũng thấy chỉ riêng ông Dursley là không thấy.Ông đã trãi qua 1 buổi sáng hoàn toàn bình thường, không có cú.Sáng đó, ông quát tháo 5 người khác nhau.Ông gọi nhiều cú điện thoại quan trọng và la hét thêm 1 hồi.Tâm trạng ông sảng khoái cho đến bữa ăn trưa, và tự nhủ mình phải duỗi chân cẳng 1 chút, băng qua đường, mua cho mình 1 cái bánh ở tiệm bánh mì

Ông hầu như đã quên bén những người khoác áo trùm kín cho tới khi đi ngang qua 1 đám người đứng gần tiệm bánh.Cả bọn đều mặc áo trùm.Ông nhìn họ giận dữ.Ông không biết tại sao, nhưng họ làm ông khó chịu quá.Bọn này thì thào với nhau có vẻ rất kích động, mà ông thì không nghe được tí teọ nào.Chỉ đến lúc trên đường về từ tiệm bánh mì, đi ngang qua đám người khoác áo trùm, ông Dursley mới nghe lõm bỏm được những gì họ nói:

- Gia đình Potter, đúng đấy.Tôi nghe đúng như thế…

- …Ừ, con trai họ, Harry……

Ông Dursley đứng sững lại, chết lặng.Ông ngợp trong nỗi sợ hãi.Ông ngoái nhìn đám người đang thì thào như muốn nói gì với họ, nhưng rồi lại thôi

Ông băng nhanh qua đường, vội vã về văn phòng, nạt viên thư ký là đừng có quấy rầy ông, rồi cầm điện thoại lên, sắp quay xong số gọi về nhà thì lại đổi ý.Ông đặt ống nghe xuống, tay rứt rứt hàng ria, suy nghĩ……Không, ông hơi hồ đồ.Potter đâu phải là 1 cái họ hiếm hoi gì.Ông dám chắc là có hàng đống người mang họ Potter và đặt tên con mình là Harry.Nghĩ đi nghĩ lại thật kỹ, ông thấy cũng không chắc thằng cháu của ông tên là Harry.Ông chưa từng gặp nó.Biết đâu nó tên là Harvey hay Harold.Chẳng việc gì ông phải làm phiền đến bà Dursley; bả luôn luôn nổi giận và buồn bực khi nghe nhắc đến cô em gái của mình.Ông cũng chẳng trách bà, ông cũng sẽ thế thôi nếu ông có 1 cô em gái như thế……Nhưng mà em của bà hay em của ông thì đằng nào cũng vậy.Nhưng…cái bọn khoác áo trùm! ….

Buổi trưa đó, ông bỗng thấy khó mà tập trung vô mấy cái máy khoan, và khi rời sở làm lúc 5 giờ chiều thì ông trở nên lo âu và căng thẳng đến nỗi đâm sầm vào 1 người ở ngoài cửa

- Xin lỗi!

Ông càu nhàu với người đàn ông nhỏ thó bị ông đâm vào làm cho suýt ngã bổ ra sau.Nhưng chỉ vài giây sau, ông Dursley chợt nhận ra là gã đàn ông đó cũng khoác áo trùm màu tím.Gã không tỏ vẻ cáu giận về chuyện gã suýt bị lăn quay ra đất.Ngược lại, mặt gã giãn ra 1 nụ cười toe toét, và gã nói với 1 giọng mơ hồ khiến mọi người đi ngang phải ngoái nhìn

- Đừng lo, thưa ngài, hôm nay không có gì có thể làm tôi nổi cáu được đâu.Vui lên đi.Bởi vì kẻ–mà–ai–cũng–biết–là–ai–đấy cuối cùng đã biến rồi! Ngay cả dân Muggle như ngài cũng nên ăn mừng cái ngày vui vẻ, rất vui vẻ này đi

Và gã đàn ông ôm ngang người ông Dursley 1 cách thân tình rồi bỏ đi

Ông Dursley đứng như trời trồng tại chỗ.Ông bị 1 người hoàn toàn xa lạ ôm thân tình 1 cái! Ông lại bị gọi là dân Muggle, không biết là cái quỷ gì?Ông ngạc nhiên quá.Vội vã ra xe, ông lái về nhà, hy vọng là những gì xảy ra chẳng qua là do ông tưởng tượng mà thôi.Nhưng mà trước nay, có khi nào ông công nhận là có trí tưởng tượng ở trên đời đâu!

