|
|
Niềm Tin!
Nam đang rít điếu thuốc lào thì chị Thanh – vợ anh giật giật tay nói: - Anh ơi! Trưa nay sang chú Lâm xin cho Tâm Lan làm con nuôi chú ấy nhé. Câu nói quá bất ngờ và khá ngô nghê của vợ khiến anh bật cười, ho sặc sụa. Hết cơn ho anh hỏi: - Vợ chồng mình không nuôi nổi con hay sao mà nó lớn tồ tồ phải làm con nuôi người khác. Rồi anh véo yêu vào má Thanh: - Em có ấm đầu không đấy? - Không! – Thanh đáp. - Thế sao, tự dưng phải cho nó làm con nuôi. Không trông gương vái Thơm con lão Ba Tảo xóm đồng, ễnh bụng với bố nuôi, đeo mo vào mặt bố mẹ đẻ à? Thanh đỏ mặt ấp úng rồi bưng mặt khóc. Biết mình lỡ lời, anh nắm lấy tay vợ nựng: - Thôi nào! Thôi nào! Cưng! Ấy là anh lấy chuyện người đời để nhắc nhở chứ đâu có ý xúc phạm em. Thanh ấm ức hồi lâu rồi nói: - Anh không hiểu ý em. Chỉ nhận trên danh nghĩa thôi mà. Nó không phải sang nhà chú Lâm ở. Cái Hồng – con chú Quảng xã đoàn, mới học lớp sáu, chị Hoa – con bác Thoa - chủ tịch hội phụ nữ xã cũng đã nhận chú ấy là bố nuôi rồi đấy. - Chắc các cô các chú ấy là cán bộ nên làm thế để giáo dục con. Chú Lâm là chiến sĩ biệt động mưu trí, dũng cảm lập nhiều chiến công. Nay chú ấy là thương binh nặng, lại nhiễm chất độc da cam. Hai đứa con đều bị di chứng. Hoàn cảnh chú ấy thật xót xa, cần được sự giúp đỡ, chăm sóc của cộng đồng. Có phải vì thế mà em cho con nhận làm bố nuôi không? Thanh chưa kịp trả lời thì Nam đã hỏi tiếp: - Dưng mà, anh có thấy cái Hồng sang ở nhà chú Lâm đâu. Chị Hoa thì đang học đại học năm thứ tư mà. - Anh ơi! Chỉ là nhận trên danh nghĩa giấy tờ, lý lịch để khi thi cử, khi đi học ở các trường, khi xin việc hoặc cất nhắc sau này được ưu tiên chiếu cố thôi mà. Chị Hoa cũng nhờ nhận chú Lâm làm bố nuôi mà được cộng thêm điểm nên mới đỗ được đại học, được miễn học phí, cấp học bổng và ưu tiên nhiều thứ nữa. - Ra thế! Thảo nào thi thoảng cái Hồng đến chơi, quét dọn sân nhà cho chú Lâm. Anh đã nghĩ chú Quảng có đứa con ngoan, ý thức chính trị xã hội cao, còn nhỏ đã biết giúp đỡ gia đình người có công với cách mạng. - Không phải đâu! Chú Quảng làm vậy để nó được chiếu cố như chị Hoa thôi. Rồi Thanh ghé vào tai chồng nói nhỏ: - Bác Thoa, chồng chết rồi, còn dám khai vào lý lịch chị Hoa: chú Lâm là bố đẻ đấy! Nam trố mắt: - Khai thế sao được. Xã nào họ chứng nhận lý lịch như vậy. Trái đạo lý! Trái pháp luật! Lời nói đọi máu. Đừng nói bậy mang tiếng xấu cho người ta. Nhướng đôi lông mày cánh én lên chị nói: - Thật mà! - Sao em biết? - Quý em nên cái Hoa kể cách làm của mẹ và xui em cũng làm như vậy. Anh đừng nói chuyện này với ai nhé. - Ừ! Nhưng bác Thoa làm thế nào? - Bác viết năm bản lý lịch cho chị Hoa. Phần tên bố để trống đưa ông “Ký đại”. Tin người, ông đằn ngay xuống vệ đường. - Đằn bác Thoa? - Không! Đằn lý lịch. Vì lúc đó ông đang đi trên đường. Bác Thoa nói: “Em cần gấp, phải nộp ngay cho cháu kẻo quá hạn”. Việc khẩn trương, ông chủ tịch kéo bác Thoa xuống vệ đường rồi đằn ra “roẹt” liền năm cái. Tiếp đó, bác đưa cho chú “Khớ khớ” “trát roẹt” năm cái nữa. Thế là năm bản lý lịch có chữ ký và dấu đỏ như son. Về nhà chỉ việc điền tên chú Lâm “thương binh nặng, nhiễm chất độc da cam” vào chỗ để trống phần tên cha. Thế là xong. - Chú Lâm có biết không? - Có chứ! Chú biết chị Hoa xin làm con nuôi chứ không biết mình bị biến thành bố đẻ của chị. “Đét” một cái! Anh Nam vỗ đùi thật mạnh kêu lên: - Quỷ quái thật! Ranh ma thật! Lừa dối cả lãnh đạo xã và nhà trường. Rồi còn lừa dối bao nhiêu cơ quan nữa? Mụ này là yêu tinh rồi!. Vậy thế nào là “Ký đại!”, “Khớ khớ!”, “ Trát roẹt!”. - Giời ạ! Còn phải hỏi. Không biết mấy ông xã thế nào à? - Từ hồi họ bè cánh xử tệ, anh không thèm quan tâm. Mà cũng chẳng đến ủy ban nữa. Chị Thanh cười: - Thế mới như gà úp thúng ấy. Chả là, ông chủ tịch tính xuê xoa đại khái. Ai thân quen xin giấy tờ, lý lịch, ông chẳng them xem hay chỉ xem qua rồi ký “roẹt” tên mình vào cuối tờ giấy . Còn ông “Khớ khớ”, chú “Trát roẹt” hoặc “Rách việc” đều là một người. Đó là biệt hiệu của chú văn phòng vui tính. Ai trêu chọc, bông đùa ông chỉ tít mắt cười “Khớ khớ”. Ai đưa giấy để đóng dấu, ông chộp ngay con dấu chụp vào khay mực rồi nhằm chỗ có chữ ký loằng ngoằng vừa chụp vừa bông phèng. Ngọc Hoàng đã “roẹt” ( tức là duyệt ) thì Thiên Lôi “trát” ( nghĩa là đóng dấu ). Có người hỏi: - Sao chưa xem đã “trát” rồi - Cái miệng tua tủa gốc râu và răng ống lại ngửa lên trời mà cười “khớ khớ”: - Cứ chỗ nào thấy loằng ngoằng như hàng rào dây thép gai thì đó là chữ ký của chủ tịch. Xem làm gì mất công. “Rách việc!”