|
Ngày tham gia: 11-08-2011, 10:09 pm Lần ghé thăm trước: 11-11-2011, 10:13 am Tuổi: 26 Bài viết: 2 Đến từ: Quận 12 - TPHCM Giới tính:  Đã cảm ơn: 0 lần Được cảm ơn: 0 lần trong 0 bài viết
|
 |
 |
 |
|
|
Sau những niệm khúc Vân nhìn những chiếc lá còn xanh chưa hề ngã vàng rơi trong ánh chiều tà của mùa thu, hình ảnh buồn bã ấy đã khiến nàng không khỏi đau buồn nhớ về một người đàn ông, anh đã một lần chạm vào cuộc đời nàng để rồi anh rời xa nàng mãi mãi. Phải chăng nàng chỉ còn nỗi đau…? Vân nhớ lại từ mùa hạ trước… Mùa hè năm nay đã không còn có cảm giác nóng bức nữa- nàng thốt lên như thế sau khi đặt chân lên thành phố này. Sau khi tốt nghiệp ngành luật kinh tế ở một trường đại học của tp. HCM chưa lâu thì nàng đựợc nhận vào một công ty sản xuất rượu Vang ở Đà Lạt, nàng đã chẳng khó khăn để rời bỏ nơi ở thân quen của mình trong suốt hơn hai mươi năm qua để một mình đến một nơi xa lạ không có đến một người thân thích. Nàng thích nghi mơi đây với tâm trạng tự do đến là và nàng không vội vã săn đón những điều mới lạ, đó cũng là bản chất của nàng. Vân là một cô gái thành thị, nhưng nàng có một vẻ bề ngoài không mấy lôi cuốn hay nàng cố tình như thế. Kiểu ăn nói của nàng không lắt léo như những công tố viên dù nàng đã có tấm bằng tốt nghiệp ngành luật không đến nỗi nào. Tâm hồn nàng như chưa được khám phá vì thế nó mang một không gian đầy lan toả của niềm bỡ ngỡ. Tâm trạng ôn hoà của nàng không gây chú ý với người khác, bởi nàng muốn thế. Có lẽ nàng sẽ là một cánh chim tự do trên bầu trời không chung đụng với những cảm xúc phức tạp nếu như trời đã thay ý. Trong một buổi tối ở công ty, nơi nàng vừa mới vào công tác có tổ chức một buổi văn giao lưu và biểu diễn nghệ thuật cho nhân viên. Thoạt đầu, nàng không chú tâm đến buổi biểu diễn mang tính phong trào này nên nàng chỉ ngồi nghe một cách bất đắc dĩ mãi đến khi nàng nghe ra một ca khúc trữ tình Pháp, người biểu diễn trên sân khấu tối đó là một người đàn ông ở tuổi trung niên, chính là anh. Anh có một giọng nói du dương đến độ xao xuyến lòng người chẳng vì thế mà giọng hát của anh gây được ấn tượng không chỉ đối với nàng. Nàng vẫn như đang bị đắm chìm vào một cõi mơ hồ nào đó, không hẳn do bản nhạc mùi mẫn vương víu chất thơ tình mà chính là từ phong thái của anh, anh là một người lạnh lùng qua nét mặt nhưng lại dịu dàng qua cảm xúc, giọng hát anh càng lúc càng lên cao theo vũ điệu của nốt nhạc, cũng là lúc nàng tập trung lắng nghe đến cao độ. Và khi anh bắt đầu trở lại âm vực nhẹ nhàng sau đọan điệp khúc đầu tiên, lúc ấy nàng mang mối quan tâm anh mà hỏi người đồng nghiệp đang ngồi bên trái nàng. Qua lời kể của người đồng nghiệp này thì nàng được biết anh là một người đã có tổ ấm, anh ta lấy vợ và đã có hai cô con gái mới chỉ ngót nghét lên năm lên bảy. Vợ anh là một người phụ nữ thành đạt và có nhiều tham vọng, cô ta làm cho một công ty mỹ phẩm nước ngoài vì thế cô luôn phải đi công tác ở hải ngoại, tất cả công việc như chăm sốc con cái và làm ấm ngôi nhà đều bắt nguồn từ bàn tay anh. Người đồng nghiệp này còn nói thêm với một cái nheo mắt đùa cợt rằng anh là một người đàn ông trầm tính, là một người đàn ông vì gia đình. anh là một người khá lạnh nhạt với phụ nữ nếu đó không phải là vợ anh. Từ đó Vân bắt đầu có thêm một cảm nghĩ mới về đàn ông, nàng nghi ngờ cái cảm nghĩ xa lạ và mới mẻ đó, nhưng nàng không hề muốn bó buộc nó vào tâm trí của mình. Khi những suy nghĩ của nàng với những điều về anh đang còn lượn lờ đâu đó cũng là lúc anh rời sân khấu, ngồi vào chiếc ghế bên phải bỏ trống từ ban nãy, ngay cạnh nàng. Khi anh ngồi xuống, nàng khẽ gật đầu chào anh, anh chỉ khẽ mỉm cười đáp lại rồi lại quên đi sự hiện hữu của cô gái trẻ đang ngồi bên cạnh, rất chăm chú nhìn mình. Dù anh không có tạo ra sự hấp dẫn gì những nàng thấy nụ cười anh rất bí ẩn và lôi cuốn. Trong hội trường huyên náo với những ánh sáng yếu ớt lờ mờ của những bóng đèn sân khấu đang phục vụ cho buổi văn nghệ đã cho nàng một cơ may thỏai mái quan sát anh, nhưng chỉ là mơ màng cho đến khi ánh đèn bật sáng rồi rọi thẳng xuống dãy ghế, có chăng thì lúc ấy nàng mới nhìn rõ được khuôn mặt anh, anh rất trẻ so với tuổi 40 của mình, nàng nhìn thấy sống mũi thon dài của anh nổi bật trên khuôn mặt không mấy gầy gò nhưng đầy góc cạnh, nhãn mắt đen tuyền của anh mang một nguồn cảm xúc bất tận, anh có hàm răng trắng, đều đặn ẩn trong đôi môi màu nâu trầm, có lẽ anh sẽ là người dễ gần nếu khuôn mặt không nghiêm nghị, và như thế anh thật ít khi cười. Cứ nhìn mãi như thế cũng ngại mà nếu giả như ai đó biết nàng đang hành động âm thầm một cách thóai quá như vậy thì có lẽ nàng sẽ mang tiếng dại- nàng nghĩ vậy. Nàng có nên bắt chuyện làm quen với anh không, dù gì thì nàng với anh cũng đang là đồng nghiệp với nhau, nhưng nàng lúng túng vì từ khi đặt chân lên thành phố này nhưng chưa một lần nàng chủ động vào chuyện với người đàn ông nào, và hơn hết anh là người đàn ông đã có vợ- và như thế nàng lại tự trách “tại sao mình lại nghĩ vẫn vơ như thế chứ, chỉ là làm quen với nhau trên khía cạnh đồng nghịêp thôi cơ mà. Phải, chỉ là đồng nghiệp, không gì phải nghĩ sâu xa cả” đầu ốc đã thông nhưng tâm trí nàng vẫn còn chíu víu cho mãi đến khi ra về mà nàng vẫn chưa nói được lời nào với anh, nàng và anh cùng chung đường về, cùng đi bộ dưới làn làn gió se lạnh. Sự im lặng và những ngại ngùng, đã dẫn chứng cho bản thân nàng nhận ra rằng đó không chỉ là điều tự nhiện đang diễn ra, nàng lấy cả lý trí để biện bạch với chính mình, tuy nhiên đó chỉ là một điều bất khả thi khi trái tim nàng đã ngã màu yêu. Có vẻ như anh không biết sự tồn tại của những cảm xúc đó trong nàng. Con đường về nhà còn dài vì thế nàng đành từ bỏ những nghĩ ngợi để chiêm ngưỡng cảnh trời đêm, đúng là chỉ có dán mắt lên trời là nàng mới thấy tâm trạng khá hơn, nhưng lạ thay mắt nàng thi thỏang cũng rời khỏi cảnh sao đêm mà liếc nhìn sang chỗ anh. Nhiều cảm xúc làm cho nàng quên đi mình đang đi đến một con đường nhiều sỏi đá, một cú trượt chân sau khi lơ đãng tầm mắt. Có lẽ nàng đã ngã một cú thật đau nếu như anh không bất ngờ đưa tay ra ôm đỡ lấy nàng Đến giờ nàng vẫn nhớ trái tim mình đập mạnh đến độ lòng nàng ngây ngất pha lẫn sự bàng hòang, và cho đến khi anh buông nàng khỏi vòng tay mình thì nàng mới choàng tỉnh. Đôi mắt anh chưa một lần nhìn sâu vào mắt nàng như hiện thực đó rồi cất tiếng: _ Có vẻ đây là lần đầu? _ Sao ạ?