Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 13 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 14-08-2009, 09:49 am 
Nhật Quỳnh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:03 pm
Lần ghé thăm trước: 22-05-2012, 12:33 am
Bài viết: 2851
Đến từ: Quận 6 - TPHCM
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 2017 lần
Được cảm ơn:
4296 lần trong 1962 bài viết
 

TRANG TRUYỆN NGẮN - NHẬT QUỲNH (Quỳnh Muội)




TÌNH TRONG KÝ ỨC

( VIẾT THEO TÂM SỰ MỘT NGƯỜI )

_______




Bây giờđã nhiều năm trôi qua sau ngày tôi nhận được bức thư đầu tiên của anhtừ tiểubang Florida trên đất Mỹ gởi qua mail, một bức thư trong mụctìm bạn, tôi vẫnkhông làm sao quên được anh.

Là một phụ nữ đã có tuổi, một lần không may mắn trong hôn nhân như anh,nhưngtôi khẳng định đây lại là tình yêu đầu đời, tình yêu đã nhiều nămqua đi vào máuthịt của tôi.

Tôi không vì sinhthú thế gian, mà chỉ mong sẻ chia những ấm lạnh, nương tựanhau trướcgiông bão và thăng trầm trong cuộc đời còn lại, tôi đã viết mụctìmbạn, hy vọng cuối đời sẽ có một vài người bạn tri âm, tôi nhận đượcnhiềuthư, trong đó có thư anh .

Tôi đọc kỹthư anh, rất vui khi những lời lẽ trong thư không cầu kỳ hoa mỹ,nhẹnhàng ngắn gọn thật chân tình và nghiêm túc, đó là điều tôi lựa chọn đểtiếptục quen và tìm hiểu về anh.

Anh kể vềhoàn cảnh của anh, thời sinh viên, chưa hoàn tất chương trình đại họcthìđược lệnh động viên vào trường Võ bị Đà Lạt.. Ra trường là phóngviên chiếntrường, có mặt trên khắp bốn vùng chiến thuật, cho đến ngàyđất nước thống nhất.Mười năm đi học tập xa nhà, người vợ trẻ không thểchờ đợi đã đi lấy chồng khácđể các con lại cho ông bà dưỡng nuôi.

Ngày anh về, lầm lũ nuôi các con thơ dại. Sau ngày đinh cưtheo diện HO. Ngàythì đi làm công sở, tối vui với thơ văn , sách báo.Mười ba năm xa xứ anh sốngcô đơn trống vắng, đưa các con vào đời .Cáccon anh giờ đã thành đạt ,tất cả đềuđịnh cư ở Mỹ.

Gần ba mươi năm, anh vẫn sống cô đơn khép kín .Tôi đọc thưanh, hiểu được nỗilòng cô đơn, khát khao một tâm hồn cùng chia sẻ,lòng tôi trổi lên một tìnhthương anh vô hạn.

Cảm nhận được sự chân thành nghiêm túc trong đời sống cũng như mong ướccuối đờicủa anh về lại quê hương sinh sống tìm một phụ nữ dể thương,hiền lành nhân hậuđảm đang để sống đời chồng vợ. Tôi đáp lại tình cảmcủa anh, chúng tôi cùng chiasẻ những vui buồn, cùng kể nhau nghe thờiquá khứ để hiễu và cảm thông, tất cảđều được gởi qua mail, chúng tôicàng xích lại gần nhau hơn sau nửa năm biếtnhau.

Lý trí tôi hai mươi năm qua luôn tự nhủ , tôi chỉ muốn sốngmột mình để thuậntiện đưa các con tôi vào đời. Nhưng tình yêu là mộtđiều trừu tượng, không thểlý giải được. Chỉ khi cảm nhận được sự rungđộng của tim mình, thì nó đã có mộtsức mạnh kéo tôi từ phía lý trí vềvới con tim. Nếu phải đi thêm bước nữa trongđời, thì chính anh là nửaphần đời tôi tìm kiếm.

Tôi nhớ đến anh, đếnmột người đàn ông mà nỗi nhớ rất lạ chưa bao giờ có trongtôi , mỗithời khắc trôi qua đều có anh trong tâm trí tôi, từ đó tôi thu xếpvàcó kế họach cho một tương lai hai chúng tôi.

Tôi là một phụ nữ có gia cảnh bình thường , cũng có ngôi nhà riêng vàcuộc sốngtạm no ấm tuổi cuối đời , hai đứa con tôi đã trưởng thành cóhạnh phúc riêng tư,tôi chợt nhận ra mình cũng đã sống khép kín mấymươi năm, hai chúng tôi đều hiễulà chúng tôi đã cùng xô ngã bức tườngtình cảm đã che chắn đời chúng tôi mấychục năm qua.

Tôi yêu anh vì tính hiền lành, nhân hậu, vì cuộc sống nghiêmtúc, vì chúng tôiđồng cảm qua thơ văn , anh là nhà báo, nhà văn, nhàthơ, còn tôi thì thích viếtvăn làm thơ. Tôi yêu anh vì sự đồng cảm, vìnhững gì tốt đẹp của anh chớ khôngphải vì sự giàu sang nơi xứ người ,hay vì mai nầy anh sẽ là một Việt kiều giàucó ở quê hương.

Tôi nghĩ mình sẽ hạnh phúc khi có chung một ước mơ, hai vợchồng già nương tựanhau, chăm sóc, chia sẽ. Tôi đã hứa chờ đợi hơn banăm nữa khi nghỉ hưu, anh vềquê hương sống.

Thưtrả lời tôi, anh thật sự xúc động mạnh trong tim. Anh cảm ơn tôi đã đemlại choanh một niềm vui mới trong cuộc sống nầy. Tôi gởi gấm tình cảmcủa qua bốn câuthơ viết bằng cảm xúc trái tim mình để khẳng định lờihứa .

Em vẫn đợi anh trong cuộc sống
Đợi từng đêm trong giấc ngủ mặn nồng
Vì biết rằng anh vẫn nhớ vẫn mong
Nên lòng em đêm đêm vẫn nhớ




Tôibồng bềnh bơi trong hạnh phúc,lạc quan yêu đời hơn.Cuộc đời bổng nhiêntươi đẹp biết bao nhìn quanh đâu cũnglà một màu hồng tươi thắm, anhcũng thế, những bức thư trao đổi càng nồng nàn,thắm đượm tình nghĩahơn, tôi sẳn sàng chờ đón ngày anh về để chúng tôi gặp mặtvào cuối nămnay hay sang năm vì anh rất nóng lòng mong đợi ngày đó.



Niềm xúc cảm đã đưa tôi đến trí tưởng tượng rất thật về cuộc gặp mặt tại phitrường sắp tới :


Mai anh về khi chúng mình gặp gở
Đứng thật lâu bở ngở ánh mắt nhìn
Đứng thật lâu nhìn vóc dáng người tình-
Mà bấy lâu chỉ mơ hồ trong tiềm thức
Mai anh về , dáng hình anh rất thực
Một cái siết tay cũng nao nức cỏi lòng em



Trong một bức thư gởi tôi anh đã viết. Dù anh yêu tôi thậtnhiều, nhưng với anhtình yêu nầy vẫn chưa có nền tảng vững chắc, anhrất vững vàng để giải quyếttình cảm giửa tôi và anh, vì chúng tôi còncần phải gặp mặt để anh có quyết địnhsau cùng, anh cần xem tôi có dểthương như những tấm hình anh đang có, còn vớitôi thì tôi đâu cầnnhững điều đó.


Tôi cảm nhận được nhâncách sống của anh, nhất dịnh anh phải là một người tốt.Như thế cũng đủcho sự chọn lựa của tôi, với tôi cảm nhận là điều quan trọng.

Tôi cảm thấy không an lòng cho quyết định của anh sau nầy,Nhưng trong lòng tôivẫn có một tình yêu nồng nàn mảnh liệt. Thế rồichỉ vì một bức thư, tôi đễnhđoản thế nào mà viết cho anh bảo rằng, tôivà anh hãy chừng mực trong tình cảm,bởi tôi rất sợ ngày anh về sẽ từchối tôi vì không hạp nhản, tuy tôi rất tự tinvới chính mình, nhưngbiết đâu được, tôi sẽ đau khổ, hụt hẩng khi bỗng dưngkhông có anhtrong đời sống tình cảm mình nữa.

Bức thư đókhông được anh trả lời, tôi mòn mõi mong chờ, chưa hay việc gì đãđếnvới mình, chưa hay anh đã dành cho tôi câu trả lời bằng sự im lặng đángsợ,.