Khi cho xe vào ngõ nhà số 4, cái trước tiên mà ông nhìn thấy–và cũng chẳng làm cho ông dễ thở hơn chút nào–là con mèo hoang to tướng mà ông đã thấy hồi sáng.Con mèo đang ngồi chong ngóc trên bờ tường khu vườn nhà ông.Ông chắc là đúng con mèo hồi sáng, bởi quanh mắt nó cũng có viền hình vuông.Ông Dursley xuỵt lớn:

- Xù

Con mèo chẳng thèm nhúc nhíc.Nó còn nhìn lại ông 1 cách lạnh lùng.Ông Dursley thắc mắc.Không biết có phải kiểu cư xử thông thường của mèo là vậy ? Cố gắng lấy lại vẻ tự chủ, ông đĩnh đạc bước vào nhà.Ông vẫn còn quyết tâm là sẽ không nói gì với vợ về chuyện Potter

Bà Dursley cũng trãi qua 1 ngày bình thường tốt đẹp.Trong bữa ăn tối, bà kể cho chồng nghe chuyện rắc rối của nhà hàng xóm và con gái của họ, cùng chuyện hôm nay Dudley học nói được thêm 2 từ mới (“hổng thèm”).Ông Dursley cố gắng cư xử như bình thường.Khi bé Dudley được đặt lên giường ngủ thì ông vào phòng khách để xem bản tin buổi tối

- Và cuối cùng, thưa quý vị khán giả, những người quan sát cầm điểu khắp nơi báo cáo là chim cú trên cả nước đã hành động hết sức bất thường suốt ngày hôm nay.Mặc dù cú thường đi săn vào ban đêm và ít khi xuất hiện vào ban ngày, nhưng cả ngày nay, từ sáng sớm, đã có hàng trăm con cú bay tứ tán khắp mọi hướng.Các chuyên viên không thể giải thích nổi tại sao cú lại thay đổi thói quen thức ngủ như vậy

Phát ngôn viên nói tới đây tự thưởng cho mình 1 nụ cười rồi tiếp:

- Cực kỳ bí hiểm.Và bây giờ là phần dự báo thời tiết của Jim McGuffin.Liệu đêm nay còn trận mưa cú nào nữa không Jim?

Người dự báo thời tiết đáp:

- À, tôi không rành vụ đó lắm, nhưng ngày hôm nay không chỉ có cú hành động quái chiêu, mà thời tiết cũng tỏ ra bất bình thường.Nhiều quan sát viên ở các vùng khác nhau đã gọi điện thoại phàn nàn với tôi là thay vì 1 trận mưa như tôi đã dự báo ngày hôm qua, thì họ lại nhận được 1 trận sao băng.Không chừng người ta ăn mừng lễ đốt pháo bông quá sớm, nhưng thưa bà con, tuần sau mới tới ngày đốt pháo bông mà! Dù vậy tôi xin cam đoan là thời tiết tối nay sẽ rất ẩm ướt

Ông Dursley ngồi như đóng băng trên ghế bành.Sao băng trên khắp bầu trời Anh à? Cú bay lượn vào ban ngày ư? Những con người khoác áo trùm bí ẩn khắp nơi nữa chứ. Và…và những câu chuyện thì thào về gia đình Potter…

Bà Dursley bưng 2 tách trà vào phòng.Không ổn rồi.Ông phải nói gì với bà thôi.Ông tằng hắng lấy giọng:

- Ờ…em à…lâu nay em không nghe nói gì về em gái của em phải không ?

- Không

Đúng như ông “mong đợi”, bà Dursley giật mình và đổ quạu.Chẳng phải là lâu nay cả hai đã ngầm coi như bà chẳng hề có chị em gì hết sao ? Giọng bà sắc lẻm:

- Mà sao?

Ông Dursley lầu bầu:

- À, chỉ là ba mớ tin tức…cười.Nào là cú…sao băng…lại có cả đống bọn khoác áo trùm nhôn nhạo dưới phố hôm nay…

- Thì sao?–Bà Dursley ngắt ngang

Ông Dursley vội phân bua:

- Ờ…anh chỉ nghĩ…có thể…có chuyện gì đó dính dáng tới dì nó…em biết đó…dì nó…

Bà Dursley nhấp môi son vào tách trà.Ông Dursley băn khoăn không biết liệu mình có dám nói với vợ là đã nghe thiên hạ bàn tán về cái tên “Potter” không.Cuối cùng ông không dám.Thay vào đó, ông cố làm ra vẻ hết sức bình thường:

- Thằng con trai của họ…chắc là nó bằng tuổi bé Dudley nhà mình, phải không em?