- nàng ngượng ngùng đến đỏ cả mặt. _ Không phải cô gái nào cũng dễ làm quen với những đôi giày cao gót đâu- dường như anh cố dấu một nụ cười rồi lãng sang chuyện khác- Tôi quên chưa hỏi, cô là nhân viên mới của công ty chúng tôi? _ Vâng, em được nhận vào làm chỉ mới hơn một tháng, sau khi ra trường. _ Thế cơ đấy, tôi là người kỳ cựu mà lại không biết mình có thêm đồng nghiệp trẻ như vậy. Vậy cô làm ở bộ phận nào?- những câu hỏi của anh làm nàng liên tưởng đến những buổi thực tập ở các phiên tòa giả định. _ Hiện thời em đang làm việc cho phòng kinh doanh. Vậy còn anh?- nàng không nghĩ rằng có thể thoải mái với anh như vậy. _ Tôi làm ở khâu sản xuất. _ Như vậy có anh là một người thường xuyên được thưởng thức rượu Vang- nói xong nàng lại nghĩ đó là một câu hỏi ngớ ngẩn nhất mà nàng đã dành cho một người đàn ông. _ Tôi thích Vang- anh không ái ngại trả lời câu hỏi ngẫu hứng của nàng- vì thế tôi có thưởng thức nó bất cứ lúc nào khi ở nhà nhưng trừ những lúc tỗi kể chuyện cho con tôi trước khi chúng đi ngủ hay những việc đại loại như thế. Anh nhắc đến con mình với một giọng êm đềm, trong sự bao dung bên trong nàng thì điều đó thật đã làm nàng cảm kích hơn là ái ngại, vì thế mà nàng im lặng trong khoảng khắc. _ Anh hát rất hay, em thích ca khúc “Oh ! Mon amour” – nàng nhắc đến ca khúc ban nãy anh hát trên sân khấu khi nàng vừa có quyết định đổi sang chủ đề quan trọng khác để tránh sự im lặng xâm chiếm trên suốt đường về, vì anh là người ít nói mà. Dường như đôi mắt anh sáng lên vì lời nói đó của nàng, anh hăm hở không phải vì anh muốn nàng ca tụng mình mà bởi vì anh bất ngờ về sự quan tâm của nàng với nhạc Pháp _ Tôi lại không nghĩ rằng một cô gái trẻ như cô lại am hiểu về nhạc Pháp như thế.- anh nghiêm túc vào đề cùng cô - Phải, nhạc Pháp bao giờ cũng hay. Anh đang dần chú ý đến nàng về sư quan tâm của nàng, dành cho sở thích của mình. Anh định nói tiếp theo cảm xúc, nhưng đúng lúc đó tiếng chuông điện thoại trong túi áo nàng reo lên. _ Là mẹ em gọi- nàng chỉ tay vào chiếc điện thọai cầm tay với một lẽ xin nghe, nàng đứng cách xa khỏi tầm thính giác của anh- Con vẫn khỏe- nàng bắt đầu thoại chuyện- thế còn mẹ và ba? Không sao cả mẹ, con vẫn ổn, mẹ kệ con đi, con rất thích nơi đây, công việc thì ở đâu mà chẳng thế hả mẹ, con cũng sẽ về thăm ba mẹ hoài mà- đến lượt nàng im lặng để nghe đầu dây bên kia nói, nàng nghe với một vẻ không hài lòng rồi nàng cắt ngang đầu dây bên kia với nét mặt nghiêm trọng không đáng có- Thôi được rồi mẹ ạ, con sẽ không sao đâu mà, mẹ cứ mặc kệ con đi, con đã nói ngay từ đầu rồi mà, và lâu dài hay không còn tùy vào sự thích nghi nữa mẹ ạ, thế thôi mẹ nhé, cho con gửi lời chào đến ba của con. Ba mẹ giữ gìn sức khỏe, con sẽ tranh thủ về thăm nhà mình nếu có thời gian. Thế nhá mẹ, tạm biệt ba mẹ- nàng tắt máy. Gác máy rồi nàng mới cảm thấy có lỗi với mẹ, bà đã thể hiện sự lo lắng của mình mà lại bị nàng coi đó là sự khắt khe. Trước đây nàng chưa bao giờ tỏ ra như thế cả, kể cả những lúc mẹ nàng có cắt ngang những bài giảng mà nàng ưa thích. _ Không có chuyện gì đấy chứ? - thấy vẻ mặt nàng đăm chiêu, anh hỏi _ Dạ, chẳng gì, mẹ em gọi chỉ vì lo lắng cho em, vì trước nay em chưa bao giờ sống xa nhà, mà nay lại một mình ở một nơi xa lạ - nàng dấu diếm một phần, nàng sợ anh sẽ bất ngờ cười chê mình. _ Nghe giọng nói của cô, hẳn cô là người miền xuôi, đúng hơn là người Sài Gòn chứ hả?- anh không phải là người giỏi làm vui lòng phụ nữ, nhưng trong tình huống này anh nghĩ mình cần có vài câu hỏi dành cho nàng- Vậy thì lẽ nào cô lại thích một mình đơn độc ở cái thành phố quanh năm buồn bã và lạnh lẽo này? _ Vâng, em là người Sài Gòn. Nếu trả lời vì sao em chọn nơi đây, thì đơn giản đó là sở thích thôi anh ạ. _ Phải rồi, ai cũng cần có một thú vui riêng, đôi khi đó lạ sự tận hưởng không gian, hay cũng có thể là một thú vui nào đó khác lạ… - anh im bặt, anh vô tình làm cả hai bối rối. _ Chỉ đơn giản…- nàng lặp lại và nhấn mạnh những từ đó - Đơn giản là em thích tiết trời nơi đây. Mặt trời không quá nóng bỏng như vùng đồng bằng, gió có vẻ mạnh mẽ nhưng dường như lại rất dịu dàng đến lạ thường - nàng không thấy anh có phản ứng gì, vẫn theo bước chân đều đặn trên dóc phố cứ thế mà nàng tiếp cái đà luyên thuyên - Màn đêm không nhiều sao như ở vùng Thảo Nguyên nào đó nhưng nó thực sự rực rỡ như những bông hoa dưới nền đất mềm mại này, nơi đây có tất cả vẻ đẹp trong những giấc mơ... - nàng đã kịp dừng lại để không bị anh coi là vô duyên. _ Là vậy đấy- anh chặc lưỡi rồi ngước mặt lên thử nhìn trời như muốn xác nhận lời nói vừa rồi của nàng - Có vẻ như tôi đã quá già mà không còn cảm nhận được những điều cô vừa nói vẫn còn…, chúng thực sự còn tồn tại thật sao? Bất giác lời than thở của anh lần nữa vô tình đưa cả hai vào sự im lặng. Không nói cũng biết anh đã thất vọng về mình. Còn nàng thực sự mà nói, dù nàng quan niệm về đàn ông mang tính chất sơ sài, nhưng sự cảm nhận đó đang thay đổi khi nàng nhìn vào đôi mắt anh, sâu thẳm trong đôi mắt ấy là ẩn chứa một nỗi niềm và một sự ao ước của niềm hạnh phúc, nàng đóan ra anh rất yêu người phụ nữ của mình. Và sự im lặng cùng hai đôi chân chậm rãi đang bước đi thóang chốc đã đưa họ đến ngay trước cửa nhà nàng. _ Nhà cô đây sao? - anh hỏi vẻ bâng quơ. _ Dạ, em đã ở đây ngay từ ngày đầu tiên đến nhận việc. Mời… _ Thôi được rồi - anh nhìn vào đồng hồ và anh nhớ ngay 2 con anh đang ở nhà - Đã khuya, bà giúp việc có lẽ đang nóng lòng đợi tôi về để giao ca cho tôi về mấy đứa nhỏ. Nàng tạm biệt, nhưng anh không bận tâm đến thái độ ân cần của nàng mà lặng lặng quay đi để mặc nàng nhìn theo, điều đó làm nàng cảm thấy bị coi thường, nhưng anh là vậy. Không còn thật lạ nữa khi nàng vào đến nhà mới cảm thấy lạnh, nàng uống một ngụm nước ấm nhưng vẫn chưa nguôi cảm giác tái tê. Tối hôm đó, anh đã làm trái tim nàng thổn thức, nàng có một cảm giác buồn khi biết mình đã vào lúc vừa yêu, nàng trằn trọc với những suy nghĩ về anh. Điều đầu tiên nàng nghĩ đến không phải cảm giác của nàng hay lối xư xử của anh mà là gia đình anh, dường như đối với anh, gia đình là một định mệnh và anh