Tôi nghĩ anh là người sâu sắc, trí tuệ,nhất định anh hiểu tôi yêu anh biếtdường nào, nhất định anh phải hiểuđược tình yêu tôi dành cho anh. Biết anh rấtgiận khi anh đã kỳ vọngvào tôi, tôi viết thêm nhiều cánh thư nữa để giải bày,
Tôi vôtình làm tổn thương anh, xin anh hãy tha thứ cho tôi, anh cương quyếtimlặng, tôi nghĩ mình thật sự mất anh, tôi đau lòng lắm, nhưng có lẽanh cũng đaulòng như tôi, vì sau ba mươi năm anh mới tìm lại niềm vui,niềm vui đó thời gianqua tôi đã trao cho anh một cách ngọt ngào sốngđộng , tôi đã đem tình cảm vàolòng anh thật đầy, cho anh ngập trànhạnh phúc, rồi chính tôi lại vô tình lấylại mà không hề hay biết, đểanh ngở ngàng hụt hẩn, Tôi không dám trách anh sao mãichặt dạ cứnglòng, nhưng tôi rất buồn và tự hỏi tại sao anh không hiểu lòng tôi.

Tôi thật là ngây ngô lắm chăng ?

Bao năm trôi qua, trong trái tim tôi thật sự luôn có anh, hìnhảnh anh vẫn rựcsáng trong lòng tôi, một tình yêu nồng thắm vẫn dànhcho anh, tôi biết sẽ khôngmờ phai dù bao năm tháng trôi qua, dù cuộcsống tình cảm có thăng trầm thế nàothì tôi vẫn luôn đợi anh trọn cuộcđời tôi, trăm năm tôi vẫn đợi, dẩu biết sẽkhông bao giờ có ngày chúngtôi gặp lại nhau, với tôi tình yêu của tôi dành choanh to lớn biếtbao, cao trọng biết bao, nhưng bây giờ cũng chỉ là một mối tìnhđơnphương.

Mai nầy anh sẽ có người phụ nữ khác theosự chọn lựa của anh, biết vậy nhưng saotôi vẫn không thể bắt trái timmình đập lỗi nhịp.

Nhiều khi tôi nghĩ đến giâyphút đón anh, gặp mặt anh tại phi trường nghĩ đếnnhững ngấn lệ mừngvui thay cho lời tình muốn nói, lòng tôi đau như bị dao cắt,vì tôibiết rằng mãi mãi không có giây phút ấy trong đời. Mai nầy khi trở vềquêhương, đặt chân xuống phi trường anh chắc gì nghe cỏi lòng chùngxuống như tôibây giờ !

Trái tim tôi không ngừngnhói đau, tôi đã khóc thật nhiều vì tình yêu nầy. Rồicố dổ dành contim tội nghiệp của mình, có nỗi đau nào to lớn bằng nỗi đau tanvỡ mộtmối tình.
Để con tim thôi thổn thức, để tình đầu được ngủ yêntrong một góc khuất tráitim, tôi đã phải đấu tranh rất nhiều, bằngcông việc, bằng sách báo, thơ văn vàdĩ nhiên bằng cả nước mắt nữa..

Tôi quyết định gởi anh bức thư cuối cùng chỉ vỏn vẹn tám câu thơnói lên nỗilòng. và mặc nhiên xem như chuyện tình của chúng tôi đã kếtthúc theo số phận.
Anh ơi em hiễu ý anh rồi
Thôi dành kết thúc để chia phôi
Chim trời lẽ bạn tìm nơi đậu
Dừng lại nơi đây vĩnh biệt sầu
Chuông đổ còn vang lời em nguyện
Bần thần xao xuyến một nỗi đau
Cuối đầu lạy tạ cùng trời đất
Xin xóa lời nguyền hẹn trăm năm.



Tôi biết tôi sẽ phải dừng lại để trái tim thôi đớn đau vàkhông còn rỉ máu nữa.Tình yêu của tôi và anh lại mang lại cho tôinhiều nước mắt, tôi là một phụ nữsống nội tâm, giàu xúc cảm, thủychung, son sắc nên tôi biết từ nay tôi khôngthể đón nhận người đàn ôngkhác, vì tôi không thể xóa sạch được hình ảnh của anhtrong trái timmình.

Theo thời gian, tôi cũng hiểu được tìnhyêu của anh chỉ là một cuộc dạo quanh đểanh chọn lựa, nhưng đau đớnthay nỗi nhớ trong tôi lại là thật .

Rồi anh sẽđón tình yêu khác với nguyện vọng của anh, thật lòng tôi vẫn monganhđược hạnh phúc biết bao, Quá khứ đau buồn của anh đã qua, tuổi xế chiềucủaanh rất cần một người phụ nữ bên cạnh sẻ chia, phải có sự bù đắpmới gọi là cuộcsống có sự công bằng của tạo hóa.

Hôm nay, đã nhiều năm trôi qua, có lẽ giờ nầy anh đang hạnhphúc nơi quê nhà,vết thương lòng tôi dù đã lành, nhưng vẫn hằn sâu mộtdấu cắt, nỗi đau vẫn cònoằn tim mỗi khi nghĩ đến, kỷ niệm nầy như mộtlớp than hồng đang âm ỉ dưới tàntro, chỉ một cơn gió thoảng qua thôicủng đủ làm nó bùng cháy làm rát bỏng tâmhồn và trái tim tôi.

Tôi vẫn cầu chúc anh được hạnh phúc, rất mong trong chọn lựacủa anh, đừng cómột người phụ nữ thứ hai nào lập lại điệp khúc thươngđau của tôi.

Ngàn năm mây vẫn còn bay mãi, nhưtrong trái tim tôi vẫn có anh mãi trọn đời.Cảm ơn anh đã cho tôi biết thế nào là một tình yêu đủ mật ngọt, đắng cay, và hơnthế nữa là tôicảm nhận được hạnh phúc trong nỗi đau khổ vì tình.



Cuối thu năm 2008
Nhật Quỳnh




Sửa lần cuối bởi Nhật Quỳnh vào ngày 05-02-2011, 06:42 pm với 13 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 4 thành viên đã cảm ơn Nhật Quỳnh cho bài viết này:
dohop (30-04-2010, 05:41 am), VŨ MẠNH QUANG (04-10-2010, 01:38 pm), Trần Thị Lợi (05-01-2011, 02:43 pm), Bằng Lăng (12-01-2011, 09:04 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Trả lời: TÌNH TRONG KÝ ỨC
Gửi bàiĐã gửi: 14-08-2009, 11:10 am 
vnthidan Điểm đến của những trái tim.
Admin
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/sanglapvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:05 am
Lần ghé thăm trước: 21-05-2012, 03:04 pm
Tuổi: 2
Bài viết: 799
Đến từ: Tp. Hồ Chí Minh
Giới tính: Nam
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 1563 lần
Được cảm ơn:
2436 lần trong 425 bài viết
 
Hình ảnh


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn Admin cho bài viết này:
Bằng Lăng (12-01-2011, 09:03 pm), Hàn Khiết Tâm (04-02-2011, 04:28 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: NHƯ BIỂN THÁI BÌNH
Gửi bàiĐã gửi: 15-08-2009, 09:27 am 
Nhật Quỳnh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:03 pm
Lần ghé thăm trước: 22-05-2012, 12:33 am
Bài viết: 2851
Đến từ: Quận 6 - TPHCM
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 2017 lần
Được cảm ơn:
4296 lần trong 1962 bài viết
 
[size=10010]



[size=200][color=#BF00BF]NHƯ BIỂN THÁI BÌNH
[/size]
[/size]( Viết về một chuyện có thật )



Nhìn ngôi mộ của mẹ đã sơn xong sáng hẳn lên trong nắng sớm ngày rằm tháng chạp, cây mai trước mộ cũng được suốt xong những chiếc lá cuối cùng, tôi lại đứng tầng ngần hồi lâu, tôi mong thời gian dừng lại để không đến ngày hai mươi ba tháng chạp, ngày mà hai mươi năm về trước tôi phút chốc bổng trở thành một đứa trẻ mồ côi mẹ khi vừa tròn bảy tháng tuổi.

Tôi tảo mộ mẹ tôi sớm hơn thường năm, vì năm nay tôi bận đi làm, không thể hoà nhập vào dòng người trong ngày trẩy hội thanh minh . Suốt gần hai mươi năm, ngày thanh minh tôi luôn có mặt sửa sang phần mộ, việc mà từ khi có trí khôn tôi chưa hề nhường cho ai dù người ấy là ông bà ngoại của mình.

Thuở nhỏ tôi thường nhìn những vệt khói nhang bay trước di ảnh mẹ, ngồi bên mộ thủ thỉ với mẹ về thân phận cút côi của mình, cầu xin mẹ phù hộ tôi có đủ nghị lực, có đủ điều kiện học hành đến chốn, ngày sau có việc làm dù ổ định để đển đáp công ơn ông bà ngoại đã dưỡng nuôi dạy bảo. rồi xin mẹ phù hộ sức khoẻ ngoại thật tốt để làm chổ dựa cho đứa con thơ dại.