Bà Dursley nhấm nhẳn:

- Có lẽ

- Nó tên gì? Howard phải không ?

- Harry.1 cái tên tầm thường xấu xí

- Ờ, xấu thật.Anh hoàn toàn đồng ý với em

Ông không nói thêm lời nào nữa về đề tài này khi cả 2 lên lầu vào phòng ngủ.Trong khi bà Dursley vào buồng tắm, ông Dursley đứng bên cửa sổ nhìn ra vườn.Con mèo vẫn còn đó.Nó đang chăm chu ngóng ra đường Privet Drive như thể đang chờ đợi cái gì vậy

Hay là ông chỉ tưởng tượn ra mọi thứ?Tất cả những chuyện vớ vẩn này thì có liên quan gì tới gia đình Potter nào? Nếu có…nếu mà có dính dáng với cặp phù…Ôi, nghĩ tới đó ông đã cảm thấy không chịu nổi

Ông bà Dursley lên giường ngủ.Bà Dursley ngủ ngay tức thì, còn ông Dursley thì cứ nằm trăn trở mãi.Cuối cùng 1 ý nghĩ dễ chịu đã giúp ông ngủ thiếp đi, ấy là nếu mà gia đình Potter có dính dáng đến tất cả những chuyện nhảm nhí ấy thì họ cũng không có lý do gì để dây dưa đến gia đình ông.Gia đình Potter biết rất rõ bà Dursley nghĩ như thế nào về họ và bọn người như họ.Ông Dursley thấy không có lý do gì để mình và vợ mình có thể bị khổ sở về những gì đang diễn ra–Ông ngáp và trở mình–Chuyện đó không thể nào ảnh hưởng đến họ

Nhưng ông đã lầm

Ông Dursley cuối cùng cũng có thể tóm được giấc ngủ, dù 1 cách khó khăn.Nhưng con mèo ngồi trên bờ tường ngoài thì không tỏ vẻ gì buồn ngủ cả.Nó cứ ngồi bất động, mắt đăm không chớp về góc đường Privet Drive.Nó không động đậy ngay cả khi có tiếng cửa xe đóng sầm bên kia đường.Không nhúc nhích ngay cả khi có 2 con cú vụt qua phía trên đầu.Và chính xác là đến gần nữa đêm con mèo ấy mới nhúc nhích

Ấy là lúc 1 ông già xuất hiện ở góc đường mà con mèo đang ngóng về.Cụ xuất hiện thình lình và lặng lẽ như thể từ mặt đất chui lên.Đuôi con mèo nhẹ ve vẩy và mắt nó nhíu lại

Xưa nay trên đường Privet Drive chưa từng có 1 người nào trông kỳ quái như cụ già ấy lại qua.Cụ ốm, cao, rất già, căn cứ vào mái tóc và chòm râu bạc phơ dài đến nỗi cụ phải giắt chúng vô thắt lưng.Cụ mặc áo thụng dài, khoát áo trùm màu tím cũng dài quét đất, mặc dù cụ đã mang đôi giày bốt cao gót lêu nghêu.Đôi mắt xanh lơ của cụ sáng rỡ và lấp lánh phía sau cặp kính có hình dạng nữa vành trăng.Mũi cụ thì vừa dài vừa khoằm như thể cụ đã từng bị gãy mũi ít nhất 2 lần.Tên của cụ là Albus Dumbledore

Albus Dumbledore dường như không nhận thấy là mình đã đến con đường mà từ tên họ cho đến đôi bốt của cụ không hề được hoan nghênh chào đón.Cụ đang bận lục lọi trong chiếc áo trùm của cụ, tìm kiếm cái gì đó.Rồi đột nhiên, có vẻ như cụ nhận ra là mình đang bị quan sát, bởi vì cụ thình lình ngước nhìn lên con mèo vẫn đang ngó cụ từ bờ tường nhà Dursley.Ánh mắt của con mèo có vẻ làm cụ thích thú.Cụ chắc lưỡi lẩm bẩm:

- Lẽ ra mình phải biết rồi chứ!