cần phải giữ lấy định mệnh ấy dù nó biến đổi theo chiều hướng nào đi nữa - nàng nhìn ra ra ngòai cửa sổ thấy những cành cây bị lay động vì gió mà nhận ra lòng mình đang nhạy cảm như một nụ hoa trong giông tố. Một người chồng chung thủy và một người cha lý tưởng liệu có bao giờ lắng nghe nhịp đập của một cô gái còn chưa biết đâu là cảm giác của lý trí đâu là bản năng của một cô gái ở tuổi thanh xuân - nàng tự hỏi - và nàng đã cảm thấy tội lỗi, dẫu biết vậy nhưng bản thân nàng đâu ngờ đó sẽ là một đoản khúc của một tình yêu về sau. Nàng nhắm mắt rồi dần ngủ với nhiều giấc mơ nhưng không đứt đoạn. **** Một cảm giác nóng gắt hắt vào da thịt nàng và luồng ánh sáng chói chang đã đành thức nàng. Nàng giật mình khi nhìn vào chiếc đồng hồ. Đã quá tám giờ sáng, nàng luống cuống một lúc lâu rồi mới nhận ra hôm nay là ngày chủ nhật. Đến bên cửa sổ, nàng nhìn ra không gian rộng lớn bên ngòai. Mùa đông năm nay có lẽ sẽ ấm, vì bây giờ đã giữa thu mà mặt trời cẫn cứ vàng rực như độ hè, khi nàng lên đây lần đầu cho lần phỏng vấn xin việc. Nàng nghĩ không thể để phí buổi sáng với tiết trời lý tưởng như hôm nay được, nàng có cảm giác thỏai mái khi ra đường tản bộ với đôi giày Adidas. Nàng lướt qua các con đường rợp bóng cây, vắng bóng người để chợt có cảm giác đê mê sau khi nghe tiếng chim hót trên những rặng thông già. Rồi nàng dừng chân trên vỉa hè của một con đường quanh co, thoai thỏai dốc. Băng ghế đá ven hồ bị hàng liễu rũ phủ bóng làm cho nó còn ẩm bởi những làn sương phủ lên đêm qua, nàng chọn ngồi một bên, nơi tia nắng tìm hắt lên. Nàng thoải mái quan sát khoảng không tĩnh lặng trước mặt, lắng nghé tiếng sóng hồ vỗ nhẹ phía sau lưng. Toại nguyện rồi nàng mới để tầm mắt xa hơn, nàng chăm chú nhìn lên ngọn đồi phía trước, một ngôi biệt thự nhỏ nhắn nằm chông chênh giữa sườn đồi gây cho nàng sự chú ý mãnh liệt. Cứ dán mắt chiêm ngưỡng nó từ xa, nàng ao ước được sống trong ngôi nhà đó chỉ là một phút giây cũng để tọai lòng, và như thế nàng mới biết rằng mình yêu thành phố xa lạ này là thế. Nàng thích ôm cả núi đồi, đưa tay đón những đóa hoa trong gió, thích nghiêng tai nghe tiếng chim ca mỗi khi thức giấc, hay nàng đã có thói quen thích lấy tay chạm nhẹ một cách tinh nghịch vào chiếc lá để rồi thích thú nhìn những giọt sương mai lướt xuống mặt đất rồi tan ngấm vào đấy, nàng thích cái càm giác một mình vừa leo lên những con đường mòn dốc đá vừa ngâm nga vài câu hát của ca khúc “Que sera sera” khi lòng thấy man mác, hay nàng thường đứng bên bờ hồ thả hồn vào ngữ điệu của một bài hát đồng quê qua chiếc tai nghe của máy nghe nhạc - đang thầm điểm lại những sở thích cố hữu cùng với những cảm nhận mới của bản thân thì bất chợt ý nghĩ khác xâm chiếm bộ não nàng khi nó liệt kê đến ca khúc “Oh ! Mon amour” và anh “người nghệ sỹ” ấy, anh đã gây cho nàng một nỗi ám ảnh mà không tài nào nàng có thể xua nó ra khỏi tâm trí của mình. Nàng cảm thấy thật tồi tệ khi mới chỉ một lần tiếp xúc mà nàng đã đem lòng yêu anh, rối như tơ vò cho nàng thấy mình đang đứng giữa một tình thế gian nan, cho cả tâm hồn và lý trí. Nàng biết anh đã có vợ và nàng còn biết hơn rằng nàng không bao giờ có được trái tim anh dù nàng chưa thổ lộ. Một chuỗi tiếng kèn xe hơi cắt ngang những mộng tưởng của nàng, chiếc xe đang dần tấp vào gần nơi nàng ngồi, ngay trước mặt nàng. _ Một buổi sáng trời dìu dịu như hôm nay có vẻ không làm cho một cô gái trẻ thấy vui thì phải? - anh hỏi nàng khi hạ tấm kính xe xuống. Ở sau anh là hai cô con gái bé nhỏ của anh, chúng thật đáng yêu và cả hai đều chăm chú nhìn nàng một cách hồn nhiên. Nàng hơi bối rối khi gặp anh trong tình cảnh này, thân hình đang ướt đẫm mồ hồi vì chạy bộ, mặt mày thiều não cũng chỉ đang đắn đo về tình cảm dành cho anh, nàng muốn chạy trốn anh ngay lúc này nếu có cơ hội, nhưng đó chỉ là một ý nghĩ ngớ ngẩn thôi, vì nàng đã chẳng muốn nhìn thấy anh đó sao… _ Dạ đâu có, em đang trên đường tản bộ và đang nghỉ chân ở đây, và em đã không thể cưỡng lại vẻ đẹp của ngôi nhà kia - nàng chỉ tay qua chiếc xe đến ngôi nhà trên sườn đồi. Anh cười thành tiếng, tiếng cười của anh làm má nàng đỏ ửng. _ Cảm ơn vì cô đã khen nó, đó là nơi cư ngụ của gia đình tôi. Nàng càng mắc cỡ hơn khi anh có thái độ đùa cợt với mình, nhưng nàng lại sung sướng vì được đón nhận một nụ cười lối cuốn nhất, và có lẽ nàng chẳng thể nào bực tức cả với những nụ cười mỉa mai nếu như anh muốn dành hết cho nàng sự châm chọc. _ Hai con, đây là cô... - anh lúng túng vì nhận ra tối qua quên chưa hỏi tên nàng _ Cô là Vân - nàng nhìn hai đứa trà lời rồi mỉm cười với chúng. Nhìn vào chúng nàng nghĩ mình đã gây được cảm tình với chúng - Thế còn… _ Các con hãy tự giới thiệu về mình cho cô Vân biết đi - anh cố tình cắt ngang lời nàng, nàng thấy mình không có quyền uy trước anh nhưng nàng lại cảm thấy rất vui. _ Cháu là Lê Lệ Vân - cô bé lớn nói trong khi cô bé nhỉ cứ chăm chú nhìn vào đôi hoa tai của nàng- hai chúng ta cùng tên với nhau cô nhỉ - cô bé rất lém lỉnh - Còn em gái cháu là Lê Lệ Lệ, nó đang còn học mẫu giáo trong khi cháu đã là học sinh lớp hai. _ Thôi, như vậy đã đủ để cô có thể lên xe cùng chúng tôi, mời cô - nàng không tin vào tai mình là anh có thể mời nàng lên xe đi cùng bố con anh. Tuy là bất ngờ nhưng nàng vẫn không thể bước chân lên xe chi đến khi cô bé em cầm tay nàng: _ Cô lên đây với chúng cháu, cô đừng sợ bố cháu, bố cháu rất hiền vì mẹ cháu nói bố chưa bắt nạt ai bao giờ - nàng bật cười và sau đó chấp nhận ngồi vào xe, khi xe lướt đi và ngôi nhà xinh đẹp của gia đình anh vẫn cho nàng một cảm giác chờ đợi, nàng muốn được anh đưa mình ngay vào đó để có thể chứng kiến rõ hơn về cuộc sống của anh. Đầu tiên nàng cùng bố con anh đi đến tham gia một chương trình ca hát của thiếu nhi. Cô bé nhỏ là đứa bé được gọi lên hát đầu tiên, cô bé như một con chim họa mi, thực sự cô bé là người hát hay hơn tất cả những đứa trẻ khác, đồng lứa. _ Nó giống mẹ nó, đã lên sân khấu là cứ ngẫu hứng và hát một cách hăng say, chẳng điều gì có thể ngăn nói thôi hát - anh ghé vào tai nàng và nói. Nàng không nói gì chỉ gượng cười ra vẻ ngưỡng mộ, nhưng sâu trong con tim nàng chỉ muốn anh đừng nhắc đến người phụ nữ ấy. Anh yêu chị ta mà nào chị ta có muốn anh được yên ổn, một phụ nữ bỏ bê chồng con để chạy theo công danh thì có đáng cho một người đàn ông anh yêu một cách vô tư và trọn vẹn như vậy không - nàng thầm đặt ra bao nhiêu câu hỏi non nớt chỉ để có được một chút an ủi. Sau khi buổi ca nhạc kết thúc, cả bốn người đi vào một nhà hàng nhỏ nằm ven bờ hồ. Nàng thấy cực kỳ ấm cúm khi anh chọn một chỗ ngồi gần bên khung cửa sổ có ánh nắng lung linh hắt vào sau khi phản chiếu trên mặt nước. Ngồi xuống chưa lâu thì một chàng trai bồi bàn xuất hiện với đôi môi cười rất tươi. _ Anh chị và các bé dùng gì ạ? _ Các con vẫn dùng như trước đây chứ? - anh hỏi hai đứa trẻ. _ Vâng ạ - cô bé lớn nhanh nhảu đáp. _ Con có được uống nước ngọt không bố?