Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 8 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: truyện ngắn LÊ BÁ DUY
Gửi bàiĐã gửi: 04-12-2009, 02:29 pm 
LÊ BÁ DUY
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 06-11-2009, 07:15 pm
Lần ghé thăm trước: 30-05-2010, 09:23 pm
Bài viết: 36
Đến từ: Bình Định
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
6 lần trong 3 bài viết
 

truyện ngắn LÊ BÁ DUY



TỪ THẾ GIỚI ẢO BƯỚC RA CÕI NGƯỜI


Truyện ngắn: LÊ BÁ DUY

Đây là câu chuyện có thật 100%. Bạn tin cũng được, không tin cũng chẳng sao. Tôi nghĩ tin hay không bạn cũng sẽ cười, sẽ xót xa, cho rằng chuyện hư cấu vớ vẩn. Thế là đủ, là niềm vui, niềm an ủi với tôi rồi!

Chúng tôi quen nhau gần sáu tháng. Quen qua mạng. Và chưa bao giờ bước ra khỏi thế giới ảo để gặp nhau. Tôi có vợ và hai thằng cu nhóc; Nàng có chồng không con. Tình cờ chát, sau đó thân và đến yêu thương nhau.

Hình ảnh

Hai người đều có cuộc sống ngoài đời riêng, công việc riêng, nghề nghiệp riêng, sinh họat riêng nhưng có điểm chung là nói chuyện rất hợp ý nhau. Và đêm đêm mỗi người một phòng riêng, cùng cô độc, cùng trăn trở và cùng nghĩ về nhau...

Tôi có bệnh ảo tưởng làm thi sĩ. Đêm thường tách ra ngủ riêng một mình. Tự do thoải mái ngủ- thức. Lúc vui hát, đàn- tự thưởng thức; lúc buồn bật điện làm thơ ngâm nga, lâu dần hóa quen. Khó có bà vợ nào chịu nổi ông chồng gàn gàn dở dở như thế. Từ đó, cuộc sống vợ chồng tẻ nhạt, tình cảm nhạt dần.

Nàng lập gia đình khi đứng tuổi. Cái tuổi nhiều người làm mẹ. Nàng và người bạn đời không yêu nhau nhưng lấy nhau vì cái mà người ta gọi là ông tơ bà nguyệt se duyên. Một năm bên cạnh chồng nhưng hồn nàng gửi về một người nào đó mà nàng thầm thương trộm nhớ. Nàng mong người ấy xuất hiện trong cuộc đời nàng. Và rồi nàng đã gặp. Người đó chính là tôi -một gã đàn ông sắp bước vào tuổi năm mươi- cái tuổi không còn trẻ trung nữa...

Tôi và nàng quen nhau như thế khá lâu. Ngày ngày chát, ngày ngày mail cho nhau những lời yêu thương, đằm thắm, ngọt ngào. Tôi tràn đầy lạc quan, mơ mộng; nàng như người hụt hẫng đến mức không biết mục đích sống của mình là gì.

Những lúc nàng buồn tôi an ủi. Nàng đòi xuất gia tôi can ngăn...

- Em đừng dại dột, cuộc đời vẫn còn tươi đẹp trước mắt. Hãy sống khỏe vui và yêu đời em nhé!

-Em buồn, muốn chết quách đi cho rồi. Em yêu một người mà sống với một người. Anh có biết bài thơ "Hai sắc hoa Ty-gôn" của TTKh không?

-Anh biết! Đó là bài thơ nổi tiếng xuất hiện năm 1937 in lần đầu trên "Tiểu thuyết thư bảy"... Đừng dại dột. Em không vì anh sao?

-Em yêu anh mà không đến được với anh, em buồn! Nhưng lúc buồn em vào chùa nghe gõ mõ tụng kinh là lòng mình mới dịu đi anh ạ!

-Em ngốc lắm! Đừng mà em! Anh sẽ đi bên em suốt đời này mà!

-Em rất vui khi nghe câu nói này. Em sẽ ghi nhớ trong tim suốt đời. Một ngày nào đó anh không còn yêu em, em sẽ vào chùa làm ni cô!