Cụ đã tìm được cái mà cụ lục lọi nãy giờ trong chiếc áo trùm.Nó giống như cái bật lửa bằng bạc.Cụ giơ nó lên cao và bấm.Ngọn đèn đường gần nhất tắt phụt.Cụ bấm lần nữa, ngọn đèn đường kế tiếp tắt ngấm.Cụ bấm 12 lần như thế, cho đến khi ánh sáng còn lại trên cả con đường chỉ còn là 2 đốm sáng long lanh ở phái xa–đó là 2 con mắt mèo đang nhìn cụ.Nếu bây giờ mà có ai nhìn qua cửa sổ ra đường, thì dù có con mắt tọc mạch như bà Dursley cũng chịu, không thể thấy được cái gì đang xảy ra.Cụ Albus Dumbledore cất cái tắt–lửa vào áo trùm và đi về phía ngôi nhà số 4 đường Privet Drive.Cụ ngồi xuống trên bờ tường, cạnh con mèo.Cụ không nhìn nó, nhưng được 1 lúc, cụ nói: “Thật là hay khi gặp bà ở đây đấy, giáo sư McGonagall!”

Cụ quay sang để mỉm cười với con mèo, nhưng chẳng còn mèo nào cả.Thay vì vậy cụ đang mỉm cười với 1 bà lão trông đứng đắn, đeo kính gọng vuông y như cái dấu vuông quanh mắt con mèo.Bà cũng khoác áo trùm, màu ngọc bích.Tóc bà bới thành 1 búi chặt. Bà có vẻ phật ý rõ rệt:

- Làm sao ông biết con mèo đấy là tôi?

- Thưa bà giáo sư yêu quý của tôi, hồi nào tới giờ tôi chưa từng thấy 1 con mèo nào ngồi cứng đờ như thế

Giáo sư McGonagall nói:

- Ông mà ngồi cả ngày trên bờ tường thì ông cũng cứng đờ thế thôi

- Cả ngày? Trong khi lẽ ra bà đang phải mở tiệc ăn mừng chứ? Trên đường đến đây, tôi đã gặp ít nhất cả chục đám tiệc tùng linh đình rồi

Giáo sư McGonagall hít hơi 1 cách giận giữ và nói 1 cách không kiên nhẫn:

- Vâng, mọi người ăn mừng, được thôi.Đáng lẽ ông phải thấy là họ nên cẩn thận 1 chút chứ–ngay ca dân Muggles cũng nhận thấy có chuyện gì đó đang xảy ra.Họ thông báo trong chương trình thời sự đấy

Bà hất đầu về phía cửa sổ phòng khách tối om của gia đình Dursley

- Tôi nghe hết.Những đàn cú…sao băng…Chà, họ không hoàn toàn ngu ngốc cả đâu.Họ đã nhận ra có điều gì đó.Sao băng…Tôi cá đó là trò của Diggle, hắn thật chẳng có đầu óc gì cả

Albus Dumbledore nhẹ nhàng bảo:

- Bà không thể trách như vậy được.Đã 11 năm nay chúng ta chẳng có dịp nào để vui mừng mà!

Giáo sư McGonagall vẫn cáu kỉnh:

- Tôi biết.Nhưng đó không phải là lý do để phát điên lên.Đám đông cứ nhởn nhơ tụ tập bừa bãi trên đường phố giữa ban ngày, thậm chí không thèm mặc quần áo của dân Muggle để ngụy trang, lại còn bàn tán ầm ĩ

Bà liếc sang cụ Albus Dumbledore ngồi bên, như thể hy vọng cụ sẽ nói với bà điều gì, nhưng cụ không nói gì cả, nên bà nói tiếp:

- Giá mà khi kẻ–mà–ai–cũng–biết–là–ai–đấy biến đi hẳn, người Muggle mới phát hiện ra chúng ta thì hay biết mấy.Nhưng tôi không chắc là hắn đã chết thật chưa hả ông Dumbledore?

- Chắc chắn như vậy rồi.Thật là phước đức cho chúng ta! Bà có dùng giọt chanh không ?

- Giọt gì?

- Giọt chanh.Đó là 1 loại keo của dân Muggle mà tôi rất khoái

- Không cám ơn

Giáo sư McGonagall lạnh lùng từ chối, bà không nghĩ là nhấm nháp kẹo lúc này lại thích hợp

- Như tôi nói đấy, ngay cả nếu như kẻ–mà–ai–cũng–biết–là–ai–đấy đã biến…

- Ôi, giáo sư yêu quý của tôi, 1 người có đầu óc như bà có thể gọi hắn bằng tên cúng cơm chứ? Mớ bá láp kẻ–mà–ai–cũng–biết–là–ai–đấy thiệt là nhảm nhí.11 năm nay tôi đã chẳng bảo mọi người cứ gọi hắn đúng theo tên của hắn: Voldemort sao?