- cô bé nhỏ ra vẻ giỗng dạc hỏi. Anh hắng giọng với cô bé rồi nói. _ Ở nhà thì không, nhưng hôm nay chúng ta đang ăn ở nhà hàng – nói xong tay anh nựng vào đôi má phúm phím của cô bé, đó là hành động đáng yêu đầu tiên mà nàng thấy được - Thế còn cô? Món bít-tết ở đây rất ngon. Nàng gật đầu theo gợi ý của anh. _ Cho tôi món súp cua, món gà hấp hành và cuối cùng là món bít-tết, bưng ra liên nhé. Còn rượu Vang? Chàng bồi bàn nhìn người khách quen với vẻ trung thực và anh ta đáp như một cái máy: _ Nhà hàng chúng tôi có Cheteau Haut Balaignan, Cheteau Les Trois Tilleuls, Cheteau Haut montaud, Cheteau Talusson. Cabernet Sauvignon, Sauternet. Roumaguet… _ Có lọai hảo hạng của Bordeaux nào khác không? _ Hiện thời nhà hàng chúng tôi chỉ còn hai chai xuất xứ từ Bordeaux là Cur Bourgeois và Grand Cur, ông dùng lọai nào ạ? _ Năm sản xuất? _ Cả hai đều đóng chai vào năm 1970 cả, thưa ông. _ Cho tôi Bordeaux Cur Bourgeois- anh chọn - Thế còn cô? Cũng Vang chứ hả? _ Vâng, Trong tất cả các lọai rượu em chỉ có thể nhấm nháp Vang đỏ. Đã xong, anh ra hiệu cho người bồi bàn nhanh giúp cho bữa ăn, anh chàng bồi bàn trịnh trọng chấp thuận và rồi nhanh chóng vào trong gian bếp. _ Cô thích Vang chứ? - anh hỏi. _ Những câu trả lời hôm qua của em về việc vì sao em lại muốn ở đây vẫn còn thiếu một lý do đó là Vang Đỏ. Em thích nó vì ngay từ nhỏ ông ngọai đã cho em nhấp môi khi trong nhà tổ chức tiệc. _ Và cả nhạc trữ tình Pháp nữa chứ? - anh hóm hĩnh, một vẻ đẹp mới xuất hiện ở anh khi anh tỏ ra mình cũng có khiếu hài hước. Nàng cười vì biết anh đang trêu mình. _ Không, em thưởng thức nhạc Pháp, chỉ mới đây thôi. _ Hòan cảnh nào - anh lại hỏi trống không _ Vẫn là do ông ngoại truyền đạt. Nhưng xuất phát lần ông phàn nàn về những sở thích của em, hầu như những gì em thích còn rất sơ sài đối với một cô gái thành thị, ông đã gợi ý nhạc Pháp rất hay, thói quen của em là ngồi nghe nhạc với ông ngọai vào mỗi buổi tối đã mau chống hình thành từ sau khi em đăng ký học môn Pháp văn. Bây giờ ông đã không còn nữa, thói quen nghe nhạc đã thay đổi. Mỗi buổi sáng hay cũng có thể là nửa đêm và chỉ em với em, không nghe qua băng cat-sét mà qua cái tai nghe này. _ Có nhiều thói quen mà ta chẳng bao giờ muốn từ bỏ, nhưng những thói quen ấy mà ta nghĩ đó là một nguồn hạnh phúc của cuộc sống lại kết thúc rất sớm, hay đôi khi ta chỉ được thấy lại nó và trông thóang chốc nó lại ra đi. Món ăn và đồ uống đã được mang ra. Trước khi dùng món anh cầm chai rượu lên, anh nhìn nàng rồi hỏi: _ Cô có biết công thức uống rượu Vang không? _ Anh đang nói đến “năm chữ S” khi thưởng thức Vang? _ Tốt, ta bắt đầu nhé “SEE”- anh đưa cho nàng nhìn vào nhãn chai một lúc rồi tự tay khui nắp chai - Rót rượu là sở thích của tôi - anh nói và rót một nữa cốc cho nàng và đến lượt cốc anh cũng thế. _ SWIRl- nàng tiếp vào rồi cả hai cùng lắc nhẹ chiếc cốc của mình rồi chạm cốc tạo ra một âm thanh tinh tế. _ SMEEL! Chúng ta hãy cảm dùng sự nhạy bén của các giác quan mà cảm nhận hết sự tinh tế của thứ rượu này- Anh nói rồi đưa miệng cốc lên mũi và sau đó nhắm ghiền đôi mắt để hít thật sâu rồi từ từ mở mắt ra một cách sành điệu. Nàng cũng làm đúng hệt như hành động của anh, là phụ nữ nên những biểu hiện của nàng rất duyên dáng và trở nên thuần thục. Sau khi đã cảm nhận hết mùi vị của lọai Vang hảo hạng này anh và nàng cùng nói từ “SNAP” rồi nhắm mắt một lần nữa sau đó từ từ nhấp môi một cách lãng mạn. Mở mắt ra, dư vị của hớp rượu đầu tiên đọng lại sau đôi môi nàng và anh rất nồng nàn, đôi mắt nàng trở nên lung linh. _ Sau khi “SAVOUR” cô thấy thế nào? - anh đặt cốc xuống bàn rồi thích thú hỏi. _ Đây là lần đầu tiên em được thưởng thức một lọai rượu ngon nhất, nó quả thật rất tuyệt, và anh cũng thật biết cách. _ Thật hay - cô bé lớn đột nhiên nói xen vào sau khi nuốt trôi miếng bít-tết trong miệng bằng ngụm nước ngọt - Trước đây cháu nghĩ phụ nữ chẳng bao giờ uống rượu, vậy mà đã có những hai người biết cách thưởng thức rượu như bố đấy. Mẹ cháu luôn thưởng thức nó cùng bố vào mỗi buổi tối. Nàng cười, dấu đi sự hổ thẹn. _ Mẹ cháu phải là người rất tuyệt? - nàng trở nên tò mò sau khi đã lấy lại được trạng thái thực tại - Hôm nào cháu hãy kể cho cô nghe về mẹ nhé. _ Cô sẽ có dịp gặp mẹ bọn trẻ thôi, chỉ vài tháng nữa là kết thúc một đợt nghiên cứu thị trường ở Nam Mỹ là cô ấy lại về dưỡng sức trong vài tuần. _ Chị ấy làm một công việc thật nặng nề thế cơ đấy, một phụ nữ đáng để những cô gái có khát vọng noi theo - nàng định nói thêm rằng riêng nàng sẽ không bao giờ làm thế một khi đã có một gia đình êm ấm _ Cô ấy là một phụ nữ có cá tính, ngay từ khi chúng tôi vừa mới quen nhau tôi đã biết điều đó, đó là thời trung học, dù rằng bây giờ cô ấy luôn muốn là một người gần gũi, nhưng tôi không thích nhìn cô ấy trở thành một người khác khi cứ mãi nặng gánh về gia đình - anh nói không dấu diếm. _ Thôi, cô hãy thỏai mái thưởng thức đi, lọai Vang cùng với bít-têt thật lý tưởng, phải không nào?