-Vậy thì anh cũng xuống tóc làm sư ông...

-Không, anh trêu em rồi. Em thật lòng với anh mà!

Rồi tôi và nàng cuối cùng cũng gặp nhau- gặp nhau trong mơ! Một chiều nắng đẹp, chúng tôi hẹn nhau quán cà phê "Hoa Hồng". Nàng đến. Tôi thấy vừa lạ vừa quen. Có lẽ tiền kiếp chúng tôi là hai nửa của nhau? Nàng không đẹp nhưng dễ thân thiện; không trang điểm, mộc mạc như hoa đồng nội. Cả hai nói chuyện say sưa, rất hợp ý nhau. Chia tay bằng cái bắt tay nồng nàn ấm áp. Nàng khóc. Tôi đưa khăn để nàng lau nước mắt. Nàng nhìn tôi- đôi mắt buồn xa xăm sâu thẳm. Rồi nàng chạy vội ra xe. Chiếc xe máy nổ giòn đưa nàng mất hút. Tôi thẫn thờ nhìn theo...

Hai tuần sau vào một đêm trăng tuyệt đẹp, chúng tôi hẹn nhau trong một công viên bên bờ biển. Rồi chúng tôi xoắn lấy nhau. Bỗng nhiên tôi thấy nước mắt nàng đẫm áo. Nàng khóc...

-Em yêu anh, anh biết không? Em sẽ làm tất cả vì anh. Em muốn anh thành nhà thơ nổi tiếng.

-Anh biết, anh cũng yêu em!

Trên trời, những đám mây ôm lấy vầng trăng làm không gian chìm vào bóng đêm huyền ảo.

Đột nhiên, nàng đẩy tôi ra:

-Về đi anh, về đi! Vợ con anh đang chờ ở nhà. Em thấy mình có tội với chị...

-Không, em ơi anh muốn bên em.

-Như vầy là em hạnh phúc lắm rồi!

Rồi nàng bỏ chạy. Chiếc xe ôm đưa nàng dần xa khuất...

Vầng trăng trên bầu trời không còn những đám mây lướt qua nữa, cứ vành vạnh tỏa sáng. Lòng tôi muối xát...

Hình ảnh
Từ hôm đó, tối tối tôi lên mạng chờ đợi nhưng không thấy nick nàng nữa. Tôi nhắn tin nhiều lần vẫn bặt vô âm tín! Thơ tôi thay nỗi nhớ bật thành lời. Từ ấy, tôi như kẻ thất tình, nhiều lúc không nhận ra mình là ai!

Vợ tôi không ngạc nhiên gì khi thấy chồng tính khí thất thường. Mỗi người có quan điểm riêng, cô ấy không hỏi gì và tôi cũng chẳng nói chi...

Một năm, hai năm trôi qua. Tôi sống trong khắc khoải đợi chờ. Tập thơ "Tình ảo" của tôi ra đời gây chấn động Làng Thơ. Tôi có nhiều bạn thơ mới. Tôi trở thành thi sĩ và trong lòng thầm biết ơn nàng, tạ ơn nàng đã giúp tôi từ ảo mộng bước ra cuộc đời, giúp tôi bước vào làng văn thực sự...

Nàng vẫn bặt vô âm tín...

Tôi nghĩ về những lời nàng nói. Nàng đã đi vào chùa ư? Ni cô rồi ư? Hay đã về thế giới bên kia? ...Tôi chợt nhớ lời nàng nói năm xưa: em mắc một chứng bệnh nan y anh ạ!... Lúc đó tôi không để tâm lắm. Và tôi lo lắng...

Tôi lang thang trên đường đời tìm nàng. Đến những nơi tôi nghĩ nàng sẽ đến nhưng vẫn không tìm thấy. Nhiều lúc nhớ tôi gọi to trước biển: - Em ơi! Em ở đâu... Tiếng tôi vọng vào đá, vọng không gian, lan theo sóng biển ra khơi...