Năm ấy 1981, khi mẹ tôi vừa mười tám tuổi, sống ở quê nhà để giữ ruộng vườn sau ngày đất nước thống nhất, cuộc sống giao thời sau chiến tranh chấm dứt ai cũng gặp khó khăn, mẹ sống từ đồng tiền sinh lợi của mảnh vườn miếng ruộng. Vì sợ mẹ tôi lẻ loi nên ngoại định duyên phận cho mẹ, hai năm sau tôi được sinh ra đời.

Ba tôi cũng còn rất trẻ, chưa biết lo toan, uống rượu vui chơi với bạn bè suốt đêm, mẹ tôi khuyên mãi không được, không thể chia sẻ cùng ai cho vơi nỗi niềm, tuổi trẻ nông nổi, cuộc sống khó khăn bế tắt, trong giây phút thiếu suy nghĩ dùng thuốc ngủ tự kết liễu đời mình thật êm ái trong ngày hai mươi ba thang chạp, lúc mọi người mọi nhà đưa ông táo về trời, chuẩn bị đón xuân về. Mùa xuân năm ấy ông bà tôi ăn cái tết đầy nước mắt đau thương. và hai mươi năm theo sau những ngày xuân không còn ý nghĩa.

Tôi sống với ông bà ngoại với dì và cậu từ bé thơ cho đến lúc trưởng thành, dì và cậu lần lượt lập gia đình sống gần nhà ngoại, các anh em bạn dì cũng lần lượt ra đời xấp xỉ tuổi tôi, cũng lớn lên trong nghèo khó trong tất bật của cuộc sống, không ai khá giả để có thể cưu mang đứa cháu mồ côi như tôi, biết phận mình lớn lên bằng tình thương yêu vô vàng của ông ngoại, tôi rất ngoan, luôn chăm chỉ học hành.

Điều tôi thật sự đau lòng vì suốt hai mươi năm sống với ngoại, nuôi gia đình và tiền nuôi tôi ăn học bằng đồng tiền vai mượn trước rồi góp từ từ mỗi ngày có trả có lãi, với nghề thợ may đắp đổi, nhiều khi ban đêm cả khu phố yên giấc tôi thức học bài, ngoại vẫn ngồi bên chiếc máy may vang đều những âm thanh cộc cạch , tôi xót xa lòng lắm.

Có lần tôi và bà ôm nhau khóc khi tôi kể là tôi phải khó khăn thế nào để làm bài văn với đề tài hãy nói về tấm lòng mẹ của em, tất cả các bạn đều viết thật trôi chảy, kể nào là tình thương thật bao la sự hy sinh thật to lớn, mẹ là biển trời, mẹ là tất cả… chỉ có tôi là ngồi cắn bút ngăn cho dòng nước mắt chực rơi, không viết được vì xúc cảm dâng trào.Từ khi lớn lên chưa được cảm nhận được sự vỗ về thương yêu, được nằm trong vòng tay âu yếm của mẹ, để có được xúc cảm viết như các bạn tôi đã viết. Tôi chỉ có bà ngoại thôi, bà cho tôi những gì mà các bạn tôi có, tôi nghĩ mình hãy còn được diễm phúc nhiều với tình thương trời biển đó. Hay là mình cứ viết bà ngoại là người mẹ thứ hai của mình, nhưng tuổi thơ tôi bấy giờ không dám vì sợ bài văn sẽ lạc đề.

Tôi thường đứng ở một góc khuất trong nhà nhìn mợ tôi , dì tôi chăm sóc các con , tôi rưng rưng thèm vòng tay mẹ biết bao. Thế mà các anh chị em con dì và cậu đều bỏ học dở dang. Còn tôi ý thức được công khó nhọc của ngoại nên gắng công học.Tôi đậu tú tài rồi tốt nghiệp đại học. Năm nay là năm đầu tiên tôi làm việc , lảnh đồng lương bằng sức lao động của mình. Tôi vui mừng lắm vì rồi đây ngoại tôi sẽ bớt khổ nhọc.

Cảm ơn mẹ đã không chố i bỏ lời cầu nguyện của con , con cảm ơn ngoại đã hết lòng chăm sóc đứa cháu trẻ mồ côi, để con tự hào có được kết quả ngày hôm nay. Tết nầy đốt nhang trước bàn thờ mẹ, tôi và ngoại sẽ là người vui nhất, vì ngoại đã xong nghĩa vụ đưa tôi vào đời, không như hai mươi năm qua khi thắp nhang ánh mắt ngoại mãi đượm u buồn.

Lảnh lương tháng lương dầu tiên tôi đưa hết tiền cho bà ngoại , chỉ giữ lại một ít để chi tiêu, nhưng ngoại tôi đâu chịu vậy, ngoại nói:
- Ngoại già rồi , có xài gì đâu , ăn tiêu dè xẻn đã quen, con hãy giữ lấy để mai nầy còn có gia đình , còn lo cho con cái nữa.

Ngoại già rồi , câu nói ấy của ngoại đâu phải bây giờ tôi mới biết , mà đã nhiều đêm tôi thấy ngoại cậm cụi bên bàn máy may, chiếc quạt thổi bay mái tóc sớm bạc phơ vì chịu nhiều gian khổ, lo học phí cho tôi nhất là những năm cuối đại học .

Ngoại nói sau nầy còn lo cho con cái nữa… Nhất định là thế ngoại ơi, chừng ấy con càng cảm nhận sâu sắc hơn tấm lòng của bậc làm cha mẹ đề hiểu rằng con đang sống những ngày ấu thơ và ngay cả bây giờ trong lòng ngoại, một lòng biển rộng bao la như biển Thái Bình.

Nhật Quỳnh[/color]


Đầu trang
  
Có 5 thành viên đã cảm ơn Nhật Quỳnh cho bài viết này:
dohop (30-04-2010, 05:43 am), VŨ MẠNH QUANG (04-10-2010, 01:39 pm), Trần Thị Lợi (08-01-2011, 04:42 pm), Bằng Lăng (12-01-2011, 09:03 pm), Hàn Khiết Tâm (04-02-2011, 04:26 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 04-12-2009, 02:09 pm 
Nhật Quỳnh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:03 pm
Lần ghé thăm trước: 22-05-2012, 12:33 am
Bài viết: 2851
Đến từ: Quận 6 - TPHCM
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 2017 lần
Được cảm ơn:
4296 lần trong 1962 bài viết
 
Hình ảnh







Ghi lại câu chuyện thật vào một đêm trăng sáng năm 1972
Chỉ có đêm ấy là có hỏa châu nhiều nhất và bơm đạn trút xuống làng quê tôi nhiều nhất trong những năm chiến tranh





ĐÊM HỎA CHÂU




Chiều nay, tôi chở đứa cháu ngoại đến khu Đồng Diều, một vùng đất rộng, thoáng mát nằm trong địa bàn quận 8, Ở dây chiều nào cũng vậy , rất nhiều người tựu về mong tìm những phút giây thư giản sau một ngày làm việc mệt nhọc, cũng là nơi còn giữ lại ít nhiều nét hương đồng cỏ nội.

Đã hơn ba mươi năm rồi, đất nước tôi kết thúc chiến tranh. Cánh Dồng Diều nầy từng làm dịu những tâm hồn chai sạn vì cuộc chiến năm xưa, mà tôi là một

Chiều nay, một buổi chiều êm ả, rất nhiều người đến thả diều hơn mọi hôm. Có lẻ vì là buổi chiều thứ bảy.

Ven con đường đất đỏ nằm cắt ngang cánh đồng lúa xanh rì lã ngọn lướt thướt cuốn mình theo gió, là những cánh hoa dại vươn lên xen lẫn thảm cỏ tươi xanh hai bên lề đường.Nơi đây có thể nói là vùng ven đô của thành phố Hồ chí Minh.

Tôi so giây khởi động cho cánh diều có hình con bướm của cháu ngoại bay đầm thấm trên khoảng không mênh mông lộng gió, ngập ánh nắng chiều, rồi giao cho cháu điều khiển giây.

Trải tấm bạt bên vạt cỏ non, ngồi nghiêng người nhìn những cánh diều tung bay xuôi theo chiều gió, tâm hồn phơi phới, thấy lòng thanh thản lạ thường.

Con đường đất đỏ nầy không dài lắm, vài mươi cột điện đứng sừng sửng dưới nắng chiều, lưa thưa nhiều hàng giây điện giăng trên khoảng không,Những đám mây nhiều màu sắc cũng sắp sửa chìm vào khoảng lặng của hoàng hôn tím. Gió ở dưới đất thổi bay phần phật những vạt áo mà trên khoảng không gian chỉ làm giao động những cánh diều trông thật là thú vị.