- bữa ăn không mấy ngon miệng với nàng, nhưng sự lém lính của hai đứa trẻ đã làm cô bớt đi tâm trạng nặng nề rồi nó mang đến cho nàng một buổi chiều phấn khởi. **** Thức giấc sau một đêm đầy dư âm của ngày hôm đó, nhưng Vẫn vẫn cảm thấy lòng mình sao cứ bồi hồi khi nhớ đến giọng nói anh dù mới chỉ mới qua một buổi tối chưa gặp lại, dù biết chẳng khó để có thể gặp anh. Nàng khó khăn và khổ sở là như vậy. Nàng vẫn đến công ty và vẫn làm công việc của mình. Việc của hai người ít khi liên quan đến nhau vì thế mà họ chẳng mấy khi giáp mặt nhau, dù nàng lúc nào đến chổ làm với sự hồi hộp và mong chờ. Nhưng nàng vẫn nhìn thấy anh vào mỗi buổi sáng qua ô cửa sổ nhà mình. Sáng sớm, bố con anh cùng nhau đi ăn sáng rồi tới trường, sau đó anh lại không đến công ty bằng ôtô mà quay về nhà cưỡi chiếc xe Bonus đến chỗ làm, anh cũng lướt qua nhà nàng lần nữa để cứ như vậy mà trái tim nàng càng thêm thổn thức. Cho đến một hôm, nàng đến nhà anh với cái cớ là tặng gia đình anh một chậu Bonsai, nhưng lần này thái độ của anh chẳng như nàng mong đợi. _ Cô còn có việc gì ngòai chuyện liên quan đến cây cảnh không? - anh hỏi sau khi nàng trao anh cả chậu cây mà không buồn nhìn vào mắt nàng. Mặt nàng đỏ ửng vì cảm thấy bị diễu cợt, nàng cố kiềm chế và tìm cách lý lẽ. _ Có chứ, em đến đây vì một việc nữa là thăm hai đứa nhỏ. _ Đám nhỏ có gia đình bà giúp việc trông chừng rồi và có lẽ giờ này chúng đang ở vườn hoa cùng với họ. _ Anh Sơn - nàng gọi thẳng tên anh. _ Gì cơ? - anh hỏi lại nhưng tỏ ra chẳng quan tâm. _ Vợ anh, chị ấy có hay về không?- sau khi nói xong nàng mới nhận ra mình đã đặt ra một câu hỏi vô thức. _ Công việc không dành cho cô ấy nhiều thời gian rãnh để có thế về nước thường xuyên được, nhưng chắc tuần sau cô ấy sẽ có mặt ở đây. Anh đáp chỉ có vậy, nàng chờ điều gì đó ở anh, nhưng anh thì cứ một vẻ thờ ơ dù ít nhiều nàng đang biểu lộ tình cảm của mình qua ánh mắt và nàng hổ thẹn vì điều đó, tâm tư nàng đang cảm giác rằng tình cảm của nàng đang bị hạ xuống một hố sâu nào đó trong cái thế giới mới này, thế giới của cảm xúc và rung động. _ Em về, xin anh chuyển lời đến hai bé Lệ Vân và Lệ Lệ rằng em mong được gặp lại chúng lần nữa. Đây là món mà em đã chọn để tặng chúng để thay lời chào làm quen hôm trước, hôm đó bất ngờ quá nên em chưa chuẩn bị - nàng lấy từ trong túi xách ra hai chiếc nơ gài tóc nhỏ nhắn xinh xắn. _ Cô thật chu đáo. Tôi biết thế nào chúng cũng thích và như thế chúng sẽ hỏi “bố đã cảm ơn cô ấy dùm bọn con chưa?”. Cảm ơn cô. Nàng không còn gì để nói, nàng vừa quay đi thì bị anh gọi giật, trên môi anh nở một bụ cười rất tuơi, một hình ảnh trái nghiệp với thái dộ mỉa mai vừa rồi của anh. _ Gì thế ạ? - nàng hy vọng sau nụ cười đó là một câu nói đẹp hơn như thế. _ Vài ngày tới, nếu cô rãnh thì hãy đế ghé thăm chúng tôi, được chứ? Nàng đang chưa kịp định ra rõ câu nói, thì anh tươi cười giải thích. _ Mẹ của bọn nhỏ sẽ về nhà trong ít ngày, tôi sẽ chọn một ngày trong số đó để cô có thể gặp nhà tôi. Một trong những sở thích của cô ấy là được giao du với những người như cô. Vì cô ấy luôn cho rằng những người như cô có một sức lôi cuốn riêng. _ Lôi cuốn ư? - nàng cười khẩy - Em tự biết mình chẳng có gì là lôi cuốn cả, nhưng em sẽ thu xếp để có buổi gặp như anh mong muốn - Nàng giả vờ kéo tay áo lên xem đồng hồ - Ậy, em nhớ ra là mình đã trễ với một cuộc hẹn, một người quen cũ ở Sài Gòn anh ạ, có lẽ họ đang chờ. Một cuộc vui nhỏ được tổ chức sau đó hai tuần, không nhiều khách mời. Khác với sự tưởng tượng lê thê của nàng. Vợ anh là một phụ nữ duyên dáng và dễ gần. Cô ta không kiêu sa như trong ý nghĩ của nàng, không cầu kỳ trong cách ăn mặc mà nàng chắc chắn rằng sẽ chẳng người phụ nữ giỏi kiếm tiền nào dễ mà bỏ qua khâu đọan đó cả, không hề uốn éo khi cô ta hòan tòan sống trong môi trường phương Tây đầy cám dỗ… Và nhất là cô ta không tự cao khi đứng trước một người nhỏ bé như nàng - Nàng thấy mình qua thật còn rất nông nỗi - và có lẽ nàng đang cảm thấy mình lún sâu vào điều đó. _ Anh ấy là một người đàn ông tuyệt vời - đương nói chuyện với nàng thì cô ta nói lên suy nghĩ của mình khi nom dáng anh từ xa - Nếu như anh ấy không phải là người rộng lượng thì chị cũng đành ở nhà… Và sự thấu đáo của anh ấy luôn làm cho chị cảm thấy an tâm. _ Vâng, ở cơ quan, anh ấy là thần tượng của hầu hết tất cả phụ nữ - nàng cố giữ vẻ tự nhiên đáp. _ Là nỗi ước ao chứ - cô ta hóm hĩnh thêm vào - Thật lòng chị rất trân trọng những gì anh ấy đã làm cho chị. Chị chưa quên một câu nói của anh ấy khi bọn chị vừa lấy nhau. _ Câu gì hả chị? - nàng không dấu nỗi sự tò mò, nhưng cũng có chút mỉa mai về vẻ không kín đáo của người phụ nữ này. _ Anh luôn tin yêu em như anh luôn tin vào bản thân mình, anh đã để em xen vào cuộc đời của anh cũng có nghĩa là anh sẽ sống một cuộc đời mới cho đến lúc chết! Anh ấy đã nói vậy đấy. Em có biết là trước khi bọn chị quen nhau anh ấy là một thanh niên lớn lên từ cô nhi viện còn chị là con gái duy nhất của một thương nhân giàu có. Cơ ngơi này chẳng phải của gia đình chị đâu, chỉ có hai bàn tay của anh ấy đã tạo ra nó thôi. Khi đã gây dựng xong tất cả mọi mơ ước, anh ấy đã thôi việc kinh doanh mà về đi làm thuê cho hãng rượu Vang này đây. _ Anh ấy thích Vang ngay từ trong cô nhi viện sao?- nàng hỏi như không hề suy nghĩ. Cô ta không dấu được vẻ nực cười. _ Thật ra không phải vậy, trước khi trở thành niềm đam mê của anh ấy, Vang là sở thích của chị. Và bây giờ nó là của chung, em đã nhìn thấy anh ấy thưởng thức Vang rồi à? _ Ch…chưa - nàng nói dối - chỉ là em đóan vì có một lần ở cơ quan em nghe anh ấy nói ràch mạch về rượu Vang cho các đồng nghiệp nghe. _ Đúng rồi, anh ấy có thể nói về Vang bất kỳ đâu, nhưng không nói với nhiều người. Vậy em có biết anh ấy còn thích gì ngòai Vang không? _ Không, thưa chị - nàng tiếp tục nói dối. _ Khi bọn chi mới yêu nhau, anh ấy đã truyền cảm hứng nghe và cảm nhận những ca khúc Pháp trữ tình cho chị. À, anh ấy đang tới kìa. Anh bước đến, nàng nhìn hình dáng anh đang tiến lại gần như muốn làm vỡ òa trái tim mỏng manh đột ngột này của nàng, nàng có thể còn có nhiều cảm giác hơn thế, và điều đó làm nàng thấy mình mang nhiều hờn ghen và tội lỗi hơn. _ Cô vui lòng ở lại với bọn tôi tối nay nhé - anh hỏi nàng khi đang cầm tay vợ Nàng không thể để mình trỏ nên lúng túng, nàng điềm tĩnh đáp: _ Tôi sẽ rất sẵn lòng nếu như tối nay tôi không có hẹn - nàng bịa đặt để không phải ở lại nhìn họ quấn quýt lấy nhau, niềm hạnh phúc của họ là nỗi niềm của nàng. _ Không sao, hãy để dịp khác thuận tiện hơn cho em- vợ anh vui vẻ nói. _ Vâng, em về đây. Chúc anh chị một buổi tối vui vẻ - nàng lướt qua anh mà không thể không ngẩng đầu, điều đó làm nàng cảm thấy tủi thân. Vẫn là mỗi buổi sáng, nàng đứng ở khung cửa sổ để từ nơi đó nàng có thể nhìn thấy bóng hình anh ngang qua mỗi ngày, thời gian này đi bên anh là người phụ nữ của đời