Tôi lao vào đam mê cháy bỏng khát khao mà mình từng mơ ước. Trong ba năm, tôi xuất bản 6 tập thơ. Nhưng không có tập nào mà chẳng KHUYÊT vì thiếu bóng người mình yêu thương nhất- Nàng!

Đêm đêm, nhìn lên bầu trời tôi thấy đôi mắt nàng luôn dõi theo như muốn nói: Anh ơi, hãy cố gắng anh nhé! Em muốn anh thành công! Em luôn đi bên cạnh cuộc đời anh, dõi theo anh và mãi mãi yêu anh...

Tôi khóc! Những giọt cảm động. Lần đầu tiên tôi mới hiểu hết tình yêu có sức mạnh vô hình giúp con người ta lớn khôn, mạnh mẽ hơn, giàu nghị lực hơn...

Tôi bước chân vào quán cà phê bên đường, chọn một góc khuất, lặng lẽ hoài niệm. Nàng đến. Vẫn đôi mắt năm xưa nhìn tôi nồng nàn. Tôi dụi mắt mấy lần, đấm tay vào tường thấy đau. Nàng thật rồi!

-Em ...đã đi đâu ...suốt mấy năm trời...? Anh tìm em bạc cả cuộc đời...

-Em vẫn đi bên cạnh cuộc đời anh mà ! Em là cái bóng của anh. Anh ơi! Và bây giờ em không rời xa anh nữa đâu. Em sẽ làm vợ của anh...

Chúng tôi ôm nhau. Trái đất như ngừng quay....

Hình ảnh

Một tia nắng rọi vào mắt ấm áp. Tôi choàng thức. Nàng đã chuẩn bị bữa sáng cho tôi, ly cà phê còn bốc khói. Nàng giục tôi rửa mặt rồi vào ăn sáng. Tôi không tin vào mắt mình. Nàng là vợ tôi đấy ư? Không giống! Mà giống thật!...

Tôi chợt hiểu...

Bình minh của một ngày mới thật đẹp. Hạnh phúc đang ở ngay bên cạnh tôi!

14. 3. 2009

LÊ BÁ DUY
* TC VĂN NGHỆ BÌNH ĐỊNH SỐ 81
* TC LANGBIAN THÁNG 8+9-2009



Đầu trang
  
Có 3 thành viên đã cảm ơn LÊ BÁ DUY cho bài viết này:
Yến Trang Châu (04-12-2009, 05:14 pm), Phương Đông (12-12-2009, 11:11 am), Trần Vi Thông (03-01-2010, 02:33 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: truyện ngắn LÊ BÁ DUY
Gửi bàiĐã gửi: 04-12-2009, 05:13 pm 
Đời là phù du, thoáng vụt xa mù!
Yến Trang Châu
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/dieuhanhdiendan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 10:28 pm
Lần ghé thăm trước: 23-05-2012, 02:29 pm
Bài viết: 764
Giới tính: Nữ
Đã cảm ơn: 253 lần
Được cảm ơn:
398 lần trong 184 bài viết
 
Vậy là người anh quen trên mạng ảo trong mơ chính là vợ anh ngoài đời hả :D
Và trong lòng anh thì muốn vợ anh có chút gì đó thay đổi giống như cô bạn trong mơ phải hông nhỉ ;))

Cám ơn anh Lê Bá Duy vì đã cho xem câu truyện hay hén :)


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: truyện ngắn LÊ BÁ DUY
Gửi bàiĐã gửi: 05-12-2009, 10:27 am 
Bằng Lăng
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/quantrivien.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 07-08-2009, 11:36 pm
Lần ghé thăm trước: 01-05-2012, 08:31 pm
Bài viết: 2166
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 10508 lần
Được cảm ơn:
5806 lần trong 1325 bài viết
 