Giáo sư McGonagall e dè nhìn quanh.Nhưng cụ Dumbledore có vẻ như chẳng để ý gì, cụ đang chăm chú gỡ 2 viên kẹo dính nhau và cụ nói tiếp:

- Nếu mà chúng ta cứ gọi bằng: kẻ–mà–ai–cũng–biết–là–ai–đấy thì mọi sự cứ rối beng lên.Tôi thấy chẳng có gì để sợ khi gọi bằng tên cúng cơm của Voldemort

Giáo sư McGonagall nói, giọng nữa lo lắng nữa ngưỡng mộ:

- Tôi biết ông không sợ.Nhưng ông thì khác.Mọi người đều biết kẻ–mà–ai–cũng–biết–là…thôi được, goi là Voldemort đi, hắn chỉ sợ có mỗi mình ông mà thôi

Cụ Albus Dumbledore bình thản nói:

- Bà tâng bốc tôi quá.Voldemort có những quyền lực tôi không bao giờ có

- Ấy là chỉ bởi vì ông…ừ, ông quá cao thượng nên không xài tới những quyền lực đó

- Cũng may là trời tối nhé.Kể cũng lâu rồi tôi chưa đỏ mặt, từ cái lần bà Pomfrey nói bả khoái cái mũ trùm tai của tôi

Giáo sư McGonagall liếc cụ Dumbledore 1 cái sắc lẻm

- Mấy con cú lượn vòng vòng chỉ chờ tung tin vịt đấy.Ông biết mọi người đang nói gì không?Về vì sao hắn phải biến đi ấy? Về cái điều đã chặn đứng được hắn ấy ?

Có vẻ như giáo sư McGonagall đã gạt tới điểm then chốt mà bà muốn tranh luận.Đó là lý do khiến bà đã phải ngồi chờ suốt cả ngày trên bờ tường cứng và lanh lẽo này.Rõ ràng là chuyện mà mọi người đang bàn tán, cho dù là chuyện gì đi nữa, bà cũng không vôi tin cho đến khi Dumbledore nói với bà là chuyện đó có thật.Tuy nhiên cụ Dumbledore vẫn đang bận lựa 1 viên kẹo khác chứ không trả lời

- “Chuyện mà họ đang bàn tán ấy” bà McGonagall nhấn mạnh “là tối hôm qua Voldemort đã đến Hố Thần.Hắn đi tìm gia đình Potter.Nghe đồn rằng vợ chồng Potter đã…đã…, họ đồn thôi, đã…chết rồi!

Cụ Dumbledore cúi đầu.Giáo sư McGonagall há hốc miệng, ngẹn ngào:

- Vợ chồng Potter…Tôi không thể tin được…Tôi không muốn tin…Ôi, ông Dumbledore…

Cụ Dumbledore duỗi tay vỗ nhẹ lên vai bà giáo sư, cụ chậm rãi nói:

- Tôi biết…Tôi biết…

Giọng giáo sư McGonagall run run tiếp tục:

- Mà chuyện chưa hết.Họ còn nói hắn tìm cách giết cả đứa con trai của Potter, bé Harry ấy.Nhưng…hắn không giết được.Hắn không thể giết nổi đứa bé.Không ai biết tại sao, thế nào…, nhưng họ nói…khi không thể giết được Harry Potter, quyền lực của Voldemort bị tiêu tan.Chính vì vậy mà hắn cũng phải biến đi

Cụ Dumbledore buồn bã gật đầu.Giáo sư McGonagall ấp úng:

- Chuyện đó…đó…là…là…thật sao? Hắn đã làm bao nhiêu chuyện tai quái, giết chết bao nhiêu người…mà…, mà rốt cuộc hắn không thể giết nỗi 1 thằng bé? Thật là không tin được…cái gì đã chặn nổi bàn tay hắn như vậy…Nhưng bằng cách nào mà Harry Potter sống sót?

Cụ Dumbledore nói:

- Chúng ta chỉ có thể đoán mò mà thôi.Chuyện ấy chẳng bao giờ biết được chính xác

Giáo sư McGonagall rút ra 1 cái khăn tay chùi nước mắt dưới cặp mắt kính.Cụ Dumbledore thở dài 1 tiếng rõ to khi rút chiếc đồng hồ vàng trong túi ra xem xét.Cái đồng hồ ấy cũ lắm.Nó có 12 kim nhưng không có số.Thay vào những con số là các hành tinh nho nhỏ di chuyển quanh mép đồng hồ.Nhưng chắc là cụ Dumbledore coi giờ được bằng cái đồng hồ đó, nên khi nhét nó lại vào trong túi, cụ nói:

- Hagrid đến trễ.Chắc chính lão nói cho bà biết là tôi đến đây, đúng không?