Ôi tôi yêu bầu trời tự do thanh bình nầy biết mấy

Tôi mãi miết nhìn ngắm những cánh diều đủ hình dạng, đủ màu sắc tự do tung bay trong gió chiều lồng lộng, Bất chợt giật mình nhận ra một cánh diều mang hình chiếc phản lực cơ F5. Lòng tôi lại nhói đau nhớ về kỷ niệm ngày xưa trên quê hương mình chìm trong khói lửa. Chuyện mà đã bốn mươi năm bôn ba trong cuộc mưu sinh xuôi ngược nơi trời xa lòng tôi vẫn còn đau lắm mỗi khi nhớ lại.

Những năm tháng chiến tranh tuổi thơ của tôi còn đủ cha mẹ đề nương tựa, tuy sống nghèo khó , quanh năm vất vã ruộng đồng, nắng sớm mưa mai, gian nan lam lũ , nuôi bốn chị em tôi trong chiến tranh lửa đạn vuông tròn, nên tôi thương lắm hai con người còn thơ dại ở làng bên.

Tuy chỉ cách Sài Gòn hơn 30 cây số, Nhưng thời ấy vùng Long An quê tôi phong trào cách mạng vùng lên mạnh mẻ, sau nầy được cha mẹ gởi lên thành phố ăn học, tôi vẫn không quên được vùng quê tôi không ngày nào vắng tiếng súng pháo, đạn bơm.
Hôm nay nhìn cánh diều mang hình chiếc F5 kỹ niệm xưa chợt về sáng rực trong lòng tôi, làm tim nghèn nghẹn nhói đau.

Ngày trước vào một đêm trăng thật tròn, chị em chúng tôi trải chiếu ra sân nằm ngắm trời trong, Không còn nhớ có phải là mùa thu hay không mà bầu trời thật cao và xanh thẩm, trăng thật sáng trên nền trời điểm đầy sao đêm ấy

Chúng tôi đang dỏi mắt theo những đám mây trắng bàng bạc bềnh bồng trôi trên cao, tôi bổng giật mình bởi tiếng gầm thét của hai chiếc phản lực cơ F5, chúng bay rất nhanh, thay phiên nhau chúi đầu xuống dội những quả bơm xuống làng bên cạnh, ầm vang tiếng nổ của bơm và tiếng động cơ. Những quả châu bấy giờ cũng được bung ra trôi trên không trung làm lu mờ ánh trăng vàng của chúng tôi.

Trên trời lúc nào cũng có ba hảo châu treo lơ lửng những cột khói trắng chưa kịp tan trong không khí, nó buông dài đong đưa, tôi có cảm giác như gần đụng mặt dất và gần rơi đến chổ của chúng tôi nằm. Tấm vải dù màu trắng rộng lớn như vòm cong của một mái nhà màu trắng ngã nghiêng theo gió.

Cảnh vật nơi ấy bấy giờ đẹp lắm, hồi ấy sao đứa bé mười tuổi như tôi lại cảm nhận được vẽ đẹp của trời đất bao la trong ánh sáng của hoả châu. Lại còn mong sao có thật nhiều trái châu nữa, mỗi lần nghe một tiếng nổ bụp lại vỗ tay reo mừng, rồi thầm ước có một mảnh vải dù rơi xuống chổ mình tôi được một mảnh dù trắng tinh thật rộng và thật đẹp chỉ để sáng mai khoe với bạn bè, chứ tuổi thơ tôi nào biết làm gì với mảnh vải ấy.

Trong khi chúng tôi ước những điều gần như vô nghĩa ấy, thì Ba mẹ tôi trong nhà đang cố gắng loay quay thu dọn mau một ít dụng cụ cá nhân cần thiết chờ đợi khi có biến cố đến gần là di tản.

Tuy ngây thơ như vậy, nhưng sáng ra cũng biết đau lòng bật khóc rất nhiều khi hay tin làng bên có một gia đình bơm rơi nơi hầm trú ẩn làm chết chín người, chỉ còn sống sót hai đứa trẻ mình đầy thương tích. Bây giờ họ vẫn còn sống và cũng vừa độ tuổi của tôi. Trong cuộc mưu sinh họ thiệt thòi mất mát nhiều vì rất bơ vơ, sự mất mát còn kéo dài đến thế hệ sau nầy của con cháu họ.

Từ bấy đến giờ, mỗi khi nhìn thấy mảnh vải dù của trái châu, hoặc thấy chiếc phản lực F5 là tôi không làm sao quên được cảnh tượng đêm trăng sáng năm ấy nơi quê nhà

Chiều nay nhìn thấy cánh diều mang hình chiếc F5 , lòng ngậm ngùi , bâng khuâng, Nhớ cái mơ ước ngây ngô khờ dại của mình, nếu ước mơ thành hiện thực thì hỏa châu vẫn còn rơi và bơm vẫn còn nổ

Bóng hoàng hôn nhuộm tím bầu trời phía tây, tôi thu dọn tấm bạt, xếp lại con diều bướm, rồi cùng cháu ngoại ra về chợt nghe lòng nằng nặng……




Viết xong 15 giờ 16-07-09

Nhật Quỳnh





ĐÊM HỎA CHÂU


Ngày xưa trăng sáng đêm rằm
Chúng em trải chiếu ra nằm trước sân
Ngắm sao lòng thấy lâng lâng
Muôn vì tinh tú vây quanh ngân hà

Giống như trời nở đầy hoa
Lung linh toả sáng chan hòa trần gian
Vài vầng mây trắng lang thang
Bồng bềnh khắp nẻo như đang xuống gần

Những đêm trăng sáng đầy sân
Soi từng kẻ lá xuống sân ánh vàng
Chúng em mãi ngắm trăng vàng
Hỏa châu bổng sáng rơi ngang góc trời

Đong đưa vầng khói buông lơi
Hoả châu sáng rực giửa trời hơn trăng
F5 rền hú xa gần ( * )
Trút bơm đạn xuống xóm làng thân yêu

Hỏa châu nhiều trái xuôi chiều
Cánh dù nhiều cái liêu xiêu lưng trời
Quê em bơm đạn tơi bời
Tuổi thơ nào biết chuyện đời nắng mưa

Nhớ về ngày ấy xa xưa
Cánh dù ký ức vẫn chưa nhạt nhòa
Dẫu đang phiêu bạt trời xa
Vẫn thương lần ấy quê nhà điêu linh ...





* F5 loại phản lực cơ chiến đấu dùng để dội bom


02-10-08
Nhật Quỳnh





Sửa lần cuối bởi Nhật Quỳnh vào ngày 14-03-2011, 12:57 am với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 5 thành viên đã cảm ơn Nhật Quỳnh cho bài viết này:
dohop (30-04-2010, 05:43 am), VŨ MẠNH QUANG (04-10-2010, 01:39 pm), Trần Thị Lợi (08-01-2011, 04:49 pm), Bằng Lăng (12-01-2011, 09:03 pm), Hàn Khiết Tâm (04-02-2011, 04:26 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 01-10-2010, 10:43 pm 
Vàng Anh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 22-06-2010, 09:55 pm
Lần ghé thăm trước: 03-12-2011, 09:48 pm
Tuổi: 50
Bài viết: 39
Đến từ: Thành phố Hồ chí Minh
Giới tính: Đặc biệt
Mình đang: Happy
Đã cảm ơn: 10 lần
Được cảm ơn:
162 lần trong 39 bài viết
 
CÀNG ĐỌC CÀNG CẢM NHẬN VÀ PHỤC BẠN LẮM. NHƯ QUỲNH HÃY VIẾT TIẾP ĐI NHÉ, LỜI VĂN MỘC MẠC TRÔI ÊM NHƯ DÒNG SUỐI, NHƯNG SE SẮT BUỒN - MỘT NỖI NIỀM RIÊNG.


Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn Vàng Anh cho bài viết này:
Bằng Lăng (12-01-2011, 09:03 pm), Hàn Khiết Tâm (04-02-2011, 04:26 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 04-10-2010, 09:19 am 
Nhật Quỳnh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:03 pm
Lần ghé thăm trước: 22-05-2012, 12:33 am
Bài viết: 2851
Đến từ: Quận 6 - TPHCM
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 2017 lần
Được cảm ơn:
4296 lần trong 1962 bài viết
 
Vàng Anh đã viết:
CÀNG ĐỌC CÀNG CẢM NHẬN VÀ PHỤC BẠN LẮM. NHƯ QUỲNH HÃY VIẾT TIẾP ĐI NHÉ, LỜI VĂN MỘC MẠC TRÔI ÊM NHƯ DÒNG SUỐI, NHƯNG SE SẮT BUỒN - MỘT NỖI NIỀM RIÊNG.


Hình ảnh

Nhật Quỳnh cảm ơn Vàng Anh, Bạn đã động viên QM nhiều khi gửi về trang truyện ngắn cảm nhận của mình. Nhật Quỳnh chỉ viết theo dòng chảy của sự suy nghĩ những chuyện mình được biết, và chứng kiến, thế nên vẫn còn phải học hỏi nhiều nữa VA ạ.
Chúc bạn nhiều sức khoẻ, thơ đều tay nhé.