Tôi không hoạt động chuyên trong lĩnh vực văn học nhưng tôi nghĩ có lẽ mình cũng hiểu phần nào những người có tâm hồn nghệ sỹ . Tâm hồn họ thật nhạy cảm , mơ màng , trong sáng nên có phần mong manh như một chiếc ly bằng pha lê lung linh nhưng dễ vỡ . Chỉ một hạt cát nhỏ bắn vào họ cũng cảm thấy lòng mình đớn đau . Có thể vì thế mà trong cuộc sống họ luôn trăn trở , suy tư và nhiều khi cảm thấy cô đơn vì dòng đời xung quanh cứ quay cuồng hối hả . Thế giới đông người , biết có mấy tri âm ?
Tôi mới biết Duy ít ngày thôi nhưng đã đọc nhiều thơ của Duy . Hôm nay vào đây đọc truyện ngắn này , tôi càng nhận thấy Duy thực sự có tâm hồn nghệ sĩ . Trong Duy , chất thơ văn đã ngấm vào máu thịt . Có lẽ Duy sinh ra là để làm thơ và viết văn . Tuy bận bịu với nghề dạy học ( Duy dạy văn và tin học ở một trường PTTH ) nhưng Duy vẫn viết rất đều và rất khỏe .Thơ Duy đằm thắm , chân tình , nồng ấm . Truyện ngắn của Duy nhẹ nhàng và trong sáng như một bài thơ . Tình tiết trong câu chuyện tuy giản dị nhưng đã được ngòi bút của Duy làm cho sinh động khi mà Duy đã kết hợp giữa yếu tố thực và ảo . Ảo đấy mà cũng rất thực đấy . Câu chuyện Duy kể chính là hiện thực cuộc sống hiện nay , cuộc sống của một xã hội đang bước vào thời kỳ công nghiệp hóa . Nhưng điều quan trọng nhất nằm ở cái kết của truyện . Một cái kết bất ngờ nhưng có hậu , đầy tính nhân văn . Nhân vật trong truyện đã kịp nhân ra giá trị đích thực của cuốc sống và anh ta đã kịp thời nắm giữ được hạnh phúc của mình .
Cám ơn Duy đã cho bạn đọc được thưởng thức những tác phẩm hay , đầy tình người . Tôi tin ở ngoài đời , Duy thực sự là người có tài và có một tấm lòng nhân hậu .
Chúc bạn tiến xa trên con đường sự nghiệp và hạnh phúc trong cuộc sống .
Bông hoa đẹp này xin dành tặng cho truyện ngắn của Duy !

BL



Hình ảnh


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: truyện ngắn LÊ BÁ DUY
Gửi bàiĐã gửi: 05-12-2009, 06:38 pm 
LÊ BÁ DUY
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 06-11-2009, 07:15 pm
Lần ghé thăm trước: 30-05-2010, 09:23 pm
Bài viết: 36
Đến từ: Bình Định
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
6 lần trong 3 bài viết
 
Vậy là người anh quen trên mạng ảo trong mơ chính là vợ anh ngoài đời hả
Và trong lòng anh thì muốn vợ anh có chút gì đó thay đổi giống như cô bạn trong mơ phải hông nhỉ

Cám ơn anh Lê Bá Duy vì đã cho xem câu truyện hay hén
Yến Trang Châu
==============
Chào bạn Yến Trang Châu!
Mình rất vui khi bận đọc và đồng cảm chia sẻ với truyện ngắn này! Thực -ảo ranh giới thật khó phân định!
Bạn có cảm nhận tinh tế đó! Rất mong bạn thường xuyên ghé đoc thơ và truyện mình nhé!
Bận rộn nên mình tạm thời hồi âm ngắn! Với lại chưa biết bạn nên không biết gì nói nhièu hơn!
Cầu chúc bạn và gia vui nhé!
LBD


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: truyện ngắn LÊ BÁ DUY
Gửi bàiĐã gửi: 05-12-2009, 06:46 pm 
LÊ BÁ DUY
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 06-11-2009, 07:15 pm
Lần ghé thăm trước: 30-05-2010, 09:23 pm
Bài viết: 36
Đến từ: Bình Định
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
6 lần trong 3 bài viết
 
