Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: TRĂNG THU
Gửi bàiĐã gửi: 02-09-2011, 09:50 am 
minhnghitonnu1112
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banmoi.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 28-05-2011, 05:16 pm
Lần ghé thăm trước: 21-05-2012, 05:02 pm
Bài viết: 24
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 4 lần
Được cảm ơn:
17 lần trong 13 bài viết
 

TRĂNG THU


Mắt sáng ngời, miệng cười tươi. Vinh hồn nhiên bước theo đoàn múa lân. Em như mê mẫn theo từng đường uốn lượn và sắc màu óng ánh sặc sỡ của Ông Lân. Ông Lân múa đã hay, đã tuyệt, mà ông Địa cũng ngộ ngĩnh không kém. Nhất là những pha nằm sát mặt đất, rồi nhảy cao, rồi leo sào để lấy cho được tiền thưởng... Vinh như quên hết mọi chuyện. Cứ thế, em bước theo đoàn lân hết đường phố này sang đường phố khác, luôn hò reo cổ vũ cho đoàn múa lân.
Bỗng Vinh đứng sững lại, thảng thốt kêu lên: - Thôi chết rồi! Em vội vã tách rời đám đông, chạy như bay về nhà Đại lý bán vé số. Cửa nhà Đại lý đã đóng! Vinh đứng lặng giữa đường, nhìn tập vé số còn lại trong tay lòng đầy sợ hãi, lo âu! - Còn nhiều thế này ư? Làm sao bây giờ?... Mắt Vinh chợt sáng lên, lòng em vừa nhen nhúm một tia hy vọng, dẫu rất mong manh. Em quay người chạy thật nhanh về Công ty xổ số, ở đó, ngoài hiên có treo một tấm bảng thật lớn ghi những con số trúng thưởng hàng ngày. Mắt em như dán chặt vào từng con số trên bảng, rồi từng con số trên những tấm vé số. Từng con số, từng con số lạnh lùng gõ vào trái tim em từng nhịp nhói đau. Cuối cùng em buông thõng đôi tay, ngơ ngác nhìn vào lòng đêm. Con đường về nhà trở nên dài hun hút. Em siết chặt tập vé số trong lòng bàn tay như giữ lại chứng cứ cho một sự lỗi lầm, vì mãi ham vui mà quên đi giờ trả vé số đã quy định của Đại lý. - Biết làm sao bây giờ? Làm sao để mẹ khỏi buồn lòng? Em lo âu thầm hỏi. Hơn hai năm qua, ngoài cố gắng học hành, Vinh còn nhận bán thêm vé số ngoài giờ học để kiếm thêm chút tiền phụ với mẹ trong việc học hành. Cũng nhờ thế mà mẹ đỡ phần vất vả hơn, không còn hay đau yếu như trước nữa. Và đó là niềm vui của Vinh. Giờ đây...!
Buồn bã, thất vọng. Vinh lê bước ra bờ sông, đến ngồi trên một ghế đá. Đêm đã khuya, cả tâm hồn em cũng lạnh buốt theo gió sông. Ánh mắt em như rơi trên từng vũng sáng của trăng thu loang loáng trên mặt nước. Hơn bao giờ hết Vinh mơ về vùng cổ tích xa xưa của bà...Tiếng trống lân đâu đó vọng lại rất gần. Vinh giật mình sực tỉnh. Hình ảnh mẹ lại về trong tâm trí. Vinh thổn thức: - Mẹ ơi! Con biết làm sao đây! Vừa suy nghĩ mông lung, em vừa rút từng chiếc vé số ra làm thuyền, rồi thả xuống sông. Từng chiếc, từng chiếc thuyền nhỏ bé chao đi trong gió rồi lặng lẽ nương theo hướng ra cửa biển. Vinh nhìn theo, mắt long lanh ngấn nước, chảy dài xuống má: - Thuyền ơi! hãy chở ước mơ của tôi vào tương lai...Những con thuyền giấy chìm khuất dần trong xa thẳm mênh mông. Gió khuya càng lúc càng lạnh, trăng khuya càng lúc càng lung linh hơn. Vinh cứ ngồi yên như thế cho đến khi cảm thấy mệt mỏi rã rời, em nằm xuống ghế đá và chìm dần vào giấc ngủ lúc nào chẳng hay.
Tiếng ồn ào bên ngoài làm Vinh thức giấc, Em thảng thốt bật ngồi dậy và ngơ ngác nhìn quanh, ánh nắng đã lên cao ngoài khung cửa sổ. Sao thế này nhỉ? Rõ ràng là đêm qua mình đã ngủ ở ghế đá bên bờ sông! Vừa lúc ấy, mẹ đi vào nhẹ nhàng bảo:
- Con thức dậy rồi đấy à, con cảm thấy trong người thế nào?
Vinh hết sức lạ lùng, em vội hỏi:
- Mẹ ạ, ai đã đưa con về hả mẹ?
Mẹ cười hiền:
- Bác Tư xích lô.
- Sao bác Tư biết con ngủ trên ghế dá?
- Khi bác Tư đạp xe về ngang qua bờ sông, bác thấy trong người quá mệt mỏi, định vào ghế đá ngồi nghỉ một lát rồi về, không ngờ lại thấy con đang nằm ngủ ở đó, miệng lảm nhảm, mồ hôi toát ra như tắm, người lại nóng hừng hực đang lên cơn sốt, bác vội chở con về.
Em nhìn mẹ, ngập ngừng mãi mà chưa thành câu, em không biết phải bắt đầu từ đâu và nói như thế nào để mẹ khỏi lo lắng buồn phiền.
Mẹ đến ngồi bên em, nắm lấy đôi tay bé nhỏ thì thầm:
- Mẹ biết cả rồi con ạ, bác Tư đã thấy tập vé số còn lại trong tay con, con chẳng có tội gì cả, người đáng trách là mẹ đây, đã không đủ sức nuôi con ăn học tử tế, để con phải lang thang kiếm sống vất vả khi tuổi còn non dại, lứa tuổi chỉ biết học và chơi, chưa ý thức hết được hành vi và công việc của mình làm.
Vinh gục đàu vào vai mẹ thổn thức:
- Nhưng mẹ ơi, lấy tiền đâu mà trả cho Đại lý?
Mẹ dịu dàng:
- Con yên tâm, bác Tư hứa chiều nay sẽ cho con số tiền đó, bác còn nói là kể từ hôm nay, hàng tháng bác sẽ trợ cấp cho con năm mươi ngàn đồng để mua thêm sách, bút mà học.
Vinh vô cùng xúc động trước lòng tốt của bác Tư xích lô, và thầm cảm ơn bác. Đây không phải là lần đầu tiên bác ấy giúp đỡ cho gia đình Vinh. Em cảm thấy nhẹ đi biết bao nhiêu là nỗi âu lo, buồn bã đang đè nén trong tâm tư, lòng phấn chấn hẵn lên, em nhớ đến những chiếc thuyền giấy đêm qua và tin chắc rằng những chiếc thuyền giấy đó sẽ chở ước mơ của em đến vùng tương lai./.
(Cảm tác qua cuộc sống)
Thanh Tịnh Tôn Nữ


Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn minhnghitonnu1112 cho bài viết này:
Phạm Minh Giắng (02-09-2011, 12:35 pm)
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 1 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.311s | 19 Queries | GZIP : Off ]