Thân ái chào VA

NQ


Đầu trang
  
Có 4 thành viên đã cảm ơn Nhật Quỳnh cho bài viết này:
VŨ MẠNH QUANG (04-10-2010, 01:39 pm), Trần Thị Lợi (08-01-2011, 04:49 pm), Bằng Lăng (12-01-2011, 09:03 pm), Hàn Khiết Tâm (04-02-2011, 04:08 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 05-01-2011, 01:00 pm 
Nhật Quỳnh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:03 pm
Lần ghé thăm trước: 22-05-2012, 12:33 am
Bài viết: 2851
Đến từ: Quận 6 - TPHCM
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 2017 lần
Được cảm ơn:
4296 lần trong 1962 bài viết
 
.


Hình ảnh


NHƯ MỚI NGÀY NÀO

Tôi đi trong lối nắng dẫn vào khu vườn ngôi nhà chị tôi mà nghe dư âm của ngày xa xưa cũ vọng về.

Sau khi mẹ tôi qua đời, căn nhà từ đường được giao lại cho chị tôi ở lo phần phụng thờ hương khói tổ tiên, năm nào cũng vậy, mỗi khi nhà có giổ chạp hay tết đến là chị em chúng tôi đều tề tựu về đây.

Mới đó mà đã bốn mươi năm trôi qua sau xuân Mậu Thân. Mổi lần về tôi đều ra phía sau vườn nhà, nơi đây cảnh vật vẫn được để nguyên vẹn từ sau lần gặp anh người chiến sĩ giải phóng đã tham gia chiến dịch mùa xuân lịch sử 1968 .

Tôi đang đứng cạnh vào hàng lu chứa đầy nước của những cơn mưa cuối mùa nghe cảm giác mát lạnh dể chịu, bên cạnh còn một cội mai già trổ đầy kín những bông hoa vàng năm cánh rực rở dưới nắng sớm đầu xuân.

Nhà tôi trồng nhiều mai, nhưng với tôi chỉ gốc mai nầy còn lưu lại dấu ấn sâu đậm của lần gặp anh. Lòng tôi đang miên mang nhớ về kỹ niệm, bất chợt đôi bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xiết thật nhẹ lên đôi bờ vai tôi. Tôi biết là ai rồi, cử chỉ nầy rất thân quen, anh lúc nào cũng từ tốn, nhẹ nhàng, đôn hậu, hoà hưỡn, phong thái ung dung, nghĩa tình như vậy suốt ba mươi năm qua không hề thay đổi.

Tôi bồi hồi nhớ lại mùa xuân năm ấy. Anh vượt Trường sơn vào nam trước một tháng để chuẩn bị cho trận đánh giải phóng quê hương.

Đêm ba mươi tết, vùng trời quê tôi tối mịt, trước sân mỗi nhà nào trong xóm cũng đều bày một mâm hoa quả nhang đèn, mọi người chờ tiếng pháo giao thừa nổ để khấn nguyện với đất trời ban bình an may mắn và những điều tốt đẹp đến gia đình.

Khi quanh đây nghe rải rác đì đùng vài tiếng pháo dòn tan, chợt tiếng súng từ nhiều nơi vọng lại pha lẫn tiếng pháo đêm làm mọi người trong xóm ngơ ngác, đâu biết đó là cuộc tấn công bất ngờ của quân giải phóng miền nam.

Mấy hôm sau, tôi bất chợt nghe những tiếng rên yếu ớt của ai phía sau hè, hai chị em tôi sách đèn ra, chúng tôi giật mình khi thấy một người lính giải phóng nằm bất động bên dưới gốc cội mai vàng, cạnh hàng lu, những vệt máu đã khô cứng ngã màu xám xậm dính đầy trên manh áo màu xanh lá cây rừng

Hai chị em tôi khó nhọc đưa được anh vào nhà nấu cháo, pha sữa đút anh từng muỗng, nấu nước nóng lau chùi vết máu, băng bó vết thương cho anh, đến gần sáng anh tỉnh lại, cho biết tên anh và tên tiểu đoàn, sau trận đánh anh bị thương, thất lạc đồng đội, anh còn yếu lắm, tôi lót ván, căn màng cẩn thận dấu anh nằm dưỡng thương bên hông bồ lúa, chổ mà tôi thấy an toàn và kín đáo nhất chờ liên lạc đơn vị anh.

Chị tôi sau mấy ngày dò tìm cũng gặp được hai chiến sĩ cũng đang đi tìm đồng đội của mình, hẹn điểm xong tối hôm đó tôi đưa anh ra sau nhà cạnh hàng lu bên gốc mai để đồng đội đưa anh trở về đơn vị. Nhìn theo bóng dáng anh được dìu từng bước khó nhọc rồi ngã người nằm trên chiếc võng của đồng đội, tôi bùi ngùi nghĩ: biết có còn gặp lại nhau chăng khi đời lính nhiều dung rủi, bất chợt ngọn gió đêm lay động, hoa mai vàng từng cánh rụng chơi vơi. Số phần cả mà!

Đêm chia tay hôm ấy tuy không có trăng vàng, nhưng bầu trời thật trong xanh, có rất nhiều vì sao sáng lung linh như màu mắt của chị em chúng tôi long lanh ngấn lệ. Anh nắm tay hai chị em tôi nói lời cảm ơn cứu mạng, anh hẹn ngày thanh bình sẽ gặp lại. Cả ba chúng tôi đều rưng rưng xiết tay nhau không nói được câu gì , nhưng hiểu trong mắt nhau chứa sẵn lời chúc bình an và mọi sự tốt đẹp nằm trong sự thinh lặng ấy.

Dòng thời gian vẫn chảy miệt mài, đã mấy mùa xuân nữa trôi qua, không biết bao lâu nữa mới thanh bình để chúng tôi được gặp lại. Mỗi khi đón xuân về chị em tôi thường tự hỏi, không biết bây giờ anh ở nơi đâu, bước đường chinh chiến có được bình an không.

Tám năm sau nước nhà thống nhất, mọi người tìm về thăm nhau , riêng chỉ có anh tôi chưa được gặp. Thế rồi một ngày đầu xuân năm 1976, tôi đang nhìn những cánh mai vàng trước ngỏ rung rinh trong gió xuân, bóng dáng một người đàn ông một mặc bộ quân phục từ ngoài ngỏ bước vào, nhận ra anh, chúng tôi mừng mừng tủi tủi chào nhau, được biết vì anh bận công tác ở Hà Nội nên không vào miền nam sớm được, thế mà tôi cứ ngở anh đã quên, hay có chuyện không may đến với anh.

Sau phút hàn huyên được biết tôi vẫn chưa có gia đình, anh mừng lắm, không cần phải do dự anh nói với tôi: Ngần ấy năm anh chỉ mong ước ngày nầy, anh vẫn sống một mình vì anh đang chờ đợi một người mà từ lâu lắm anh không được quyền quên, anh xin được phép cưới tôi.

Sau những ngày xuân thật vui năm ấy chúng tôi đính hôn, đám cưới sau mấy tháng, chúng tôi lên thành phố sống, gia đình tôi hạnh phúc bên những đứa con xinh, ngoan, hiếu thảo đã trưởng thành đều có hạnh phúc riêng tư

Năm nay xuân Mậu Tý 2008 lại về, thế là đã được bốn mươi năm sau lần gặp đầu tiên và sau hơn ba mươi năm chung sống, xuân năm nào cũng vậy, khi về quê chúng tôi thường ra vườn phía sau nhà, để tìm về kỹ niệm, nhìn lại hàng lu , nhìn lại gốc mai vàng rực rở khoe sắc xuân .

Gió xuân nhè nhẹ thổi luồn qua mái tóc đã ngã màu sương của hai chúng tôi.

Dòng chảy thời gian vẫn âm thầm và lặng lẽ. Bốn mươi năm trôi qua mà như mới ngày nào.


Viết xong ngày 29-01-2008
Nhật-Quỳnh


Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn Nhật Quỳnh cho bài viết này:
Trần Thị Lợi (05-01-2011, 02:54 pm), Bằng Lăng (12-01-2011, 09:02 pm), Hàn Khiết Tâm (04-02-2011, 04:08 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 05-01-2011, 01:08 pm 
Nhật Quỳnh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:03 pm
Lần ghé thăm trước: 22-05-2012, 12:33 am
Bài viết: 2851
Đến từ: Quận 6 - TPHCM
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 2017 lần
Được cảm ơn:
4296 lần trong 1962 bài viết
 
.


Hình ảnh


NHƯ MỚI NGÀY NÀO

Tôi đi trong lối nắng dẫn vào khu vườn ngôi nhà chị tôi mà nghe dư âm của ngày xa xưa cũ vọng về.