CẢM NHẬN CỦA BẰNG LĂNG VỀ TRUYỆN NGẮN " TỪ THẾ GIỚI ẢO BƯỚC RA CÕI NGƯỜI" CỦA LÊ BÁ DUY

Tôi không hoạt động chuyên trong lĩnh vực văn học nhưng tôi nghĩ có lẽ mình cũng hiểu phần nào những người có tâm hồn nghệ sỹ . Tâm hồn họ thật nhạy cảm , mơ màng , trong sáng nên có phần mong manh như một chiếc ly bằng pha lê lung linh nhưng dễ vỡ . Chỉ một hạt cát nhỏ bắn vào họ cũng cảm thấy lòng mình đớn đau . Có thể vì thế mà trong cuộc sống họ luôn trăn trở , suy tư và nhiều khi cảm thấy cô đơn vì dòng đời xung quanh cứ quay cuồng hối hả . Thế giới đông người , biết có mấy tri âm ?
Tôi mới biết Duy ít ngày thôi nhưng đã đọc nhiều thơ của Duy . Hôm nay vào đây đọc truyện ngắn này , tôi càng nhận thấy Duy thực sự có tâm hồn nghệ sĩ . Trong Duy , chất thơ văn đã ngấm vào máu thịt . Có lẽ Duy sinh ra là để làm thơ và viết văn . Tuy bận bịu với nghề dạy học ( Duy dạy văn và tin học ở một trường PTTH ) nhưng Duy vẫn viết rất đều và rất khỏe .Thơ Duy đằm thắm , chân tình , nồng ấm . Truyện ngắn của Duy nhẹ nhàng và trong sáng như một bài thơ . Tình tiết trong câu chuyện tuy giản dị nhưng đã được ngòi bút của Duy làm cho sinh động khi mà Duy đã kết hợp giữa yếu tố thực và ảo . Ảo đấy mà cũng rất thực đấy . Câu chuyện Duy kể chính là hiện thực cuộc sống hiện nay , cuộc sống của một xã hội đang bước vào thời kỳ công nghiệp hóa . Nhưng điều quan trọng nhất nằm ở cái kết của truyện . Một cái kết bất ngờ nhưng có hậu , đầy tính nhân văn . Nhân vật trong truyện đã kịp nhân ra giá trị đích thực của cuốc sống và anh ta đã kịp thời nắm giữ được hạnh phúc của mình .
Cám ơn Duy đã cho bạn đọc được thưởng thức những tác phẩm hay , đầy tình người . Tôi tin ở ngoài đời , Duy thực sự là người có tài và có một tấm lòng nhân hậu .
Chúc bạn tiến xa trên con đường sự nghiệp và hạnh phúc trong cuộc sống .
Bông hoa đẹp này xin dành tặng cho truyện ngắn của Duy !
BL:
==========
CHÀO BẠN BẰNG LĂNG!
MÌNH KHÔNG NGỜ BẠN CÓ NHƯNG CẢM NHẬN SÂU SẮC TINH TẾ VỀ TRUYỆN MÌNH ĐẾN THẾ! CẢM GIÁC KHI CÓ NGƯỜI HIỂU VÀ ĐỒNG ĐIỆU VỚI TÁC GIẢ CHẮC BẠN CŨNG BIẾT LÀ VUI ĐẾN ĐỘ NÀO! TỪ KHI THAM GIA VÀO THI ĐÀN VN TUY BẬN RỘN NHƯNG MÌNH CÓ THÊM NHIỀU NGƯỜI BẠN VÀ VUI LÊN NHIỀU! MONG RẰNG CÁC BẠN TRÊN VNTD VÀ BẠN THƯỜNG GHÉ THĂM ! CHÚC BẠN VÀ GIA ĐÌNH KHỎE VUI NHÉ! CHO CẢM ƠN BẠN PVH! VÀ NNK NHÉ!



BL


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: truyện ngắn LÊ BÁ DUY
Gửi bàiĐã gửi: 12-12-2009, 10:04 am 
kimnguyen158
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/manhthuongquan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 14-08-2009, 03:29 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm qua, 06:19 pm
Bài viết: 513
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 169 lần
Được cảm ơn:
962 lần trong 271 bài viết
 
Cám ơn bạn Lê Bá Duy về câu chuyện cảm động , rất thực mà không ít người lên mạng đang gặp phải .