. Có người đùa: - Cứ như đười ươi giữ ống, ngửa mặt lên mà cười, dấu chẳng chộp, lại chộp nhầm ngực các cô gái đến xin dấu rồi nhè vào chỗ ấy mà chụp thì “rách việc” thật đấy. – Khớ khớ! Không đâu! Có nhầm thì nhầm chỗn khác. Chỗn công đường chẳng dám nhầm đâu. Khớ khớ! Nam nhăn mặt lẩm bẩm: - Cứ ký đại như ông chủ tịch, có khi ký bán cả trụ sở ủy ban mà không biết. Cứ tếu táo như ông văn phòng “Khớ khớ” thì còn gì uy nghiêm cần thiết nơi công sở. Làm việc kiểu ấy mụ Thoa mới lợi dụng khai man lý lịch, giấy tờ, mưu lợi bất chính cho con được. Chẳng biết ông này còn chứng nhận sai, ký đại cho bao nhiêu người, bao nhiêu lần nữa đây? Rồi anh kéo chị lại gần nói: - Nhưng mình ạ! Làm người phải có lương tâm. Đừng lợi dụng sự xuê xoa đại khái như ông chủ tịch để giả mạo giấy tờ như mụ Thoa sẽ gây họa cho người. Đến một lúc nào đó sẽ chuốc họa vào thân. Trong hai cuộc kháng chiến, vì hàng triệu người đã chiến đấu chống giặc mà dũng cảm, hy sinh hoặc tàn phế suốt đời. Họ là những liệt sĩ, thương binh, có công với đất nước. Con em họ - kể cả con nuôi được hưởng chính sách ưu đãi là đúng. Nhưng con nuôi phải ở với họ từ nhỏ hoặc phải trực tiếp chăm sóc nuôi dưỡng họ như cha mẹ đẻ của mình thì mới xứng đáng được hưởng chế độ ưu đãi. Làm như bác Thoa là giả dối, xấu xa, ích kỉ. Việc này bbị phanh phui, chị Hoa sẽ bị cắt mợi quyền lợi, bị đuổi học. Còn bác Thoa bị truy tố. Ông chủ tịch kí đại cũng phải chịu trách nhiệm. Làm điều giả dối nhất định sẽ bị trả giá. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Thực thà là cha quỷ quái. Làm người phải sống trung thực. Chị Thanh thở dài: - Anh ạ! Thực thà ăn cháo, láo nháo ăn cơm. Ngày xưa anh học giỏi thế. Con át chủ bài của đội tuyển học sinh giỏi tỉnh. Tốt nghiệp đại học anh trở về nông thôn. Thuở ấy ngườ như anh hiếm lắm. Vậy mà chỉ là kỹ thuật viên Hợp tác xã nông nghiệp. Còn mấy bố cùng trà tuổi anh, học dốt, lêu lổng, bỏ học từ khi chưa hết cấp II. Vậy mà họ làm lãnh đạo xã. Có người làm ở huyện. - Các bố ấy học không bằng anh nhưng hoạt động chính trị giỏi. Chị Thanh chép miệng: - Chẳng qua là anh quá thật thà còn họ thì quá ranh mãnh, đủ mánh khóe, ô dù. Anh lúc nào cũng như ở trên giời ấy. Mỗi lần bầu cử họ chia người nhà, người thân đi vận động bỏ phiếu cho mình. Có người còn mua chuộc cấp trên. Có người dùng tiền mua từng lá phiếu, mua chức trưởng ngành của xã đấy. - Đừng vì một số kẻ xấu mà vơ đũa cả nắm. - Em có mấy người bạn thân buôn bán ở phố huyện. Cũng do ganh ghét nhau, họ nói xấu nhau trước mặt vợ con hoặc nơi hàng quán. Cứ như họ nói thì không ít người không từ một thủ đoạn độc ác, đê tiện nào để leo thang, giữ ghế, bòn rút của công. Ghé tai anh, khuôn miệng lửa lựu thì thầm: - Họ đồn là cô Mộng Huyên dùng cả vốn tự có để tiến thân. Con trai tuổi đang lớn thấy bố bồ bịch lại bắt quả tang mẹ bịch bồ. Tức quá! Nó bỏ học, cũng gu gu gái gú. Lại chuyện một ông chưa học hết lớp bảy, cũng chẳng học thêm khóa dài hạn nào mà có bằng đại học kinh tế, cử nhân luật. - Ông ta học tại chức. - Em biết tỏng rồi. Ông ta thuê học và mua bằng. Cứ suy từ làng mình thì biết. Trước bầu cử Hội đồng nhân dân ba cấp ( xã – huyện – tỉnh ) đài phát thanh xã giới thiệu lý lịch trích ngang các ứng cử viên hầu hết là trung cấp chính trị hoặc đại học này nọ, trong khi họ chưa hết cấp II phổ thông. Thế đấy! Ai biết hỏi, chỗ thân tình thì họ trả lời cứ khai thế rồi đi học sau. Muốn có bằng ư? Thì ghi tên học một khóa. Học ít hôm rồi xin chứng chỉ học lực . Cần thi ư? Thì thi! Và thi là đỗ. Bằng thật hẳn hoi. Còn chuyện ly kì này nữa. Thời mở cửa, Tây, Tàu, Hàn, Nhật… vào đầu tư. Khách tỉnh, khách huyện bạn đến thăm thú làm ăn nhiều. Chơi sang, họ điều một co xã viên trẻ, mười sáu, mười bảy tuổi lên nhà khách. Cô là hoa khôi đồng nội hấp dẫn. Việc của cô là khách đến hoặc đi thì ôm hoa tặng và lo ăn ngủ cho khách. Tất nhiên là cô được học mấy tiếng nước ngoài giao tiếp và cách ăn mặc, đi đứng kiều diễm lịch sự, duyên dáng. Thực ra họ có cần nói đâu, chỉ cần cô