anh, dù chỉ là một kỳ nghỉ ngắn của cô ta, nhưng nhìn họ bên nhau nàng hình dung rằng sẽ chẳng có gì làm chia cách được họ, cho dù hai con người ấy có xa cách ngàn dặm, nói chi đến tình cảm nhỏ nhoi thầm kín này của nàng đây. Nàng quả thấy mình là một kẻ xấu xa và ích kỷ, nàng đang làm tổn thương chính mình. _ Sao thế cô Vân? Trông cô cứ thơ thẩn mà không đóai hòai đến những món ăn, cô ăn đi, thật sự chị đầu bếp ở đây nấu ăn không thể chê vào đâu được - trong bữa ăn tập thể ở cơ quan, anh nói. Nàng đã đăng ký ăn ở đó kể từ khi nàng đảm nhiệm một vị trí cao hơn trong phòng kinh doanh. Trở lại thực tại, nàng dấu tâm trạng vào trong, nhường chỗ cho sự bất ngờ. _ Ồ, anh cũng ăn ở đây sao? _ Tôi là người gắn bó với cái nhà ăn này nhất đấy, trừ những ngày nhà tôi trở về nhà đảm nhiệm vai đầu bếp ở nhà - anh cười, nhưng hơi ủ rũ. _ Nghĩa là chị ấy đi rồi sao? _ Sếp cô ấy ở bên Hoa Kỳ đã chỉ đạo cô ấy đi đến vùng Địa Trung Hải thăm dò thị trường bên ấy, một thị trường hấp dẫn cho những sản phẩm kem chống nắng, cô ấy nói thế. Nhà tôi chuyển lời xin lỗi cô vì chuyện đột xuất này mà không thể gặp cô như đã hẹn. Nghe tin này, nhiều tâm trạng đan xen vào tâu trí Vân, nhưng theo bản năng của một người bị nhiều tổn thương, nàng biểu lộ vẻ nhẹ nhõm trên khuôn mặt, tuy vậy nàng vẫn khống chế được bằng lời nói. _ Chị ấy quả là một người phụ nữ giỏi giang và khéo léo… _ Cô ấy rất bình thương, đó chẳng phải là sự khéo léo gì đâu, cô ấy rất vô tư và đó là nét đẹp của cô ấy - anh nói chân thành và đó giống như một lời khẳng định rằng anh ấy yêu cô ta qua nét đẹp tâm hồn, nàng lại thấy cơn ghen đang nhen nhóm trong lòng, nhưng nàng vẫn chịu đựng được. _ Cô ăn đi - anh gắp cho nàng vài miếng thức ăn vào cái chén đang đầy ắp những hạt cơm trắng tinh của nàng, sau khi anh nhìn thấy có hai người đang tiến vào bàn từ lối cửa trước - Bắt đầu đông vui rồi đấy, cô hãy tranh thủ ăn đi kẽo lại bị mất phần - anh cười một nụ cười thiên thần rồi bắt đầu và cơm. **** Suốt một thời gian không dài mà cũng không ngắn, nàng cứ im như tờ và cặm cụi làm việc một cách siêng năng, nhưng ẩn sau cái vẻ chăm chỉ vì công việc đó là một nỗi niềm đầy uẩn khúc, như những hạt mưa giông trông qua bao đêm thâu, nó cừ ào ào đổ xuống mà chẳng ai quan tâm nó đang mang đến những điều gì cho buổi sáng mai và nó cũng chẳng màng bản thân nó mang nỗi niềm nặng trĩu như thế nào. Nàng chán phải gặp anh, vì mỗi lần trò chuyện anh đều một mạch kể về người vợ yêu quý của mình cho tâm trạng nàng càng trở nên nặng nề, nàng căm ghét cái tình yêu bao dung mà anh dành cho vợ mình, nàng căm ghét cả cái tên của cô ta, và nàng căm ghét luôn cả anh, nhưng nàng vẫn để cái thói quen trộm nhìn anh từ xa ấy ngày càng sâu nặng nỗi yêu thương để rồi nàng quyết định ra đi cho tất cả thuộc về quá khứ, đó là lựa chọn cuối cùng của nàng trong hàng ngàn giờ đắn đo, và cái lý do nặng nề nhất đã khiến nàng phải quyết tâm là vợ anh sẽ quay về sống với bố con anh mãi mãi. Nàng đã xong những thủ tục chuyển công tác và trong buổi tối nàng hẹn gặp riêng anh tại một quán rượu bên vỉa hè, để nàng có thể muợn men rượu mà nói ra lời từ biệt khi nàng vẫn đang dấu anh về sự ra đi này, và cũng để cho lòng dạ tạm ổn thỏa với cái tâm trạng buồn bực không thể vượt ra khỏi đáy lòng mình. Nhưng những cốc rượu đắng cay ấy lại làm nàng trở nên im lặng với một vẻ đáng sợ của một người con gái hằng thiết tha tình yêu của một người đàn ông có vợ. Có vẻ anh đang nhận ra điều đó, anh đang nhận ra đôi mắt mơ màng của nàng khi nhìn anh với một vẻ lặng câm cay đắng, anh nhìn thấy bàn tay nàng đang mạnh dạn lần lượt đưa từng cốc rượu lên khóe môi để rồi nuốt vào trong với một nỗi ê chề không cảm giác. _ Cô dừng lại cho - anh nói và đưa tay lên giật lấy cốc rượu đầy tràn từ tay nàng - Tôi sẽ đưa cô về. _ Anh ngăn cấm tôi đấy ư? - nàng nói giọng lứu rứu cùng với những ngón tay quờ quạng chỉ vào mặt anh. Sai một hồi không còn phương hướng rồi gục mặt lên bàn, hoàn toàn say sưa. Anh không cần phiền hà gì nữa, anh thanh tóan tiền rồi nhanh chống đưa nàng vào xe của mình, may rằng vì trời mưa mà anh đi xe hơi đến cơ quan để tối ấy anh có thể đưa nàng về một cách dễ dàng. Khi đưa được nàng vào nhà nàng, anh toan trở về nhà nhưng nhìn vào sự tình này anh lại không đành lòng bỏ lại nàng một mình, với cơn say bí tỉ như thế rất có thể mắc phải cơn cảm lạnh, mùa đông rồi mà. Ngồi ở mép giường, dưới bóng đèn màu vàng ngòai đường hắt qua khung cửa sổ, anh vô tình được nhìn ngắm nàng, anh không mê say với nét trẻ trung của một cô gái đang xuân thì, mà từ đâu đó trong cơ thể anh lại tóat lên một sức sống vô bờ khi nàng liên tục cất tiếng gọi anh khi đang ngủ li bì. Anh đặt nhẹ tay lên gò má đỏ ửng của nàng, anh vuốt ve đôi chân mày duyên dáng rồi từ từ đặt nhẹ chiếc hôn lên trán nàng, sâu lắng và miên man rồi bất chợt anh giật mình nhận ra anh đã nhầm lẫn, nàng là nàng chứ không phải vợ anh, nàng vẫn chỉ là một cô gái có một chút sức hút nhưng đâu thể vượt qua vẻ hấp dẫn của vợ anh. Lần này, anh nhận ra điều đó không mấy dễ dàng. Anh rời khỏi giường để rời khỏi nàng, anh ngồi vào chiếc ghế sô-pha màu xanh lục bên cạnh, anh cầm lên một cuốn sách được trên một cái bàn gỗ được đánh vẹc-ni màu cánh dán. Cuốn Chạng Vạng, anh không phải là người say mê tiểu thuyết cũng như không thích đọc những câu chuyện hoang tưởng, nhưng tiếng tăm của tập truyện này đã gây cho anh sự tò mò, và anh bắt đầu cảm thấy thích thú khi đọc đến chương NHỮNG CÂU HỎI CHẤT VẤN, đó là phần mà nhân vật nữ chính là cô gái trẻ Bella đã chắc chắn khẳng định nhân vật nam chính có tên là Edward là một ma cà rồng, và cũng chính lúc đó trái tim cô tin chắc nó đã thiết tha yêu hắn, người mà sẽ làm cô đau khổ và có thể sẽ giết chết cô. Đó đâu phải ý muốn của hắn. Anh đăm đăm dán mắt vào chương trang sách, thì bỗng dưng tim anh thắt lại, nàng đã tỉnh và đang tiến lại gần anh với đôi chân trần, nàng trao ngay cho anh một nụ cười, đó là một nụ cười thể hiện hàng ngàn thứ cảm xúc pha lẫn vào nhau. Anh chưa kịp định thần thì nàng đã chạy đến chòang vòng tay lên cổ anh, người anh trở nên bất động và trong thoáng chốc nàng cũng vậy, anh như muốn buông xuôi mà chống lại ký trí, hay đó là theo bản năng, và cũng như anh chẳng