Dù có là hư cấu hay có phần nào sự thật thì câu chuyện cũng đem lại những cảm xúc cho người đọc .

Văn phong của bạn Duy tuy mộc mạc nhưng có sức lôi cuốn .

Có thể nói đây là một truyện ngắn hay.

K.N


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: truyện ngắn LÊ BÁ DUY
Gửi bàiĐã gửi: 27-12-2009, 07:24 pm 
LÊ BÁ DUY
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 06-11-2009, 07:15 pm
Lần ghé thăm trước: 30-05-2010, 09:23 pm
Bài viết: 36
Đến từ: Bình Định
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
6 lần trong 3 bài viết
 
Những lời trò chuyện
• Truyện ngắn của : LÊ BÁ DUY

Hình ảnh

- Chiều nay bà bị trượt chân té. Tôi thấy cháu nội hớt hải chạy vội đến đỡ lên, lo lắng, tôi thương quá bà ạ! Từ khi mình bị liệt nửa người do tai biến đã 5 năm lần té này đã là lần thứ ba rồi đó nghe. Mình phải cẩn thận chứ !

- Không sao là may ông à! Chuyện đã qua ông bận tâm làm gì cho mệt! Bà Sáu nhìn ông Sáu cười...

Sau câu nói của bà Sáu, ông Sáu trầm ngâm. Ông đang nghĩ về những ngày đã qua...

Lần đầu bà té sau chín tháng bệnh. Lần đó, ông Sáu để bà tập đi đã tương đối vững và bà bỏ gậy để tự đi một mình. Trước hè gạch men ướt, trời mới mưa xong, bà bị trượt chân té, may mà té dựa vào vách tường làm bà nứt xương đòn gánh tay trái liệt, phải mất ba tháng mới lành, đau nhức đã đành những cứ mỗi lần tắm ông phải khó khăn lắm mới cởi áo ra được và mặc áo vào cho bà lại càng khó khăn hơn. Lúc ấy, vợ chồng thằng Năm còn ở chung nên ông đỡ vất vả vì còn có con dâu thay nhau chăm sóc cho bà. Lần thức hai, bà té ở cầu tiêu cách lần té đầu hai năm do bà ỉ lại vào cái móc sắt. Cẩn thận ông Sáu dùng sắt 8 chôn vào tường để bà Sáu mỗi lần ngồi xuống đứng lên vịn dậy. Trong khi bà Sáu ngồi chân trái đau còn giãn chưa có thế trụ chân thì đã kéo đứng dậy làm cái móc bị giãn ra thế là té nhào. May mà lực té không cao lắm. Khi nghe kêu, ông Sáu chạy ra thì bà đã nằm dưới sàn cầu. Đầu gối lên bàn cầu. Ông sợ hãi vội đỡ bà dậy thay áo quần rồi dìu bà vào nhà xem xét có bị sao không. Lúc ấy các con đều ở riêng cả. Chỉ còn hai ông bà nên nhất cử nhất động của bà ông luôn để mắt theo dõi. Đôi khi ông cũng lơ là... Sau lần té thứ hai đó, ông Sáu luôn để tâm chú ý mỗi khi bà đi tiểu hoặc đi loanh quanh đâu đó trong nhà, nhất là mỗi khi trời mưa gió... Ông đem đồ tiểu vào phòng cho bà và đi đổ sau khi bà đi xong, ông làm thế vì không muốn bà đi lại sợ vấp ngã thì khổ. Khổ vì tuổi đã cao mà không khéo sinh bệnh tật thì các con sẽ khổ...

Đang miên man suy nghĩ bà Sáu gọi to:


- Ông nó lấy giùm tôi chai dầu nóng bóp tay tôi một chút! Ông nghĩ gì mà tôi nói ba lần rồi mà ông không nghe vậy?
- Ừ, tôi lấy ngay! Gớm bà khó chịu thế. Tôi đang nghĩ cho bà mà!