cười, cần để ôm và hôn khi tặng hoa. Cô phải diện mốt đầm hơn cả đầm. Váy áo phải siêu mỏng. Đã mỏng còn phải trong và thưa. Đã thưa còn phải mát. Sờ vào phải mát như da gái Á Đông. À! Còn phải hở nữa: Hở ngực! Hở eo! Hở đùi! Cũng có khi mặc áo dài nhưng lấp ló đùi, hông. Khi tặng hoa phải để khách ôm thật chặt và hôn thật sâu. Có khi đau cả ngực. Khi khách ngủ lại phải dẫn khách vào phòng ngủ, nhà tắm, nhà vệ sinh. Việc này khách thừa biết nhưng cô vẫn phải làm. Hiếu khách mà! Còn phải trải ga, đệm, buông màn, kê gối hoặc ngồi tiếp khách. Khi ngồi phải xếp cặp đùi ngà voi thật bắt mắt. Khi khách cần gì phải phục vụ chu đáo, không được để mất lòng khách. Chẳng biết sao, chỉ tặng hoa, cho ôm và hôn mà cô có bầu. Lạ! Sợ gia đình cô kiện thì rách việc. Họ bí mật đưa cô đi nạo thai rồi dí cho một chức. Nghiễm nhiên một cô gái quê, chân lấm tay bùn, chẳng được học hành, đào tạo gì trở thành cán bộ. Nghe đâu còn thăng tiến nữa. – Chị chép miệng – Cô ấy thật tốt số. Anh Nam nhắm mắt, rung mình kêu lên: - Sợ em quá! - Sao lại sợ em? - Cứ như ma só ấy. Chuyện gì cũng biết. - Biết nhiều chuyện thì sao phải sợ. - Vì em biết quá nhiều về cái xấu, không biết về cái tốt. Sợ rằng sẽ mất niềm tin vào con người và xã hội. Em ạ! Đừng tin là lũ quỷ quái sẽ làm mưa làm gió được mãi. Còn nhiều người tốt, người trung thực, có tài năng. Lũ ma tà kia nhất định sẽ bị quét sạch trước ánh bình minh. - Đến bao giờ anh? - Sẽ đến! Đừng mất niềm tin. Bản chất xã hội sẽ sàng lọc, giữ lại những con người biết tự cải tạo mình và loại trừ những kẻ thoái hóa, biến chất. Hãy dồn sức nuôi con nên người. Phải cho nó học – học thật giỏi. - Anh nói cứ như thơ ấy. - Vì chỉ có học giỏi mới làm việc giỏi. Quyền hành mà rơi vào tay kẻ dốt nát là mẹ đẻ ra mọi tai họa. Quyền cộng với ngu thành đại phá hoại. Khởi nguồn của mọi sự ma mãnh, giả dối, độc ác, đê tiện… đều do: Ngu và Tham. Những thủ đoạn mà bác Thoa và một số người mà em kể đều từ đó cả. Bọn này sẽ bị đào thải như những thứ cặn bã. Chỉ ngón tay vệ nữ vào trán chồng, chị Thanh cười khanh khách. Đôi lúm đồng tiền cũng cười theo: - Lúc nào anh cũng triết lý. Ông Láu, ông Giỏ, ông Tõ chỉ học bình dân, biết đọc biết viết thôi. Ông nào cũng dính dáng đến biển lận công điểm, bát cơm manh áo của xã viên. Họ có vợ con đề huề, trai gái đủ cả. Vậy mà vẫn ngủ với gái, có con. Đứa con hoang ấy giờ đã lấy vợ, lấy chồng. Thời ấy, dân làng um lên rồi lại đâu vào đấy. Họ vẫn làm cán bộ chưa một ngày nghỉ. Cứ như họ sinh ra để làm cán bộ. Làm đến già! Làm suốt đời! Còn anh – ông kỹ sư nông nghiệp thì suốt ngày phơi nắng ngoài đồng, thử độ chua phèn, xem lúa bắt sâu, nhân giống, làm thí điểm… vv…. Để làm cái chức kỹ thuật viên nông nghiệp dưới sự lãnh đạo của họ. Ấy chết! Em nhầm! Anh làm chủ tịch xã một khóa. Khóa sau bị bật bãi. Suýt nữa thì em quên. - Em xúc phạm anh rồi đó. - Em chỉ nói sự thật. Chẳng phải riêng anh đâu. Mấy ông cán bộ thoát ly nghỉ hưu. Anh Khuê – đại úy, trợ lý cho đại tá, sư đoàn trưởng Hồ Khanh về tham gia một vài năm cũng phải bỏ cuộc. Bị đẩy ra tuốt. Ở đây họ có cần người tài đâu! - Ở nơi khác, vừa mới về đây mà cái gì cũng biết. - Biết chứ! Các bà, các chị, cô bác chú dì kể cho em nghe đấy. - Em có giải thích được vì sao như vậy không? Hay là chỉ biết châm chọc anh? - Em chịu. - Vậy thì vành lỗ tai ra mà nghe anh giảng cho. - Vâng! Em xin vành tai để anh nhồi niềm tin vào. Vừa nói chị vừa kéo tai rộng ra, rất ngộ nghĩnh, cười xuê xoa để chồng bớt giận. - Gớm! Người đâu mà như hổ lửa ấy. Mới thế mà đã nổi cáu. - Chẳng nói nữa! Phí lời. - Thôi mà! Cưng! Tối nay em thưởng. - Thưởng ngay bây giờ cơ – “Con đại bàng xòe cánh quắp công chúa vào hang”. - Thôi mà! Thôi mà! Con nó về, bắt được thì chết. - Anh đang muốn chết vì em đây! Nam nói trong hơi thở phì phò. - Anh còn vớ được lão Tõ làm việc tày đình này với gái non chẳng sao. Mình là vợ chồng mà. Chuyện vặt! - Ợ ợ! Khiếp… khiếp! Háu đói thế. Chưa đến bữa mà đã đòi ăn. Ợ…ợ! Cứ như chưa được bao giờ ấy. Ợ… ợ! * * * Cả hai từ buồng đi ra. Má Thanh đỏ lựng vầng vậng sáng. Vừa đi chị vừa vuốt mái tóc cho suôn. Xinh quá! Nam ném mông xuống ghế sảng khoái. Ra vẻ nghiêm trang, Thanh ra lệnh: - Lĩnh thưởng rồi thì giải thích đi. Nam ra vẻ cung kính: - Thưa nữ hoàng! Kẻ bầy tôi