hề muốn kiềm chế dù anh biết anh không yêu nàng, không hề yêu nàng. Và rồi nàng lại không như một kẻ si cuồng và vội vã, nàng nhận thức được dù trong lòng vẫn hận, vẫn yêu anh. Nàng bật khóc, nàng khóc ngay trên vai anh, để tiếng khóc đó trở thành nỗi ám ảnh, một sự ám ảnh xen lẫn những tâm trạng lỗi lầm, buông xuôi và óan giận, nàng thật sự không còn con đường nào rời khỏi anh. Anh nhẹ nhàng gạt bàn tay nàng khỏi cổ anh, khi nàng đã thôi khóc. _ Hãy nghĩ ngơi, tôi phải về. Đừng nghĩ ngợi nhiều, cô hiểu tôi nói chứ? Nàng im lặng, để anh quay bước. Khi nàng chỉ còn lại với bóng tối, nàng mới tiếp tục nhận ra rằng anh là một người đàn ông bản lĩnh, còn nàng chỉ là một cô gái còn quá non nớt trong tình yêu. Anh chẳng hề có một chút rung động gì với nàng, nàng chỉ là một gì đó là lạ trong cái nhìn của anh, ví như là một chiếc lá tình cờ rơi lên bờ vai anh, anh lẳng lặng nhìn ngắm nó để rồi gạt đi trước khi nó trở thành một chiếc lá héo khô qua ngày. Nàng chẳng hề có cơ may trở thành người yêu anh, hay cũng chẳng thể là người tình lẻ của anh. Nhưng rồi những điều ấy giờ đây lạo không thôi thúc nàng trốn chạy nữa, bởi nhìn luôn nhìn thấy trong giấc mơ sự chốn chạy là đi đến sự tuyệt vọng. Nàng đã chuyển nhà để không phải lén nhìn anh mỗi buổi sáng, nàng đã không còn làm ở công ty sản xuất rượu Vang nữa nhưng nàng vẫn quanh quẩn trong cái thành phố nhỏ bé này, thành phố này như vô hình níu kéo nàng ở lại. Nàng vẫn chạy bộ trên các sườn dốc, cũng còn ngắm cảnh bờ hồ vào mỗi buổi sáng khi nghe những bản tình ca êm đềm qua đôi tai nghe của chiếc MP3 được lòn trong lọn tóc dài phủ vành tai. Sau khi rời bỏ Vang, nàng đã đến làm cho một công ty xuất khẩu hoa, nàng, công việc quản lý những chuỗi cửa hàng trong thành phố đã làm nàng trở nên bận rộn, và nàng đã cảm thấy hoải mái khi biết mình có thể thoát ly khỏi tình yêu đầu này. Cũng một lần nữa, nhưng lần này là tại một cửa hàng hoa trong chiều mưa nặng hạt, chiếc xe hơi ấy, chiếc xe của anh, nó tấp vào và anh đã xuất hiện trước tầm mắt nhìn, dường như nàng đã không còn nhận ra anh nữa nếu như tiếng nói anh không cất lên, anh đã gầy hẳn đi, đã mất đi cái sức hút mãnh liệt. Nàng cố tránh khỏi tầm mắt anh để dễ dàng quan sát anh mà không bị anh phát hiện, đúng là anh đã không còn vẻ cứng cáp nữa, dù cho bộ râu anh rậm hơn trước đây, đôi mắt anh sâu với những đường viền màu nâu thâm, khuôn mặt anh giờ đây tóat lên vẻ sầu muộn và tiếc nuối, dường như anh đang chìm trong một nỗi đau nào đó. Anh chọn một bó hóa Lay-ơn tím, những bông hoa mang vẻ buồn thảm như tâm trạng anh vậy. Nàng không cầm lòng khi nhìn thấy bộ mặt hốc hác ấy của anh. Nàng chạy lại dù trong lòng nàng muốn tránh xa anh, và nàng đã gần quên được anh rồi mà. Anh không ngạc nhiên, hay anh đã không còn nhạy bén nữa, anh nhìn nàng chẳng có cảm xúc. _ Anh Sơn, anh đến mua hoa tặng chị ấy à? - nàng chờ phản ứng của anh nhưng mãi không thấy điều đó, nàng tự mình tiếp tục - Thôi được, em có thể giúp anh chọn lọai hoa khác được không? ở đây chúng em có... _ Cảm ơn, nhưng cô ấy sẽ hài lòng với màu tím - vẫn không chút cảm xúc, anh cố dằn nén. Nhưng sự giả tạo đó không dấu nỗi mắt nàng, nàng để anh đi ra ngòai rồi theo sau lưng ngay sau đó, khi anh bước vào xe cũng là lúc nàng đứng chặn trước đầu xe anh, cơn mưa lúc này vẫn còn nặng hạt lắm. Anh yếu đuối để nàng vào xe, anh khởi động xe mà không nói một lời nào, chiếc xe lao đi rất nhanh trên những con đường nước mưa lây láng, những cảnh vật lờ mờ cứ lướt qua ngòai tấm kính chắn, nàng sợ cái tốc độ mà anh đang cho xe lướt đi, nhưng nàng vẫn để sự im lặng bao trùm, nàng vẫn phải chịu đựng vì nàng không biết cách nào phá vỡ nó. Trong phút giây nào đó nàng định lên tiếng thì bất chợt chiếc xe phanh gấp trên một con dốc, nàng lẳng lặng nhìn anh rời khỏi xe với đóa lay-ơn màu tím, như vô thức nàng cũng bước theo sau, không nói một lời. Đọan hai người với hai tâm trạng đi vào rừng thông, cảnh vật thật ảm đảm, một màu xám bao quanh cướp đi vẻ xanh tươi tinh khiết vốn dĩ của nó đã gây cho nàng một cảm giác tuyệt vọng, hay đó chính là cảm giác nàng cảm nhận được từ anh. Đi hết con đường mòn, nàng bổng khựng lại khi nhận ra một nấm mồ còn mới hiện ra trước mặt, nàng nghẹt thở vì trên bia mộ kia ghi tên của cô ta, tên vợ anh. Đọan thật buồn khi anh đặt những cành hoa màu tím lên bia mộ, và quỳ xuống thì thầm những lời du dương trong sự rên rĩ của rừng cây bị xâm phạm bởi trận mưa giông ngang tàng. Khi trận mưa giông chỉ còn lại những hạt mưa yếu ớt lác đác rơi xuống, rồi tan biến để nhường chỗ cho những tia nắng kiên cường sưởi ấm nấm mồ lạnh lẽo, cũng là lúc những lời thì thầm kết thúc. Anh đứng lên, vẫn lặng lẽ như một kẻ đã đánh mất lương tri. Vân thì vẫn thừ người với sự thật không thể tưởng nỗi này, nàng thất thần bíu chặt vào cánh tay anh khi anh quay đi. Cả nàng và anh đều thật đáng thương trong hai chữ hạnh phúc. Khi nàng biết niềm hạnh phúc có được đó là lúc biết người mình yêu được hạnh phúc, bên ai đó, cô ấy là tất cả với anh kia mà. Nàng ngã xuống, ngất đi trong vòng tay băng giá của anh. Tình huống ấy đã kịp làm anh trấn tỉnh. Khi mí mắt Vân hé mở, một khung cảnh hào nhóang hiện ra trong cảm giác lạnh lẽo. Căn phòng khách lớn của gia đình anh giờ chỉ còn lại một sự im lặng bao trùm, ngồi dậy trên chiếc ghế sô-pha dài, nhìn chung quanh với những ý nghĩ mong lung, nàng thấy hỏang sợ, đầu nàng còn quay cuồng khi đứng dậy, một lần nữa nàng không vững vàng, cũng là lúc một lần nữa nàng nhận ra đôi tay ấy lại siết chặt lấy lưng eo mình. Nàng ghét hòan cảnh này, ghét chính mình, nhưng nàng thương cảm con người ấy, không lâu sau máu nàng đã lưu thông bình thường trở lại, nàng rời anh ra và đứng đối diện anh, một lọat cái nhìn của nàng dành cho anh, vậy mà anh vẫn đáp lại bằng một ánh mắt xa cách. _ Em xin lỗi đã gây phiền hà cho anh, nhưng em xin anh đừng đối đãi với em như thế - mắt nàng long lanh bởi những giọt nước mắt thỉnh cầu, nàng nhìn xóay vào tâm can anh chỉ để anh bao dung với mình hơn - Nỗi bất hạnh của anh em muốn được san sẻ, hãy để tâm trạng được nhẹ nhõm, để những sự kiện đã qua trở thành giấc mơ đi. Anh ngồi ụych xuống ghế, hai tay bưng mặt, nàng nhẹ nhàng ngồi xuống bên anh, đưa bàn tay vuốt