- Đúng

Giáo sư McGonagall xác nhận và nói tiếp:

- Chắc ông cũng không thèm nói cho tôi biết tại sao ông đến đây chứ?

- Tôi đến đây để giao Harry Potter cho dì dượng nó.Bây giờ nó chỉ còn có họ là bà con

Giáo sư McGonagall nhảy dựng lên, chỉ tay vào ngôi nhà số 4:

- Ông nói gì? Chắc là ông không có ý nói đến mấy người sống trong đó chứ ? Dumbledore, ông không thể làm vậy.Tôi đã quan sát họ suốt cả ngày.Ông không thể tìm ra được người nào khá hơn họ hay sao? Mà họ cũng đã có 1 đứa con trai.Tôi đã nhìn thấy thằng nhóc ấy, nó đá mẹ nó suốt quãng đường đến tiệm bánh kẹo, khóc la vòi vĩnh cho được mấy viên kẹo.Harry Potter mà phải đến sống ở đây sao?

Cụ Dumbledore khẳng định:

- Đây là nơi tốt nhất cho đứa bé.Khi nó lớn lên dì dượng của nó có thể giải thích cho nó hiểu.Tôi đã viết cho họ 1 lá thư

- 1 lá thư?

Giáo sư McGonagall lập lại yếu ớt, thả người ngồi xuống bờ tường, băn khoăn nói tiếp:

- Ông Dumbledore, ông thật sự tin là ông có thể giải thích mọi chuyện trong 1 lá thư à? Mấy người đó sẽ không bao giờ hiểu đứa bé! Nó sẽ nổi tiếng-như 1 huyền thoại.Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu sau này người ta gọi ngày hôm nay là ngày Harry Potter: sẽ có sách viết về Harry.Mọi đứa trẻ trong thế giới chúng ta rồi sẽ biết đến tên nó!

- Đúng vậy

Cụ Dumbledore nhướn mắt dòm qua đôi kính nữa vành trăng của cụ 1 cách nghiêm túc nói rằng:

- Nhiêu đó cũng đủ hại đầu óc bất cứ đứa trẻ nào.Nổi tiếng trước cả khi biết đi biết nói! Nổi tiếng về những điều mà nó cũng không thể nhớ được! Bà không thấy là tốt cho nó hơn biết bao nếu nó lớn lên ngoài vòng bao phủ của tiếng tăm, lớn lên 1 cách bình thường cho đến khi nó đủ lớn để làm chủ được điều đó sao ?

Giáo sư McGonagall lại há hốc miệng thay đổi ý kiến, nuốt vô, ngậm miệng lại rồi nói:

- Vâng, vâng, dĩ nhiên là ông nói đúng.Nhưng mà ông Dumbledore ơi, làm sao đứa bé đến đây được?

Bà giáo sư nhìn chòng chọc vào tấm áo trùm của cụ Dumbledore như thể là bà nghĩ cụ đang giấu đứa bé trong đó.Cụ Dumbledore nói:

- Hagrid đang mang nó đến

- Ông cho là giao lão Hagrid 1 viêc quan trọng như thế này là khôn ngoan sao?

- Tôi có thể giao cả đời tôi cho Hagrid

Bà McGonagall vẫn không bằng lòng:

- Tôi không nói là lão Hagrid không biết phải quấy, nhưng mà ông cũng biết đấy, lão là chúa ẩu…Uả? Cái gì vậy?

1 tiếng động trầm trầm nổi lên quanh họ, nghe rầm rầm, càng lúc càng lớn.Cả 2 nhìn ra đường xem có ánh đèn xe không, thế rồi những tiếng động nghe như sấm dội khiến cả 2 người ngước nhìn lên trời: 1 chiếc xe gắn máy khổng lồ chạy trên không trung rồi hạ xuống, lăn bánh trên mặt đường nhựa trước mặt họ

Nếu cái xe gắn máy bự quá khổ, thì cũng không thấm gì so với người ngồi trên xe.Lão hầu như cao gấp đôi người bình thường và bự có đến gấp 5, nếu tính chiều ngang.Trông lão ta to lớn đến nỗi khó tin, và lại hoang dã.Những nùi tóc râu đen thui hầu như che kín gương mặt lão, tay lão trông như cần cẩu, còn chân thì ú na ú núc như mính con cá heo con.Trên đôi tay vạm vỡ ấy là 1 nùi chăn tả.Cụ Dumbledore tỏ ra yên tâm, bảo:

- Hagrid, cuối cùng anh đã đến.Anh kiếm đâu ra cái xe đó?