trót đắc tội xin lấy công chuộc tội ạ! - Nói đí…íhí… - Dạ! Dưới chế độ cũ, ba ông đó bị áp bức bóc lột nhất nên trong cải cách ruộng đất được bồi dưỡng làm cốt cán rồi làm cán bộ. Kháng chiến chống Mỹ, trai tráng khỏe mạnh, thông minh đều ra trận đánh giặc. Đương nhiên họ lại làm cán bộ xã. Gái trẻ xa chồng, nạ đòng hồi xuân. Các ông này lợi dụng sự khát khao tình cảm chăn gối lứa đôi đêm hôm đến tán tỉnh. Mấy bà, mấy chị cả nể, trót lỡ mang bầu đành chịu để đẻ rồi nuôi con một mình. Ai đến hỏi thì họ đổ cho thằng đánh lưới, đốt than, kéo thuyền nó “chấm chấm” nơi bãi ngô, rừng vắng là xong. Chỉ người nhà hoặc bạn thân họ mới thổ lộ bố đứa con hoang đó là ai. Hóa ra đều là sản phẩm vụng trộm của các lão cả. Thế là người này qua tai người khác thành ra cả làng đều biết. Nhưng biết để mà biết. Tố cáo làm gì? Mà tố sao được. Họ đã “xong việc” rồi thì còn gì chứng cứ nữa. Làm ra thêm thù oán. Em biết không? Đại úy Tộ xã Phú Hưng một đêm vớ được ông chủ tịch xã ngủ với cô nhân viên HTX mua bán tại cửa hàng. Cả hai lạy như tế sao xin vị sĩ quan nọ tha thứ, đừng tố cáo. Thương người, ông ta bỏ qua. Hai năm sau trong cuộc vận động xây dựng Đảng vững mạnh, ông Tộ đưa ra trong hội nghị chi bộ để rút kinh nghiệm. Chẳng ngờ, ông bị quy tội vu cáo, gây rối nội bộ, nói xấu – làm mất uy tín lãnh đạo. Cay! Cay hơn ớt mà ông Tộ phải chịu xin lỗi. Thế đấy! Sĩ quan còn thế huống hồ người dân. Nói ra mang vạ vào thân, còn miếng cơm manh áo nữa chứ. Vì những tên “trộm” này đều là “Kễnh” ở làng quê lúc ấy. Vậy nên có khi đau như gái ngồi phải cọc mà phải nín nhịn. Vợ con họ cũng biết nhưng đành chịu. Ghen! Tức chết đi được mà phải yên. Ghen quá! Lồng lên thì mất cả chì lẫn chài. Dẫu sao, chồng còn quyền chức thì còn sung sướng hơn người. Thế là, họ ngủ với gái, có con hẳn hoi, chẳng phải nuôi, vẫn làm cán bộ. vẫn lớn tiếng giao giảng chính sách hậu phương quân đội. Công bằng mà nói, họ cũng có nhiều công lãnh đạo xã viên cầy cấy, đóng góp nghĩa vụ lương thực, chi viện cho tiền tuyến lớn miền Nam… vân vân… Anh hỏi em, lúc đó ngoài họ ra, ai làm? Thanh niên thì đi bộ đội đánh giặc, đi thanh niên xung phong làm đường. Người học hành đỗ đạt thì cứ hết cấp II, cấp III là tìm cách đi chuyên nghiệp, đại học, thoát ly ra ngoài. Có ai chịu ở lại nông thôn chân lấm tay bùn đâu. Ngay cả anh cũng muốn thoát ly… Có bằng đại học mà phải ở nhà là trường hợp đặc biệt. Vì cha mẹ già, bệnh tật kéo dài, bản thân đôi chân bị tật nguyền. Nhà nghèo, các em đông và nhỏ, anh phải dằn lòng ở lại chăm sóc mẹ cha, nuôi các em ăn học. Lúc đầu anh tiếc lắm chứ. Tuổi trẻ, thích bay nhảy mà. Dân trí thức nửa mùa, chuộng sách vở, ngu ngơ ngoài đời, lại thiểu số, tranh chức tước với họ sao được. Họ có chức quyền, nắm tiền gạo của Hợp tác xã, hầu bao của xã viên. Để nhử các nàng sập bẫy và giữ kín chuyện trăng hoa, thi thoảng họ giấu vuốt cho ít công điểm hoặc thúng lúa ở kho hoặc sân Hợp tác xã lúc đêm hôm vắng vẻ. Xúc động quá! Nể lòng quá! Lại vắng vẻ quá! Có bà có chị phải chiều. Cá treo mèo ăn vụng. Vụng được một lần thì vụng nữa. Đã cho một lần thì cho nữa. Cái miệng dịu dàng, xinh đẹp của Thanh nổi cáu: - Đến là đểu! Đến là tồi! Mà mấy bà, mấy chị ấy cũng thật tầm thường. - Tầm thường ư? Em đừng giận nhé. Kể cả em ở vào cảnh đói khổ, xa chồng, con cái ốm đau, đêm hôm nhà vắng, họ đến an ủi động viên, giúp đỡ tí chút công điểm, gạo thóc rồi (..!..) chắc cũng ngã lòng. - Anh cho rằng em cũng như họ ư? - Đã vậy thì anh kể em nghe một câu chuyện thật là đểu, cũng thật nực cười để em tự đánh giá. - Được! Anh nói đi. - Hôm ấy, Trời mưa! Anh sang nhà lão Tõ – trưởng thôn, kiêm đội trưởng sản xuất. Nhà đóng cửa, anh ra đầu trái ngó vào buồng xem lão có nhiều lúa như người ta đồn không? Đập chát vào mắt anh là một cây lúa đứng sừng sững như kho của HTX. Cả làng đói mà lão lắm thóc thế. Lại đập chát một cái nữa là lão đang “ngựa” một con bé. Anh gọi là ngựa vì nó chơi gái theo kiểu chó ngựa. Con bé chổng mông, xoạng hai chân, đầu chúi xuống. Một tay chống đất, tay kia đang với chiếc bánh mì luộc to hơn khuyết trâu để trên một chiếc đĩa phía trước. Lão đứng thúc đằng mông. Chị Thanh nhắm mắt, xua tay: - Đừng nói nữa. - Không! Anh phải nói để em thấy hết sự man rợ của nó. Mỗi lần hứng tình, lão