Sau khi mẹ tôi qua đời, căn nhà từ đường được giao lại cho chị tôi ở lo phần phụng thờ hương khói tổ tiên, năm nào cũng vậy, mỗi khi nhà có giổ chạp hay tết đến là chị em chúng tôi đều tề tựu về đây.

Mới đó mà đã bốn mươi năm trôi qua sau xuân Mậu Thân. Mổi lần về tôi đều ra phía sau vườn nhà, nơi đây cảnh vật vẫn được để nguyên vẹn từ sau lần gặp anh người chiến sĩ giải phóng đã tham gia chiến dịch mùa xuân lịch sử 1968 .

Tôi đang đứng cạnh vào hàng lu chứa đầy nước của những cơn mưa cuối mùa nghe cảm giác mát lạnh dể chịu, bên cạnh còn một cội mai già trổ đầy kín những bông hoa vàng năm cánh rực rở dưới nắng sớm đầu xuân.

Nhà tôi trồng nhiều mai, nhưng với tôi chỉ gốc mai nầy còn lưu lại dấu ấn sâu đậm của lần gặp anh. Lòng tôi đang miên mang nhớ về kỹ niệm, bất chợt đôi bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xiết thật nhẹ lên đôi bờ vai tôi. Tôi biết là ai rồi, cử chỉ nầy rất thân quen, anh lúc nào cũng từ tốn, nhẹ nhàng, đôn hậu, hoà hưỡn, phong thái ung dung, nghĩa tình như vậy suốt ba mươi năm qua không hề thay đổi.

Tôi bồi hồi nhớ lại mùa xuân năm ấy. Anh vượt Trường sơn vào nam trước một tháng để chuẩn bị cho trận đánh giải phóng quê hương.

Đêm ba mươi tết, vùng trời quê tôi tối mịt, trước sân mỗi nhà nào trong xóm cũng đều bày một mâm hoa quả nhang đèn, mọi người chờ tiếng pháo giao thừa nổ để khấn nguyện với đất trời ban bình an may mắn và những điều tốt đẹp đến gia đình.

Khi quanh đây nghe rải rác đì đùng vài tiếng pháo dòn tan, chợt tiếng súng từ nhiều nơi vọng lại pha lẫn tiếng pháo đêm làm mọi người trong xóm ngơ ngác, đâu biết đó là cuộc tấn công bất ngờ của quân giải phóng miền nam.

Mấy hôm sau, tôi bất chợt nghe những tiếng rên yếu ớt của ai phía sau hè, hai chị em tôi sách đèn ra, chúng tôi giật mình khi thấy một người lính giải phóng nằm bất động bên dưới gốc cội mai vàng, cạnh hàng lu, những vệt máu đã khô cứng ngã màu xám xậm dính đầy trên manh áo màu xanh lá cây rừng

Hai chị em tôi khó nhọc đưa được anh vào nhà nấu cháo, pha sữa đút anh từng muỗng, nấu nước nóng lau chùi vết máu, băng bó vết thương cho anh, đến gần sáng anh tỉnh lại, cho biết tên anh và tên tiểu đoàn, sau trận đánh anh bị thương, thất lạc đồng đội, anh còn yếu lắm, tôi lót ván, căn màng cẩn thận dấu anh nằm dưỡng thương bên hông bồ lúa, chổ mà tôi thấy an toàn và kín đáo nhất chờ liên lạc đơn vị anh.

Chị tôi sau mấy ngày dò tìm cũng gặp được hai chiến sĩ cũng đang đi tìm đồng đội của mình, hẹn điểm xong tối hôm đó tôi đưa anh ra sau nhà cạnh hàng lu bên gốc mai để đồng đội đưa anh trở về đơn vị. Nhìn theo bóng dáng anh được dìu từng bước khó nhọc rồi ngã người nằm trên chiếc võng của đồng đội, tôi bùi ngùi nghĩ: biết có còn gặp lại nhau chăng khi đời lính nhiều dung rủi, bất chợt ngọn gió đêm lay động, hoa mai vàng từng cánh rụng chơi vơi. Số phần cả mà!

Đêm chia tay hôm ấy tuy không có trăng vàng, nhưng bầu trời thật trong xanh, có rất nhiều vì sao sáng lung linh như màu mắt của chị em chúng tôi long lanh ngấn lệ. Anh nắm tay hai chị em tôi nói lời cảm ơn cứu mạng, anh hẹn ngày thanh bình sẽ gặp lại. Cả ba chúng tôi đều rưng rưng xiết tay nhau không nói được câu gì , nhưng hiểu trong mắt nhau chứa sẵn lời chúc bình an và mọi sự tốt đẹp nằm trong sự thinh lặng ấy.

Dòng thời gian vẫn chảy miệt mài, đã mấy mùa xuân nữa trôi qua, không biết bao lâu nữa mới thanh bình để chúng tôi được gặp lại. Mỗi khi đón xuân về chị em tôi thường tự hỏi, không biết bây giờ anh ở nơi đâu, bước đường chinh chiến có được bình an không.

Tám năm sau nước nhà thống nhất, mọi người tìm về thăm nhau , riêng chỉ có anh tôi chưa được gặp. Thế rồi một ngày đầu xuân năm 1976, tôi đang nhìn những cánh mai vàng trước ngỏ rung rinh trong gió xuân, bóng dáng một người đàn ông một mặc bộ quân phục từ ngoài ngỏ bước vào, nhận ra anh, chúng tôi mừng mừng tủi tủi chào nhau, được biết vì anh bận công tác ở Hà Nội nên không vào miền nam sớm được, thế mà tôi cứ ngở anh đã quên, hay có chuyện không may đến với anh.

Sau phút hàn huyên được biết tôi vẫn chưa có gia đình, anh mừng lắm, không cần phải do dự anh nói với tôi: Ngần ấy năm anh chỉ mong ước ngày nầy, anh vẫn sống một mình vì anh đang chờ đợi một người mà từ lâu lắm anh không được quyền quên, anh xin được phép cưới tôi.

Sau những ngày xuân thật vui năm ấy chúng tôi đính hôn, đám cưới sau mấy tháng, chúng tôi lên thành phố sống, gia đình tôi hạnh phúc bên những đứa con xinh, ngoan, hiếu thảo đã trưởng thành đều có hạnh phúc riêng tư

Năm nay xuân Mậu Tý 2008 lại về, thế là đã được bốn mươi năm sau lần gặp đầu tiên và sau hơn ba mươi năm chung sống, xuân năm nào cũng vậy, khi về quê chúng tôi thường ra vườn phía sau nhà, để tìm về kỹ niệm, nhìn lại hàng lu , nhìn lại gốc mai vàng rực rở khoe sắc xuân .

Gió xuân nhè nhẹ thổi luồn qua mái tóc đã ngã màu sương của hai chúng tôi.

Dòng chảy thời gian vẫn âm thầm và lặng lẽ. Bốn mươi năm trôi qua mà như mới ngày nào.


Viết xong ngày 29-01-2008
Nhật-Quỳnh


Đầu trang
  
Có 6 thành viên đã cảm ơn Nhật Quỳnh cho bài viết này:
Phong Trần (05-01-2011, 02:04 pm), Trần Thị Lợi (05-01-2011, 02:53 pm), tâm nhi (08-01-2011, 05:38 pm), Bằng Lăng (12-01-2011, 09:02 pm), Hàn Khiết Tâm (04-02-2011, 04:08 pm), Diệu Châu (06-02-2011, 04:51 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 08-01-2011, 04:01 pm 
Nhật Quỳnh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:03 pm
Lần ghé thăm trước: 22-05-2012, 12:33 am
Bài viết: 2851
Đến từ: Quận 6 - TPHCM
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 2017 lần
Được cảm ơn:
4296 lần trong 1962 bài viết
 
Vàng Anh đã viết:
CÀNG ĐỌC CÀNG CẢM NHẬN VÀ PHỤC BẠN LẮM. NHƯ QUỲNH HÃY VIẾT TIẾP ĐI NHÉ, LỜI VĂN MỘC MẠC TRÔI ÊM NHƯ DÒNG SUỐI, NHƯNG SE SẮT BUỒN - MỘT NỖI NIỀM RIÊNG.