Bà Sáu cười:
- Xin lỗi ông, tôi làm ông cực quá phải không?
- Cái bà này... Vợ chồng mà bà còn khách sáo! Bà nằm yên để tôi xoa chỗ đau cho.

Bà Sáu im lặng, nước mắt chảy dài trên gò má. Những giọt nước mắt vừa xa xót vừa hạnh phúc! Bà nhìn ra ngoài trời. Mặt trời sắp chìm vào dãy núi xa xôi phía Tây như quả trứng đỏ của thiên nhiên sắp chìm vào lòng đất mẹ. Lòng bà lại rung lên những cảm giác khó tả...
Ông Sáu lúc ấy thầm ao ước có các con trong nhà để cùng chia sẻ với ông. Ông định gọi điện thoại cho các con nhưng ông lại thôi. Tụi nó bận công tác mà...

Ông Sáu có năm người con. Ba trai hai gái. Đứa nào cũng có nhà riêng ở nơi gần cơ quan mà chúng công tác. Đứa con gái đầu lòng năm nay ngoài 40 tuổi, đã lập gia đình ở riêng. Hai vợ chồng đều là kĩ sư nông nghiệp, con thì còn nhỏ, gọi chúng về thì khổ chúng quá. Thằng Ba cũng đã lập gia đình ở riêng hơn 17 năm rồi. Vợ chồng nó là công nhân viên chức quần quật suốt ngày với công việc nhà nước. Vả lại hai đứa con chúng đi học xa, cả tuần mới về một lần. Gọi lúc này chúng sẽ bỏ cơ quan và suy nghĩ nhiều ảnh hưởng công tác. Vợ chồng con Bốn ở riêng khá xa gọi về cũng phải mất cả buổi mới đến. Cả ngày phải buôn bán nữa. Chúng chạy ăn từng bữa nuôi con, nghỉ một bữa lấy chi mà ăn. Còn vợ chồng thằng Năm cũng là công viên chức nhà nước, đi dạy suốt ngày, lại còn phải gửi con nhỏ, phải đưa đón cháu sáng chiều. Thằng út thì ở tận miền Nam, tốt nghiệp Đại học, ra trường lập nghiệp tạo dựng sự nghiệp ở thành phố. Đứa nào cũng có công việc, gọi đứa nào cũng khó. Không báo chúng nó thì khi về, chúng biết chúng nó sẽ trách móc bố. Nhưng cho nó biết thì làm khổ cho nó. Thà ông chịu khổ một mình được lúc nào hay lúc ấy vậy.

Lần té thứ ba này của bà Sáu cũng là lần đi tiểu như thường lệ. Đi từ nhà trước ra nhà sau hơn 10 mét, khi quẹo qua hiên nhà sau để đi ra cầu bà vịn vào cửa chẳng may cửa bật ra bà chụp vào bếp, kệ bếp trơn quá không víu được nên té ngã. Nghe bịch, thằng cháu nội vừa đi học về thấy vậy vội chạy đến đỡ, ông cũng chạy đến. May mà bà không sao, ông rất mừng, nhưng thằng cháu nội thì một phen hoảng hồn...
Ông nhìn bà Sáu vừa nhăn mặt khi ông bóp vào tay trúng chỗ đau của bà. Ông dịu giọng nói với bà:

- Mình ơi, đã ba lần mình té rồi đó nghe! Tôi đã dặn bà phải cẩn thận nếu cảm thấy đi không được vững thì bà phải gọi tôi dìu mình đi chứ!