rún mạnh, người con bé lại rung lên. Hai quả bòng lúc lắc. Con bé phốp pháp, nở căng, nần nẫn. Anh chưa bao giờ thấy và không thể ngờ một kẻ thuở nhỏ đã từng đi ăn, đi ở, có lúc ăn mày ăn xin, ăn cắp ở ngoài chợ mà khi có chút quyền hành của cải lại chơi gái kiểu trác táng, dã man như thú vật vậy. Nhìn kỹ mới biết con bé là Giông còn có biệt hiệu là “Rá Sồng” vì cặp vú nó to như Rá sồng. - Giời ơi là giời! Dán mắt vào đấy à! Thèm lắm phải không? - Chẳng thèm! - Chẳng thèm mà nhìn kỹ thế. Sao không tố cáo? Hay là để tội, sau này bắt nó cho tý. Em nói cho mà biết! Xí xớn là em cắt đấy. - Ghen à! Anh không thiết. Gái làng này ai bằng em mà… Còn tố cáo ư? Tố thế nào? Kêu lên hay đưa ra đội sản xuất. Vô ích! Mà thương nó lắm cơ. Nó đã nhịn đói mấy ngày rồi. Chắc là chịu vậy để lão cho ít bột mì Liên Xô viện trợ hoặc đấu gạo. Năm ấy nhiều nhà đứt bữa. Đói! Đói lắm! - Đói cũng không thể mất nhân cách được. - Đói khổ quá đôi khi có người cũng tầm thường đi Chi Thanh ứa nước mắt!... Trớ trêu thay! Hai năm sau Tõ và lão Phó chủ nhiệm già lại ì ạch khiêng Rá Sồng đi cấp cứu. Ả to lắm. To như cánh phản nằm ngửa trên cáng. Mọi thứ của ả đều đồ sộ, nung núc. Khốn nạn cho lão Tõ! Khổ thân cho lão Tõ khiêng đằng sau cứ phải rụt cổ rùa mà nhìn vào cái chỗ ngã ba phủ mảnh vải trắng đẫm máu. Dân làng ai cũng khen hai cán bộ già đích thân khiêng cô gái trẻ to lớn, nặng nề đi viện. Có bà nói rõ thật to: - Thế mới là cán bộ hết lòng vì dân chứ. Con bé thật có phúc. Có muốn làm nữa chúng em cho. Rồi họ chí chóe đùa với nhau: “Sướng nhé! Bà thử rách như thế xem có được cán bộ khiêng không. Tốt nái vậy mà điếc. May đấy! Nó mà không điếc thì có thằng đeo mo vào mặt”. Tõ nghe thấy cả. Biết họ cạnh khóe, ám chỉ mình. Tức! Nhưng kệ! Dư luận vẫn chỉ là dư luận. Chuyện là thế này. Hôm ấy, ả đang nhổ mạ thì máy bay Mỹ đến ném bom xuống làng. “Một thằng Mỹ” ( Bom ) lạc ra đồng rồi nhè cái răng ma mãnh vào chỗ ấy của nó mà cắn. Tõ vội lên ủy ban xin giấy giới thiệu là: “… Nguyễn Thị Mộng Giông… bị thương chỗ phạm do phục vụ chiến đấu…”. Lần này thì ông chủ tịch “ Ký Đại” trố mắt: “Rộng Mông nào? À! Mộng Giông! Tôi đọc nhịu. Tôi nghe nói nó nhổ mạ cho gia đình sao giấy giới thiệu lại ghi: Phục vụ chiến đấu”. Nhe cái miệng hầu ( khỉ ) lổng chổng răng, Tõ nhăn nhở cười, tay gãi đầu: - Vâng! Thưa chủ tịch. Đúng là thế nhưng nhà nó nghèo quá nên viết vậy để bệnh viện quan tâm hơn và miễn tiền viện phí. Khệch khệch! – Lão có cái cười lợn hạch – Cũng là giúp người nghèo lúc hoạn nạn thôi mà. - Ừ thì ký. “Roẹt!” Rồi tờ giấy được “Trát” ngay tức khắc. Dấu đỏ như son. Với giấy giới thiệu này Giông được điều trị miễn phí. Cái tên Mộng Giông mà người ta hay nói nhịu hoặc cố ý là … Rộng Mông ấy có lịch sử của nó. Chẳng là, một hôm mẹ ả đang làm đồng bỗng cơn going nổi lên. Bà vội vàng chạy về nhưng vừa tới cổng thì “ục” một cái, con bé đã oe oe khóc trong đũng quần mẹ. Bố ả lấy ngay cơn giông đặt tên con: cái Giông. Sau mày chả biết ai xui ả đệm từ “Mộng” vào. Cái tên Mộng Giông là như vậy. Rồi ả lấy chồng ở huyện bạn cách nhà hơn hai chục cây số, nhưng không có con. Bẵng đi một thời mới có tiếng xì xào đồn đại: Ả là thương binh loại 1, hưởng chế độ phụ cấp thương tật cao nhất, lại được thêm một suất lương cho người chăm sóc trong khi ả vẫn khỏe như trâu mộng. Không ra mặt trận mà trở thành người có công. Nhổ mạ cho gia đình bị thương mà trở thành thương binh nặng nhất. Kỳ lạ! Thì ra từ giấy giới thiệu của Tõ khi ả bị thương, anh em nhà chồng ả có người làm ở bệnh viện, thương binh xã hội huyện mô-ni-phê đạt hiệu quả cao như vậy. Việc này, tất nhiên là ả giữ kín, dân làng không ai biết. Mãi sau này, do thân tình, người em dâu của Mộng Giông kể lại cho chị Thanh cái bí mật giả dối ghê gớm kia. Kể xong chuyện này với chồng, chị Thanh thở dài: - Toàn những kẻ giả dối thì sung sướng. Người trung thực, giỏi giang thì khổ. Vậy mà lúc nào anh cũng khuyên con: Phải trung thực! Phải học giỏi! Phải làm người tốt! Phải vươn lên! Lúc nào anh cũng nói: kẻ xấu, kẻ giả dối, kẻ gian tham, ngu dốt sẽ bị đào thải như những thứ cặn bã. Lặng yên một lúc, chị giật tay chồng: - Anh à! Hay là cứ xin chú Lâm làm bố nuôi của Tâm Lan đi. Chị Hoa, Rá Sồng và những kẻ như mình biết đấy, họ đều sung sướng cả, có