Hình ảnh

CHÂN THÀNH CẢM ƠN VÀNG ANH

Quỳnh Muội cảm ơn Vàng Anh thật nhiều. Vàng Anh ghé lại trang thơ còn lưu lại lời động viên chân tình, QM suy nghĩ rồi viết theo dòng chảy của sự suy nghĩ của mình, thường thì viết theo những mẫu chuyện có thật nên cảm xúc cũng rất thật, QM sẽ cố gắng nhiều hơn nữa để có thể viết những chuyện xa hơn,
Chúc Vàng Anh cùng gia đình nhiều sức khoẻ, niềm vui và hạnh phúc

Thân ái chào Vàng Anh

Quỳnh Muội


Đầu trang
  
Có 4 thành viên đã cảm ơn Nhật Quỳnh cho bài viết này:
Trần Thị Lợi (08-01-2011, 04:34 pm), tâm nhi (08-01-2011, 05:38 pm), Bằng Lăng (12-01-2011, 09:02 pm), Hàn Khiết Tâm (04-02-2011, 04:08 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 24-01-2011, 03:51 am 
Nhật Quỳnh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:03 pm
Lần ghé thăm trước: 22-05-2012, 12:33 am
Bài viết: 2851
Đến từ: Quận 6 - TPHCM
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 2017 lần
Được cảm ơn:
4296 lần trong 1962 bài viết
 



Hình ảnh

THƯƠNG HOÀI NGÀN NĂM

( Nho ve ngay ay xa xoi)



Chiều nay, một buổi chiều quê êm ả, Tôi trở về quê hương sau nhiều năm xa cách. Duy không còn đi bên tôi như những buổi chiều năm xưa, chỉ mình tôi đi dọc theo triền đê suốt một giờ, gió chiều vẫn mát lạnh lồng lộng thổi về từ phía chân đê, nhìn mây trắng bồng bềnh cuối nẻo trời xa, nền trời chiều nay trong xanh đến lạ.
Duy đã thật sự xa tôi quá rồi, còn lòng tôi thì luôn luôn nhớ.
Ngày ấy, chúng tôi là một đôi bạn rất thân, học cùng lớp, Chúng tôi ở vùng quê , đường đến trường huyện phải qua đoạn đê năm km, chúng tôi chạy xe đạp song song bên nhau ngày nào cũng thế, suốt đoạn đường ấy hằng bao nhiêu năm.
Tôi bồi hồi nhớ về kỷ niệm của thời trung học bên nhau.
Chúng tôi sinh ra và lớn lên vào thời chiến, chưa kịp trưởng thành, mà cuộc chiến ngày càng khóc liệt, Duy được lệnh tổng động viên là lúc chúng tôi chưa hoàn tất chương trình phổ thông trung học, Duy nhập ngủ. Trước ngày chia tay ,chúng tôi có rất nhiều buổi chiều thật êm ả giống như buổi chiều hôm nay, cũng trời trong xanh và mây trắng bồng bềnh cho lòng tôi thật sự bâng khuâng, Cùng tản bộ trên con đê nầy Duy nói tôi nghe rất nhiều lời hẹn ước. Tôi buồn lắm, không nói được gì, chỉ lẳng lặng đi bên Duy, Buổi chiều cuối Duy nói như thể chưa từng được nói: Rằng Ý Nhi hãy đợi Duy nhé, rằng nhất định Duy sẽ về, chúng ta sẽ tiếp nối những gì dang dở rằng Duy sẽ đi học lại, sẽ tốt nghiệp đại học rồi cao học, theo nghề sư phạm, rằng Duy vẫn luôn nhớ Ý Nhi và Ý Nhi cũng thế nhé, Cố gắng học đế ra trường, làm cô giáo , về làng dạy cho các bé quê mình….
Hoàng hôn buổi ấy sao đến chậm, trong ánh nắng chiều tôi nhìn thấy đôi mắt Duy long lanh hơn bao giờ, tôi tin lắm những lời Duy hứa: Nhất định Duy sẽ về với Ý Nhi. Tôi nắm chặt tay Duy lí nhí mấy câu: Ý Nhi sẽ đợi Duy dù trăm năm,
Thời gian trôi âm thầm và lặng lẻ, Tôi vẫn được thư Duy từ quân trường. Từ khi vào lính rồi, Duy trưởng thành thật mau chóng, không như cậu học trò tỉnh lẻ ngày xưa. Tôi ép những cánh thư vào tập học, mỗi đêm học bài tôi vẫn thường lấy thư ra xem, nhờ những cánh thư động viên mà tôi cố học.
Duy ơi, Ý Nhi cố học vì Duy, học thay Duy vì Ý Nhi và vì tương lai chúng ta.

Duy ra trường, đến một chiến trường xa đầy bom đạn, thư vẫn về thường xuyên, những đêm dài nơi vọng gác được Duy ghi lại, những lần hành quân say khói súng, lương khô là thức ăn chính, nước uống là nước suối giửa nguồn., đêm bạn bè chung chăn chung võng, chuyền nhau chung điếu thuốc giửa đêm đông lạnh.
Mỗi đêm nghe tiếng đì đùng vọng lại tứ xa, tôi lo lắng, chỉ biết nguyện cầu Duy được bình an.
Cuối năm ấy tôi đậu vào đại học, Duy mừng lắm, bốn năm sư phạm trôi qua, là bốn năm tôi nhớ Duy đến quay quắc lòng, sinh viên chúng tôi thường kết bạn học tập còn tôi, tôi chọn cho mình chỉ có Duy thôi, tôi đi về một bóng lẻ loi, nhưng lòng thì luôn có Duy trong mọi bước chân đến giảng đường
Khói lửa chiến chinh đã đưa người dân quê tôi ly tán, mỗi gia đình mỗi nơi, Tôi tốt nghiệp ở lại thành phố làm việc, một mình một bóng đi về, chờ đợi Duy, luôn cầu nguyện mau chóng dứt chiến tranh.
Duy bốn năm dài trôi qua, được bốn lần về phép vội vã rồi lại đi, Tôi lấy công việc làm vui, ai bảo rằng xa mặt cách lòng, mà sao tôi nhớ Duy đến cháy long thế nầy.
Thế rồi một buổi chiều định mệnh, Duy đã xa tôi vĩnh viễn trong lần hành quân, tôi nhận được những dòng chữ viết vội của Duy đang lúc chờ đợi giao tranh. Khi Duy trút hơi thở cuối cùng, người ta tìm trong ba lô một mảnh giấy:
- Ý Nhi thương yêu của Duy.
Chiều nay mây trắng bay trên nền trời xanh nhiều quá, nhiều như chiều thưở ấy chúng mình chia tay, bọn Duy chuẩn bị hành quân đây Ý Nhi ạ, mấy hôm nay pháo kích rơi nhiều , chiến trường mỗi lúc càng khóc liệt. Chiến tranh sắp kết thúc rồi Ý Nhi ơi, Duy
sẽ về với Ý Nhi, ....
Giao tranh vừa lắng dịu, Duy lại viết cho Ý Nhi nữa đây....
Lần nghỉ dưỡng quân nầy cũng bốn lần rồi, Bọn Duy vẫn chưa về đơn vị, vậy là hai ngày rồi đây Ý Nhi, ngày mai không bết sẽ ra sao, có hai bạn trẻ vừa được trực thăng đưa về gia đình, ra đi vội vã!
Dù ngày mai có ra sao , Duy vẫn biết rằng trong lòng Duy lúc nầy chỉ có đất nước quê hương và Ý Nhi thôi, Duy Ngàn năm thương mãi một Ý Nhi...

Đã bốn mươi mùa xuân trôi qua, tôi vẫn về quê tôi sau những ngày hè ít ỏi, vẫn trở lại con đê , chổ ngày xưa chúng tôi thường dạo bước, nơi buổi chiều cuối chia tay...
Có bao nhiêu người như Duy và Ý Nhi trong cuộc chiến nầy Duy nhỉ ?
Chiều nay tôi lại về chốn xưa lẻ loi trên triền đê, gió chiều nhẹ thổi bay bay tà áo, rối bời làn tóc, Tôi đưa đôi bàn tay mười ngón bơ vơ chảy lại mái tóc đã ngã màu sương của mình, bóng hoàng hôn nhuộm tím góc trời xa, từ phái chân trời, những đám mây in hình chiếc xe thiết giáp, tôi thấy có bóng Duy đang ngồi trên chiếc xe ấy thật oai phong .
Duy ơi, bốn mươi năm rồi Ý Nhi vẫn chông chênh một bóng, đừng trách Ý Nhi sao lại giống Duy: THƯƠNG HOÀI NGÀN NĂM nhé Duy yêu thương.



Buổi chiều quê đầu tháng hạ 2010

Nhật Quỳnh
[/size]


Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn Nhật Quỳnh cho bài viết này:
Trần Thị Lợi (24-01-2011, 05:22 am), Diệu Châu (04-02-2011, 12:20 pm), Hàn Khiết Tâm (04-02-2011, 04:07 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 04-02-2011, 11:50 am 
Nhật Quỳnh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:03 pm
Lần ghé thăm trước: 22-05-2012, 12:33 am
Bài viết: 2851
Đến từ: Quận 6 - TPHCM
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 2017 lần
Được cảm ơn:
4296 lần trong 1962 bài viết
 
.


NGÀY ẤY VÀ BÂY GIỜ
( Ghi lại một câu chuyện trong chuyến thăm tặng quà xuân Tân Mão 2011tại Long An )



Tôi và người chị đứng đợi cũng khá lâu trước mái lá đơn sơ ọp ẹp. Từ khi nắng chiều còn trải dài xuống cái sân đất nhỏ gồ ghề nứt nẻ trước nhà chị.