Thấy bà im lặng, ông nói tiếp:

- Tôi biết mình ngại làm phiền tôi khổ. Sợ chút chuyện gì cũng đến tay tôi, Nhiều lúc bà nhìn tôi chảy nước mắt mỗi khi tôi khâu áo quần sổ chỉ cho mình, mỗi ngày tôi tắm giặt cho mình. Bà than thở với tôi: "Tôi xót ruột quá thấy ông làm những việc của tôi làm hằng ngày, còn phục vụ tôi kiêm cả y tá, hộ lý... làm sao tôi không tủi thân được..." Tôi đã nói với mình rồi. Mình đừng lo lắng. Đừng ngại gì vì chúng ta đã sống với nhau 45 năm rồi. Tôi chỉ mới chăm sóc bà 1/8 thời gian, mà dù cho chăm sóc mình ba bốn chục năm nữa cũng chưa đủ cái nghĩa tình đối với chúng ta. Chúng mình đã cùng nhau có năm đứa con, Năm tết Mậu Thân đến năm mùa Xuân đại thắng 1975 nhiều gia đình chạy ly tán, mất mát, nhưng chúng ta vẫn bảo bọc về quê hương xây dựng, nuôi dạy con. Mình là hậu phương vững nhất của tôi để tôi yên tâm công tác trong ngành y phục vụ chăm sóc sức khoẻ cho nhân dân trong xã 28 năm đến khi về hưu. Mình đã giúp tôi trong suốt 37 năm làm thầy thuốc, được tiếng khen, không hổ thẹn lương tâm chút nào... Bây giờ các con đã có nghề nghiệp, đã trưởng thành. Trưởng thành ở phương diện xã hội ấy đều là nhờ công lao của bà tất cả. Người ta nói: "Người phụ nữ thành đạt là do các con thành đạt!" ...

Lần này bà Sáu không cầm được lòng bà nức nở:

- Làm sao tôi quên được hả ông... Ông thường dặn tôi khi dạy các con: " Cha là mặt trời, mẹ là mặt trăng khi dạy con..." Ông thì dạy chúng như sức nóng nung rèn giũa, của mặt trời, còn tôi dịu dàng thẻ thọt với chúng: Ba các con thương các con nên mới nghiêm khắc dạy bảo. Con nên nghe lời cha mẹ sau này mới nên người...
- Ừ, bà như vậy là hiểu tôi đấy. Mình thương con thương cháu, thì tự mình chăm sóc lẫn nhau để chúng đỡ bận tâm vì mình bà nhé!
Bà Sáu gật đầu, hình như bà hiểu đằng sau những lời đằm thắm ân tình của ông đối với bà và đối với các con. Bà cười:
- Vậy nếu ông xem việc chăm sóc tôi là tình nghĩa là niềm vui thì ông cười lên đi, không tôi sẽ khóc nữa ông coi!

Ông sáu bật cười. Bao nhiêu mệt nhọc, vất vả chìm đi trên gương mặt hao gầy của ông. Ông bật truyền hình lên nghe thời sự. Chợt ông lại lo lắng khi nghe tin bão khẩn cấp do Đài truyền hình thông báo: "TIN BÃO XA..."...
Tháng 10. 2006

LÊ BÁ DUY
(Bài đã đăng trên Báo Bình Định số 2834, ngày 10.11.2006)




Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: truyện ngắn LÊ BÁ DUY
Gửi bàiĐã gửi: 27-12-2009, 09:25 pm 
LÊ BÁ DUY
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthan.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 06-11-2009, 07:15 pm
Lần ghé thăm trước: 30-05-2010, 09:23 pm
Bài viết: 36
Đến từ: Bình Định
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cảm ơn:
6 lần trong 3 bài viết
 
kimnguyen158 đã viết:
Cám ơn bạn Lê Bá Duy về câu chuyện cảm động , rất thực mà không ít người lên mạng đang gặp phải .

Dù có là hư cấu hay có phần nào sự thật thì câu chuyện cũng đem lại những cảm xúc cho người đọc .

Văn phong của bạn Duy tuy mộc mạc nhưng có sức lôi cuốn .

Có thể nói đây là một truyện ngắn hay.

K.N

===========
TL:
Cảm ơn bạn Kim Nguyên rất nhiều! Bạn đã sẻ chia cùng TP của Duy. Lẽ ra mình hồi âm sơm nhưng quá bận rộn thi cuối kỳ nên mong bạn thông cảm cho! Chúc bạn khỏe vui và hạnh phúc! Thi thoảng vào đọc và cùng nhau chia sẻ bạn nhé!


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 8 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.998s | 40 Queries | GZIP : Off ]