ai bị đào thải đâu. - Không! Tôi không làm. Chị Thanh vùng vằng: - Thì em làm vậy. Ngày mai em sang nói với chú ấy. - Tôi cấm cô! Tôi không ngờ cô cũng tầm thường như họ. Chắc rằng vì chút lợi lộc nhỏ nào đó cô cũng làm cái việc như Rá Sồng để cho thằng Tõ già nó chơi à? Loại to mông rộng háng. Vậy mà tôi cứ tưởng cô có lòng tự trọng. Bị xúc phạm nặng nề và bất ngờ, chi Thanh ôm mặt khóc. Khóc tu tu! Khóc hưng hức! Khóc thút thít! Nam đứng dậy quẳng chân bình bịch đi về phía bàn nước ném mông phịch xuống ghế. Anh rít một điếu thốc lào, nhả khói um, ho sặc sụa. Ngồi thừ một lúc anh lẩm bẩm: - Đúng là hạng đàn bà! Thương kiểu ấy chỉ làm hại con. Giá tôi là thương binh thì vẫn bắt nó phải học, phải phát huy truyền thống của cha, tự vượt lên chứ không lấy cái danh của bố làm cái cầu để tiến thân. Đó mới là thương con đúng đắn. Cô cần thì coi như tôi đã chết và làm như bác Thoa ấy. Chắc chắn hơn thì sang lấy ngay chú ấy đi. Tôi bằng lòng. Chị Thanh òa lên khóc vì bị sỉ nhục quá đáng: - Thôi đi! Em lậy anh! Em sợ anh lắm rồi. Đừng nhiếc mắng em nữa. Hu hu! Sao mà tôi ngu thế. Chiến tranh lạnh kéo dài hàng tuần. Nam giận mà không nói với vợ. Chị Thanh sợ chẳng dám nói với chồng. Đêm đêm họ vẫn nằm bên nhau nhưng không nói. Chị tấm tức khóc. Anh trằn trọc thở dài, thỉnh thoảng quăng mình trên giường thình thịch khiến chị sợ thót tim. Tâm Lan buồn nhưng cũng sợ, chẳng dám nói với cha mẹ. Nhìn mẹ buồn khổ, nó muốn khóc quá. Chiến tranh kéo dài thì nguy hiểm lắm. Chị quyết định vãn hồi hòa bình. Giả vờ mê ngủ, chị quờ quạng, ôm lấy chồng. Hơi ấm từ ngực chị lan tỏa trên lưng anh như làn nhân điện rung động trái tim . Có là gỗ lim cũng cháy. Có là sắt đá cũng chảy bởi lò lửa này. “Không được mềm lòng! Phải gan lì tướng quân! Kệ!” Anh tự nhủ bao giờ chị phải chủ động cầu xin mới thôi. Chị vẫn tấm tức khóc. Lúc này thì thương thật. Thằng đàn ông trong anh muốn quay lại ôm ấp, an ủi vợ. Nhưng thằng trí thức nông thôn kiêu hãnh lại thi gan. Cuộc chiến giữa cảm xúc mãnh liệt và ý chí cực đoan giằng co. Bỗng chị òa lên khóc. Khóc tu tu! Khóc cho hết lòng mình. Chị ôm riết lấy anh, chồm lên người anh mà hôn, vừa hôn vừa khóc. Nước mắt đầm đìa nóng hổi cả má và miệng – và ngực – và vai anh. - Thôi mà! Em sai rồi! Em biết lỗi rồi! Em xin anh tha cho em đi. Đừng “tra tấn” em khốn khổ mãi. Chị Thanh vừa nói vừa ghì chặt lấy anh. Ngực anh như bén lửa.: Lửa xuân giần giật cháy. - Anh ơi! Anh nói đi. Đừng im lặng! Em sợ sự im lặng của anh lắm. Đừng giận em nữa. Con nó cũng khổ lắm rồi đấy. Hãy thương con! Yêu em đi!... Tiếng khóc và nước mắt người vợ đã chảy được vào tim anh. Bỗng nhiên Nam thấy mình ác quá. Bấy giờ anh mới ôm chị vào lòng, vỗ nhẹ trên lưng: - Ừ thì thương! Nhưng mà vẫn giận! Giận lắm! Bởi vì em đã xúc phạm tới tận cùng cái đạo lý ở đời. Chú Lâm ít hơn anh mấy tuổi, là người cùng xóm, không họ hàng gì nhưng anh em coi nhau như ruột thịt. Không một niềm vui nỗi buồn nào mà Lâm không cho anh biết đầu tiên. Nó đẹp trai, học giỏi. năm 1964 Lâm thi vào đại học y Hà Nội. Bao nhiêu thấp thỏm mong chờ. Bỗng một hôm, nó chạy sang, reo lên từ ngõ. - Anh ơi! Trúng rồi! Em trúng rồi! Anh ngơ ngác hỏi: - Trúng sổ số à? - Không! – Mừng quýnh lên, nó hớt hải – Không! Trúng rồi! - Rõ khỉ! Trúng cái gì nói tao nghe. Bấy giờ nó mới ngẩn tò te hỏi lại: - Anh không biết à! - Nỡm! Biết thì tao còn hỏi làm gì? Lâm ngớ ra: - À! Em trúng vào đại học y. Giấy báo đây này. Tháng nữa là nhập trường. Khao em đi! Nó reo lên như con nít. Ngày hôm sau nó mượn xe anh đến nhà chào thày hiệu trưởng, cô giáo chủ nhiệm, các thày cô giáo khác và bạn bè. Đùng một cái, xảy ra sự kiện Vịnh Bắc Bộ. Giặc Mỹ tạo cớ leo thang bắn phá miền Bắc. Lâm sang nhà ta, vẻ mặt quan trọng, nó thì thào: - Anh ơi! Em đi bộ đội. Anh giữ hộ giấy tờ nhập học này cho em nhé. Để ở nhà, sợ mẹ em sẽ đánh mất. Em trốn mẹ đi nhập ngũ. Anh không được nói với mẹ em đấy. Tới đơn vị em sẽ biên thư về báo cho mẹ em biết. Buột miệng anh mắng Lâm: - Dở hơi! Mày nghĩ kỹ chưa. Hay chỉ bồng bột nhất thời. Chiến trường đầy bom đạn, chết chóc chứ không phải chỗ dạo chơi cho tài tử đâu. Với lại ai thèm tuyển mày! Trói gà chẳng nổi. Nhóc con! - Em nghĩ kỹ rồi! Nước có giặc, đánh giặc đã. Hết giặc về đi học chưa muộn. Em đánh