Lão khổng lồ cẩn thận trèo xuống xe đáp:

- Kính thưa ngài giáo sư Dumbledore, tôi mượn của Sirius.Thưa ngài, tôi đã mang được cậu bé đến đây

- Có lôi thôi rắc rối gì không?

- Thưa ngài không ạ.Ngôi nhà hầu như tan hoang, nhưng tôi đã kịp đem nó ra trước khi dân Muggle bắt đầu lăng xăng chung quanh.Đang bay tới đây thì nó lăn ra ngủ

Cụ Dumbledore và giáo sư McGonagall cúi xuống đống chăn tã.Bên trong mớ chăn ấy là đứa bé đang ngủ say.Trên vầng trán đứa bé có 1 vết thương nhỏ hình tia chớp.Giáo sư McGonagall thì thầm:

- Có phải đó là…

- Phải, nó sẽ mang vết thẹo đó suốt đời

- Ông không thể xoá nó đi sao ông Dumbledore?

- Nếu mà tôi làm được thì tôi cũng chẳng đời nào làm.Thẹo cũng có lúc xài đến.Tôi đây cũng có một cái thẹo ở trên đầu gối, nó có giá trị như cái bảng đồ đường xe điện ngầm ở Luân–Đôn ấy.Thôi, Hagrid, đặt nó ở đây, chúng ta nên làm xong chuyện này cho rồi

Cụ Dumbledore bồng Harry đi về phía nhà Dursley.Lão Hagrid ấp úng:

- Tôi…tôi có thể hôn tạm biệt đứa bé được không ạ?

Lão cuối cái đầu lông lá bờm xờm xuống mặt đứa bé và dụi mớ râu ria lởm chởm của lão lên làng da non của đứa bé.Rồi thình lình lão Hagrid thốt lên 1 tiếng như tiếng chó bị thương.Giáo sư McGonagall vội nhắc nhở:

- Xuỵt! Lão đánh thức đám Muggle bây giờ

Lão Hagrid thổn thức:

- Xin lỗi, hic hic.Nhưng tôi không thể…Hic hic.Vợ chồng Potter chết rồi, và Harry bé bỏng phải đi ở nhờ dân Muggle.Hic hic

Giáo sư McGonagall vỗ về:

- Vâng, vâng, buồn lắm, nhưng mà ráng nín khóc đi, Hagrid, không thôi bọn mình bị lộ đấy

Lão Hagrid cố dằn cảm xúc, đứng bên giáo sư McGonagall, nhìn theo cụ Dumbledore bồng Harry Potter đi qua sân vườn đến cửa trước nhà Dursley, nhẹ nhàng đặt đứa bé xuống bật cửa, lấy trong áo trùm ra 1 lá thư, nhét lá thư dưới lớp chăn quấn quanh đứa bé, rồi trở lại với 2 người kia.Cả 3 đứng lặng cả phút nhìn cái bọc chăn tả đang ấp ủ đứa bé.Vai của Hagrid run lên từng chập, mắt của giáo sư McGonagall chớp chớp liên tục, và cái tia sáng lấp lánh thường loé lên từ đôi mắt của cụ Dumbledore cũng dường như tắt ngóm.Cuối cùng cụ Dumbledore nói:

- Thôi, đành thế.Chúng ta chẳng còn việc gì ở đây nữa.Có lẽ chúng ta đi nhập tiệc với những người khác thôi

- Dạ–Tiếng lão Hagrid đáp rõ to–Tôi sẽ đem trả lại Sirius cái xe này.Chào giáo sư McGonagall, và xin chào ngài, giáo sư Dumbledore

Chùi nước mắt còn đang chảy ròng ròng trên mặt, lão Hagrid nhảy lên xe và đạp 1 cái cật lực cho máy nổ, rồi lão rú ga phóng vào không trung đen như hũ nút

Cụ Dumbledore cúi đầu chào bà McGonagall:

- Tôi mong sớm gặp lại bà, giáo sư McGonagall

Giáo sư McGonagall hỉ mũi 1 cái để đáp lễ.Cụ Dumbledore xoay người bước xuống đường.Tới góc đường, cụ dừng bước, lấy trong áo trùm ra cái tắt-lửa bằng bạc.Cụ giơ lên bấm nó một cái, rồi 12 cái, lập tức 12 cái bóng đèn trên đường Privet Drive bật sáng, nhưng cũng không kịp soi bóng 1 con mèo hoang to tướng chuồn lẹ đằng sau khúc quanh ở phía đầu kia con đường