Qua hàng rào dậu của nhà bên, dáng chị nghiêng đổ về phía trước, hai tay giữ chặt bên hong một cái bao nhỏ tròn tròn nặng khoảng chừng ba bốn ký, chị cười chào chúng tôi.

- Hai chị đừng buồn, đợi em có lâu không? Hôm nay em về sớm lắm đó.

Gở chiếc nón lá méo vành ra, tôi được nhìn thấy gương mặt gầy gầy khắc khổ mái tóc theo tuổi thời gian cũng ngã màu sương trắng. Chị ốm và đen lắm, quần thì còn để ống thấp ống cao, lộ đôi chân khẳng khiu đen đúa đến thương sao.

Chị đưa chúng tôi vào trong nhà, chiếc bàn kê ngay góc nhà đã cũ kỹ, nền đất không phẳng nên cứ ngập ghềnh, mời nước chúng tôi chị lí nhí:

- Còn mấy hôm nữa tết rồi. Em tranh thủ mót thêm một ít lúa đồng người ta gặt xong còn sót lại để kịp phơi khô đem chà lấy gạo cho các cháu về ăn ba ngày tết.
- Chị đã sắm sửa được gì chưa?

Chị nhìn lên cái kệ cao giửa nhà được cho là chiếc bàn thờ tổ tiên, tất cả đều chưa chuẩn bị gì, ngay cả lau chùi.
Tôi lấy trong túi nhỏ ra một bao lì xì

- Chị ơi, nhóm từ thiện của chúng tôi có một ít gọi là quà trong dịp xuân về, chị vui lòng nhận nhé, chỉ một ít thôi gọi là chia sẻ cùng chị. Chúc chị và gia đình ăn tết vui, năm mới an khang thịnh vượng, vạn sự như ý.

Chị đưa đôi tay gầy đen thui sạm nắng còn dính đất bùn về phiá tôi gật đầu cảm ơn. Rồi không ngần ngại xin phép được mở ra xem. Chị nghẹn ngào:

- Thật cảm ơn tổ từ thiện của chị nhiều lắm, trong cuộc đời từ nhỏ đến bây giờ đã sáu mươi tuổi em chưa hề cầm hai trăm ngàn trên tay. để được thấy hạnh phúc như thế nào, hôm nay mới biết được.

Tôi cũng lặng đi vì xúc động.

Chuyện vãn thêm vài ba mẫu chuyện, tôi đưa mắt tìm chiêc đồng hồ xem giờ, chị ái ngại
- Nhà em từ xưa giờ không sắm nỗi chiếc đồng hồ.

Tôi lấy điện thoại ra xem giờ, nhìn ra ngoài trời miệng lẩm bẩm
- 18 giờ rồi, trời tháng nầy sáu giờ cũng chưa tối lắm

Giọng chị bổng trầm buồn kể về những ngày xưa ấy.
- Em một mình nuôi con nhỏ bằng nghề nông, làm mướn. Rất nhiều đêm em không nhớ nỗi đã bao nhiêu lần vì sợ con trể giờ học nên em phải chập chờn trong giấc ngủ, thấp thỏm chờ trời sáng để gọi con dậy. có đêm thức giấc không biết đã mấy giờ rồi, không dám ngủ tiếp nên ngồi chờ, lấy áo quần ra vá, mãi cũng chưa thấy trời sang, thế là đêm ấy em mất ngủ. Các con đi học xong em lại phải ra đồng rồi.
Mấy mươi năm gia đình xem giờ bằng cách ngày nhìn mặt trời, đêm nhìn trăng rồi phỏng đoán, hôm nào không trăng đành chịu.
Hai đứa con đã nên vợ nên chồng, cũng nghèo khó lắm, thôi thì ai lo phận ấy, có gì sẽ tính sau, tới đâu hay tới đó.

Có gì sẽ tính sau, tới đâu hay tới đó, giản dị như thế thôi ư ? biết bao nhiêu của cải thừa thải của người thế gian, sao trời không chia chị một ít. Rồi tôi lại nghĩ: Khi ta sinh ra , thượng đế đã cài đặt cho ta một số phận rồi sao, và cứ thế mà trôi theo , dẫu có vùng vẩy vẫn quay về với lập trình định sẳn, chỉ còn nghĩ thay đổi số phận bằng tâm đức của mình không biết phải thế không.

Nhờ xem đồng hồ mà tôi được nghe chị kể một câu chuyện nghe thật xúc động.

Đi trên lối mòn của chiếc bờ con trở về, cỏ dại và hoa nhỏ li ti hai bên bờ lề cũng đẹp đấy nhưng không làm sao xoa dịu nỗi u hoài trong tôi. Dư âm chắc chắn còn đọng mãi

Trời sinh cỏ trời nhỏ sương, còn chị cuộc đời như cây giửa rừng, tự sinh tồn.

Hai chị em tôi lẳng lặng suốt đoạn đường bộ trên một cây số về đến nhà, không trao đổi nửa lời, mỗi người đều mang một dấu chấm cảm trong lòng.

Ôi! Ngày ấy và bây giờ đã sáu mươi năm nghèo và khổ.


Viết xong mùng 2 tết năm Tân Mão 2011

Nhật Quỳnh


Sửa lần cuối bởi Nhật Quỳnh vào ngày 04-02-2011, 10:30 pm với 2 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 4 thành viên đã cảm ơn Nhật Quỳnh cho bài viết này:
Trần Thị Lợi (04-02-2011, 12:10 pm), Diệu Châu (04-02-2011, 12:24 pm), Hàn Khiết Tâm (04-02-2011, 04:07 pm), Bằng Lăng (11-02-2011, 03:15 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 04-02-2011, 12:40 pm 
Diệu Châu
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 17-12-2010, 10:48 am
Lần ghé thăm trước: 20-03-2012, 01:16 pm
Bài viết: 115
Đến từ: TP Hồ Chí Minh.
Giới tính: Nữ
Mình đang: Sad
Đã cảm ơn: 145 lần
Được cảm ơn:
487 lần trong 95 bài viết
 
Chị Nhật Quỳnh ơi !
Sao chị từ bi và nhiều cảm xúc đến vậy
từng câu , từng lời , như từng giọt lệ rưng rưng
chan chứa yêu thương
thắm đượm tình người
Diệu Châu kính mến chị
chị yêu quí !!!


Đầu trang
  
Có 4 thành viên đã cảm ơn Diệu Châu cho bài viết này:
Trần Thị Lợi (04-02-2011, 02:38 pm), Hàn Khiết Tâm (04-02-2011, 04:07 pm), Nhật Quỳnh (04-02-2011, 07:09 pm), Bằng Lăng (11-02-2011, 03:15 pm)
Ngoại tuyến
Gửi bàiĐã gửi: 05-02-2011, 04:34 pm 
Nhật Quỳnh
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhvien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:03 pm
Lần ghé thăm trước: 22-05-2012, 12:33 am
Bài viết: 2851
Đến từ: Quận 6 - TPHCM
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 2017 lần
Được cảm ơn:
4296 lần trong 1962 bài viết
 
Diệu Châu đã viết:
Chị Nhật Quỳnh ơi !
Sao chị từ bi và nhiều cảm xúc đến vậy
từng câu , từng lời , như từng giọt lệ rưng rưng
chan chứa yêu thương
thắm đượm tình người
Diệu Châu kính mến chị
chị yêu quí !!!



Hình ảnh


Hình ảnh


Hình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnhHình ảnh -Hình ảnhHình ảnhHình ảnh

Em Diệu Châu hôm nay ghé lại trang truyện ngắn đọc rồi động viên chị, chị rất vui và cảm ơn em nhiều nhé. Chị thường viết về những câu chuyện có thật em ạ. Chị mời em trở lại bài NHƯ MỚI NGÀY NÀO cũng trong trang truyện ngắn nầy của chị. Hôm thanh minh ( 25-12-2010 âm lịch) về quê tảo mộ ông bà, chị có gặp đôi vợ chồng là nhân vật trong câu chuyện chị kể đấy em. Họ cũng đi chăm sóc những ngôi mộ của gia đình. Họ là một đôi vợ chồng già mà vẫn giữ tròn hạnh phúc.

* Nói nhỏ em nghe nè, hình avatar em chụp hình bao giờ mà xinh thế ? trông hiền lành lắm em ạ.

Chúc em và gia đình năm mới NHIỀU SỨC KHOẺ - VẠN SỰ NHƯ Ý.





Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn Nhật Quỳnh cho bài viết này:
Diệu Châu (06-02-2011, 04:49 pm), Bằng Lăng (11-02-2011, 03:15 pm), Trần Thị Lợi (11-11-2011, 07:15 pm)
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 13 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 1.538s | 58 Queries | GZIP : Off ]