giặc thay anh. Anh chăm sóc mẹ thay em. - Ngoắc tay, nó khoe – Gần đây có một đơn vị tân binh luyện tập cấp tốc để ra chiến trường. Em xin đi. Họ đồng ý rồi. Say lên, nó còn nói như hát: - Phù Đổng lên ba đã… Em đây thập lục, nhóc con sao? Tự nhiên anh thấy ngượng với mình. Nếu không có chiến tranh, một thằng Lâm như thế sẽ là một bác sĩ tài ba, cứu chữa biết bao người thoát bệnh hiểm nghèo, đem lại hạnh phúc, nụ cười cho bao gia đình. Giặc Mỹ! Chính giặc Mỹ! Chính những người từ đất nước có nữ thần tự do, đất nước của bản tuyên ngôn nhân quyền nổi tiếng, đất nước mà nhiều vị tổng thống từng lớn tiếng: Bảo vệ nhân quyền, chống bom hạt nhân, vũ khí giết người hàng loạt. Nhưng miệng nói hòa bình, tay vung binh lửa… Chính Mỹ đã ném bom nguyên tử lên đất Nhật, xua nửa triệu quân xâm lược Việt Nam và rải chất độc da cam giết hại hàng triệu người, để lại di hại lâu dài cho nhiều thế hệ con người và và môi trường sống. Trong đó có chú Lâm. Anh muốn băm vằm những tên tổng thống, tướng tá và lính Mỹ khát máu đó. Có lúc anh nghĩ: “Giá như chính bọn chúng què cụt chân tay, tàn phế suốt đời hoặc chết dần chết mòn như chú Lâm có lẽ chúng mới mở mắt ra tỉnh ngộ”. Trùm phát xít, chúa Nguyên Mông cũng không tàn bạo bằng những tên tổng thống Mỹ đó. Giờ đây chú Lâm chỉ còn một dúm xương da, khô đét, lở loét. Đôi chân để đi. Đôi mắt để nhìn. Đôi tay để làm việc và yêu thương. Mỗi thứ mất một chiếc ngoài chiến trường. Có cách nào tìm được phần xương thịt đã mất để khi chết đi thu được nguyên dạng hình hài, xương cốt một con người. Không thể được! Ngàn đời dưới mộ sâu chú không được nguyên vẹn. Giặc Mỹ đã cướp mất sự sống, cướp luôn cả nòi giống, nối đời của chú. Xót xa lắm chứ! Đau đớn lắm chứ! Vậy mà những kẻ như chú Quảng, bác Thoa lại lợi dụng sự hi sinh to lớn của chú Lâm mưu lợi cho con mình. Họ là quỷ, không phải là người. Và em cũng định theo họ. Có hiểu tới tận cùng cái lẽ đời đó, em mới hiểu: Vì sao anh nổi nóng đùng đùng. Vì trong cõi sâu xa anh thấy em cũng giống họ, cũng ích kỷ. Anh nổi nóng như vậy để kéo em lại con người của chính mình. Chị Thanh tức tưởi khóc: - Anh ơi! Chồng của em ơi! Anh không phân tích kỹ, làm sao em hiểu được tận cùng nỗi khổ đau, sự cao cả của chú Lâm và lẽ sống làm người. Cảm ơn anh – người chồng – người thày đã cho em bài học làm người. - Ừ! Vậy thì đừng bao giờ để con dựa dẫm, ỷ lại vào cha mẹ, ô dù hoặc làm điều giả dối để tiến thân nhé. Phải giáo dục con sống trung thực, có nghị lực, tự vươn lên và sống có ích cho đời. * * * Được cha mẹ giáo dục chu chuẩn, Tâm Lan học giỏi. Tốt nghiệp cấp III loại ưu, Lan được sang Liên Xô học tập. Là sinh viên xuất sắc, Tâm Lan yêu rồi kết hôn với thày giáo trẻ người Nga. Sau này họ là giáo sư, viện sĩ công tác ở viện triết học Mác – Lênin. Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu sụp đổ. Một số học giả phủ định Chủ nghĩa Mác, phủ định Chủ nghĩa xã hội. Vợ chồng viện sĩ cộng sản cho rằng: Đó chỉ là sự đổ vỡ của một mô hình cụ thể do sai lầm của một số nhà lãnh đạo trong việc chuyển đổi chứ không phải là một tất yếu lịch sử. Nước Nga giờ đây như một con sư tử bị thương. Lũ sói, cáo cầy lợi dụng quấy rối nhằm hạ gục. Không! Con sư tử sẽ lành vết thương, trở lại dũng mãnh. Nước Nga vĩ đại về lãnh thổ sẽ hùng mạnh và vĩ đại về chính trị xã hội… Hơn ba mươi năm xa tổ quốc, vợ chồng Tâm Lan quyết định về thăm gia đình, bè bạn, quê hương, kết hợp tìm hiểu thực tiễn sinh động của cuộc chuyển đổi thành công của đất nước để chứng minh cho quan điểm của mình. Cô gặp gỡ một số học giả, bạn bè, thăm một số làng quê, thành phố, trang trại, khu công nghiệp, các mô hình doanh nghiệp nhà nước, tư nhân trong chuyến đi xuyên Việt kỳ thú. Đó đây, còn dấu vết chiến tranh do giặc Mỹ để lại. Kinh khủng nhất! Đau thương nhất là những nạn nhân chất độc da cam. Nhưng đất nước đang trên đường thiên lý mã. Quê hương! Nơi đồng chua nước đọng, sáu tháng đi chân, sáu tháng đi tay, thường xuyên đói kém đang vươn lên thành một tỉnh công nông – lâm nghiệp hiện đại, dịch vụ và du lịch sôi động hấp dẫn. Tất nhiên cũng mất đi một số núi đẹp, dòng sông thơ mộng trong lành bị ô nhiễm và còn nhiều tệ nạn xã hội đau lòng. Sự thay đổi đó bắt đầu từ cuộc vận động xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh và phong trào xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Lớp cán bộ trẻ, năng động, nhiệt huyết, có học vấn cao, có trình độ khoa học kỹ thuật đang hình thành và phát triển. Họ đã và đang thay thế lớp cán bộ cha anh gánh vác mọi lĩnh vực của quê hương, đất nước. Cái xấu, cái giả dối đang bị tan rã. Lớp cán bộ cũ đã nghỉ do già yếu, không đủ năng lực hoặc thoái hóa biến chất bị kỷ luật. Buồn thay! Mà cũng giận thay. Chị Hoa phải đi tù vì tham ô hàng tỷ đồng và bị lật tẩy về lý lịch giả mạo kéo theo bác Thoa cũng bị cách chức. Ông chủ tịch “Ký Đại” về vườn. Vì ký đại vào nhiều lý lịch, giấy tờ giả mạo như kiểu lý lịch chị Hoa. Vậy nên có người chỉ làm an ninh thôn một năm, khai là trưởng công an xã nhiều năm vào lý lịch đi thoát ly. Vậy nên chỉ đi coi kho mười một năm cũng được nghỉ hưu, lương cao. Rồi còn một số liệt sĩ giả, thương binh giả, huân chương giả gây nên sự suy bì, mất lòng tin trong dân. Ông ân hận lắm nhưng tác hại đã xảy ra và muộn rồi. Dân không căm ghét ông nhưng vừa giận vừa thương. Bây giờ ông mới nhận ra cách làm việc xuê xoa, đại khái, ký đại vào giấy tờ đã tác hại ghê gớm. Một số cán bộ xã, huyện do tham ô, lợi dụng làm sai chính sách cũng bị kỷ luật nghiêm khắc. Ông Láu, ông Giỏ bị cảnh cáo Đảng. Riêng ông Tõ đã chết ở trong tù vì ông nhiều tội lắm. Hồi làm phó chủ nhiệm đã lợi dụng cho mỗi đứa con rể một thổ đất rộng hơn cả nhà địa chủ ngày xưa. Phụ trách lò ngói đã tổ chức chặt trộm cây của Hợp tác xã lấy tiền nhậu nhẹt tập thể. Lò bị thua lỗ, xã viên làm ngói chán chường bỏ về tay không. Đặc biệt là hồi làm trưởng thôn đã thu hết tiền dân công ba quỹ nhưng lập danh sách là dân không nộp gửi về xã. Ồng chủ tịch ký đại tưởng thật cho vào hồ sơ lưu coi là thất thu. Khi bà chủ tịch mới lên, giao bản danh sách đó cho trưởng thôn mới yêu cầu phải thu. Hộ nào không nộp sẽ không được hưởng các quyền lợi của công dân. Trưởng thôn mời ông Tõ cùng các gia đình nợ đọng đối chứng. Tất cả các hộ khai là đã nộp cho ông Tõ. Kết quả, lão Tõ phải công nhận là biển thủ số tiền này khoảng 20 cây vàng. Sự việc vỡ lở. Ông bị kiểm điểm, xử lý nội bộ và phải nộp đủ số tiền đã biển thủ. Sẵn thói côn đồ, ngông cuồng, Tõ mạt sát Phó chủ tịch xã: - Chúng bay đểu! Chúng bay tồi! Ngựa non háu đá. Lúc tao làm cán bộ mày còn trong háng mẹ. Không có chúng tao, mày có được như ngày hôm nay phỏng. Cạn tàu ráo máng! Không có tình người. Đã kỷ luật tao thì đừng hòng bắt tao nộp một đồng nữa. Bực quá! Phó chủ tịch lên tiếng: - Ông vội quên thế. Không có Đảng, cách mạng thì ông còn đi ăn, đi ở. Đảng cứu vớt ông, đưa ông làm cán bộ. Ngờ đâu ông lại biển lận của công. Ông không tự thấy xấu hổ à? - À mày là bọn cường hào mới, nhiếc tao à! Chúng tao thuộc thành phần cơ bản, trong sạch. Mày mất lập trường giai cấp. Rồi “đốp” một cái, Phó chủ tịch kêu rú lên. Thì ra vừa nói Tõ vừa vơ phích nước ném vào anh gây bỏng nặng ở cổ, ngực và vai. Sự việc kinh thiên động địa. Các ngành chức năng vào cuộc. Lão phải ra tòa, vào tù và chết trong trại giam. Ngồi dưới trăng khuya nghe cha kể chuyện làng xóm, quê hương, Tâm Lan ngộ ra được nhiều điều. Thuở ấy! nghe mẹ nói: “họ làm cán bộ suốt đời”, Lan tưởng là sẽ như vậy. Không ngờ bây giờ mới thấy cha nói đúng: “Kẻ gian tà quỷ quái, ngu dốt sẽ bị quét sạch trước ánh bình minh”. Niềm tin là cái trừu tượng, triết lý khô cứng mà cha nói như thơ ấy. Bây giờ cô giải thích được vì sao cha có niềm tin ấy. Và niền tin có sức mạnh thế nào. Cuộc đời có quy luật. Nắm được quy luật sẽ giải thích được bản chất của hiện tượng và sự vận động, phát triển của nó để thấy được sự tất yếu mà có niềm tin. Quãng thời gian qua quê cô như có “ vụ nổ hạt nhân” tạo nên phản ứng dây chuyền làm nên cơn bão chính trị xã hội quét sạch mây mù, rác rưởi trên đường đi của nó. Những cái xấu, cái gian tà tưởng rối rắm, phức tạp, cố kết vững chắc không thể gỡ bỗng bung ra. Chỉ cần bắn vào nút chính cho bật ra. Nút này lôi nút khác, cứ thế bung ra. * * * Trên máy bay trở về quê hương chồng – nước Nga xa xôi, Tâm Lan nhớ tớ lời Bác Hồ dạy từ thời còn học ở phổ thông: “Muốn có Chủ nghĩa xã hội phải có con người Xã hội chủ nghĩa”. Cô thầm cảm phục, biết ơn cha mẹ, quê hương , đất nước đã để lại cho mình một bài học quý báu: Niềm Tin!
|
|