Còn lại 1 mình, cụ Dumbledore nhìn lần cuối cái bọc chăn tả trên bậc cửa ngôi nhà số 4.Cụ ngậm ngùi nói:

- Chúc cháu may mắn, Harry

Rồi phất tấm áo trùm 1 cái cụ biến mất


1 luồn gió thoảng qua những hàng rào cây xanh của ngôi nhà trên đường Privet Drive.Ngôi nhà ngăn nắp và những hàng rào cắt xén ngay ngắn ấy là nơi cuối cùng mà người ta có thể mong đợi 1 chuyện kỳ lạ xảy ra.Harry Potter trở mình trong cuộn chăn mà không thức giấc.1 nắm tay nhỏ xíu của bé đặt trên lá thư sát bên mình, và bé ngủ tiếp, không hề biết là vài tiếng đồng hồ nữa bà Dursley sẽ đánh thức bé dậy bằng 1 tiếng hét thảng thốt khi bà mở cửa để bỏ những vỏ chai sữa rỗng.Đứa bé cũng không biết là mình sẽ trở thành món đồ chơi của thằng anh họ Dudley, bi nó tha hồ ngắt véo trong vài tuần lễ sau đó.Đứa bé không hề biết gì về những điều đó trong lúc này, cái lúc này mà khắp nơi trên cả nước, tiệc tùng linh đình đang diễn ra, người người đều nâng ly chúc tụng:


“Uống mừng Harry Potter ! Đứa bé vẫn sống!”

Nga st


Đầu trang
  
Gửi bàiThis post was deleted by nga on 29-08-2010, 10:06 am.
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 29-08-2010, 10:13 am 
nga
<img src='http://img99.imageshack.us/img99/7665/vipv.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-07-2010, 09:38 am
Lần ghé thăm trước: 14-10-2011, 10:33 pm
Tuổi: 49
Bài viết: 3157
Đến từ: TPHCM
Giới tính: Nữ
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 13695 lần
Được cảm ơn:
5725 lần trong 1895 bài viết
 
Sức mạnh hay sự mù quáng trong tình yêu
23h30 mở dài FM TPHCM len dể nghe chương trình dọc truyện dêm khuya như mọi hôm nhưng không có mà thay vào dó là chương trình trò truyện dêm khuya và tôi dã nghe dược câu chuyện tư vấn. một cô gái trẻ gốc bắc là một giáo viên, cô yêu một chàng kỹ sư dịa chất gốc hoa nhưng diều trớ trêu là anh ấy bị nhiểm HIV và gia dình của cô ấy lại cấm cản họ, nhờ có tình yêu mà họ dã vượt qua mọi thứ (là một giáo viên không sợ sự xa lánh của mọi người xung quanh mà cô vẩn dến với anh một người bị HIV, yêu anh cô luuôn lo láng cho sức khoẻ của anh và yêu cầu anh không làm việc nữa mà về nhà dể buôn bán một công viẹc nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với công việc anh dang làm, vì yêu cô anh sang sàng chấp nhận bỏ sự nghiêp của mình về với gia dình làm một người bình thường)dể dến với nhau và quyết dịnh xây dựng tổ ấm của mình. họ có những kế hoạch cụ thể cho cuộc sống sau này và cùng hy vong là căn bệnh của anh sẻ có cách chữa trị.
Là một cô giáo người có trình dộ, cô dã nhận thức về căn bệnh này dã dến với anh bằng cả tấm lòng một diều mà mỗi người chúng ta nên học hỏi "người bị nhiễm HIV không phải là những người dáng sợ, dừng xa lánh, hắt hủi họ mà hãy mở rộng vòng tay mình dón họ trở về hoà nhập với cộng dồng tạo cho họ có một cuộc sống tốt hơn".
Những diều cô làm thật dáng khâm phục nhưng tôi tự nghĩ không biết dó là sức mạnh của tình yêu hay là sự mù quán trong tình yêu. liệu cô dã nghĩ sau này khi căn bệnh của anh ở vào giai doạn cuối thì tất cả gánh nặng sẽ dồn lên vai cô và liệu cô có vượt qua hay kô?

Chúng ta hay chia sẻ những suy nghi của mình trên chính diển dàng nay hay gần gủi hơn với cô qua sô DT: 08 2360455 và cùng chúc cho cô có thêm sức mạnh dể vượt qua mọi thứ tận hưởng một cuộc sống thật hạnh phúc và căn bệnh của anh ấy sớm có cách chữa

Nga st


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 20 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 2.368s | 78 Queries | GZIP : Off ]