mái tóc anh, rồi mở vòng tay ôm anh vào lòng, anh là người đàn ông đầu tiên lấy nàng là chỗ dựa. Anh ẩn nấp trong lòng nàng như một đứa trẻ đang bị tước quyết tự do. Sau những tiếng sụt sịt bên tai, anh chìm vào giấc ngủ. Dường như niềm an ủi mà nàng dành cho anh là một điều nhất thiết trong hòan cảnh này. Nàng vực dậy anh sau cơn sốc, sự mặc cảm về tội lội với người vợ đã dịu bớt trong tâm hồn anh. Anh đã trút bầu tâm sự về cái chết của vợ anh với nàng. _ Tôi đã có thể ngăn được điều đó, mọi chuyện có thể khác đi. Cô ấy vĩnh viễn ra đi bởi chính những ham muốn nhỏ nhoi của tôi. Cô ấy đã có thể về nước thẳng từ Paris, nhưng cô ấy đã không làm vậy vì cô ấy cần phải chọn một số lọai rượu Vang chỉ có Bordeaux để mang về cho riêng tôi thưởng thức, trước khi cô ấy đi đến quyết định đó, cô ấy đã gọi về cho tôi hỏi hỏi nên mua loại nào - anh ngừng lại trong giây lát, một vẻ xúc động mãnh liệt đã được anh kìm nén - Tôi…tôi đã có thể nói “Hãy để sau” hay “Em hãy về nhà với bố con anh đi đã” và xe của cô ấy đã gặp nạn trên đường từ Paris đi đến Bordeaux. _ Anh không được dằn vặt mình như vậy - nàng vuốt mái tóc rối bời của anh, rồi chân thành nói - Đó là sự lựa chọn của chị ấy, vì tình yêu còn rất nồng nàn mà một người phụ nữ không bao giờ quên những niềm vui thích của người đàn ông mình yêu. Nỗi bất hạnh ở đây chính là... Nàng không thể nói tiếp khi anh vô thức áp đôi môi lên miệng nàng, không lâu sau một nụ hôn mơn trớt đã cuốn nàng vào cõi mơ hồ, nàng không thể giải thích nỗi tại sao anh có thể hôn nàng trong khi tâm trạng anh chỉ in dấu của vợ anh, và cái sự khó lý giải đó đã đưa cả hai đến một bến bờ tội lỗi, và… Mấy ngày sau, nàng vẫn ở lại nhà anh, nàng chăm sốc cho hai đứa con anh trong khi anh lao vào công việc như để phân tán nỗi đau, hay để chối bỏ chuyện đã xảy ra với nàng, người con gái mà anh cho rằng chính anh cần phải tránh gây lỗi lầm, nhưng lẫn vào đó anh cũng nhận ra sự có mặt của nàng và những dư âm trong đêm đó lại chính là động lực mạnh nhất giúp anh biết chấp nhận quên đi quá khứ, nhưng để sống với hiện tại anh lại không muốn có nàng bên cạnh, điều đó đã làm nàng phải một lần nữa ra đi trong im lặng. Tuy nhiên lần này nàng để lại một bức thư. Nàng chọn một ngày đầy nắng vàng rực rỡ, khi những bông hoa phăng-xi trổ màu tím rực rỡ trên cánh đồng cỏ dại, khi tiếng chim hót thánh thót nhất, lòai ông nồng nàn cho ra mật trong mùa xuân thanh tao, tâm trạng nàng cũng vô cùng dễ chịu để cầm bút viết lời từ biệt. “ Sơn, em làm như vậy thật không đúng chút bào, có lẽ vậy, nhưng như thế này em nghĩ sẽ tốt cho cả hai ta. Em ở lại chỉ làm vướng bận anh dù rằng bọn trẻ rất mến em, và khi nói đến điều này em càng thấy có lỗi với chúng, nhưng có lẽ chúng sẽ hiểu cho em. Nếu như sự ra đi này của em sẽ vĩnh viễn đối với anh thì em cũng sẽ mỉm cười. Em yêu anh, yêu rất nhiều, từ buổi đầu gặp anh em đã nhận ra rằng em đã không sai khi đem cả trái tim này để âm thầm yêu anh, dù cho tình yêu của em có nhiều nỗi oan ức, hay có nhiều lỗi lầm thì em vẫn muốn yêu anh đến hết cuộc đời này. Rồi mai sau, khi chân trời của mỗi chúng ta có đổi màu, khi ánh chiều tà thay vào bằng những buổi bình minh rực rỡ để nhen nhóm tâm hồn anh thì em vẫn hạnh phúc. Nhưng, em vẫn chờ anh, nếu sự lựa chọn của anh có liên quan đến em. Thành phố này, rượu Vang, những bản tình ca trữ tình Pháp, và cả hơi thở của anh pha trong giọng nói du dương của anh, bọn trẻ hay tất cả những khoẳng khắc em đang cất giữ, em sẽ dành riêng vào một gốc con tim” Tạm biệt anh: Nguyễn Thu Vân. Sáng mai, bữa điểm tâm vẫn tươm tất, nàng cố tình khuấy động tâm trạng anh và sự lém lĩnh của bọn trẻ, nàng nhìn anh trìu mến và cùng với điều đó là nàng cố phát huy khiếu hài hước mà bấy lâu đã nằm im trong con người mình để trêu đùa với bọn trẻ, nàng đã vận hành cực tốt cái vẻ ngây thơ trong sáng một cách tự nhiên, đó là những gì cuối cùng nàng dành cho bố con anh, bức thư của nàng đã được chèn dưới chân đèn cầy để trưa về anh có thể nhìn thấy. Nàng không thể biết tâm trạng của người nhận thư, nhưng nàng biết rõ mình muốn gì, khi viết những dòng ấy sao lại suôn sẻ và lưu loát đến thế… Khác hẳn hôm nay là cảm giác tiếc nuối và tự lự. Ngày tháng trôi qua, lần vào hạ này khiến cho thành phố trở nên nóng bức hơn mọi năm, cảm giác nóng bức đó làm cho nàng thấy khao khát chờ đợi. Rồi bất ngờ điều gì đó khi tiếng chuông điện thọai trong tay nàng reo lên, là anh, anh đã gọi cho mình đây - nàng như muốn reo lên vì hạnh phúc. _ Em đấy ư? - đầu dây bên kia nói với một giọng dịu dàng- Em làm anh chẳng biết giải thích thế nào với bọn trẻ, chúng cứ thúc anh đi tìm em, nhưng anh nghĩ em cần được tự do vì thế mà anh đã không… _ Bọn trẻ? Vậy còn anh? - nàng cắt ngang vì nôn nóng. _ Anh cũng rất nhớ em vì thế mà anh đã chẳng gọi cho em đó sao - lời khẳng định ấm áp nhất mà anh đã dành cho nàng - Hãy về đây với bố con anh, dù đang là mùa hè mà cứ đứng mãi bên bờ hồ như thế cũng sẽ rất dễ cảm lạnh đấy. Niềm hạnh phúc tiếp tục lan tỏa trong cơ thể nàng, nó làm nàng không còn xác định được không gian, anh đang ở quanh đây, anh đang đứng ở một chỗ nào đó gần đây để quan sát nàng. Nàng lảo đảo trên vỉa hè rồi một chân nàng sẩy xuống lòng đường, cái chết đến với nàng chăng khi mà một chiếc xe đang lao thật nhanh về phía nàng... Và rồi cánh tay ấy đã một lần nữa chạm vào người nàng, nàng được đẩy bật ra khỏi lưỡi hái... Tưởng chừng đó là một khởi đầu cho hạnh phúc… ….Nhưng… mạng sống anh đã đánh đổi cho sự sống của nàng, hình ảnh đó hiện ra rõ rệt trước mắt nàng, khi anh ngã xuống có một chiếc nhẫn bạc sáng bong, lấp lánh lăn trên mặt đường ấm áp, một dòng nước của màu Vang đỏ chảy khắp thi thể anh, một CD album của ca sỹ Christopher vỡ ra thành từng mảnh phản chiếu từng tia sáng mặt trời. Anh ra đi khi mặt trời đang sưởi ấm, như bản tình ca buồn kết thúc trong ngày hạnh phúc nhất. Nàng nhìn anh xa rời dần trong ánh bình minh, nụ cười anh chan hòa vào khung trời đầy nắng, đôi chim kia dưới dải mây dài xanh biếc là tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu. … Nhưng nàng lại mỉm cười, dù anh đã vĩnh viễn là ký ức. Giọt máu của anh đang tuôn trào mạnh mẽ trong cơ thể nàng, cùng vơi hai thiên thần mà anh đã nuôi dưỡng sẽ mãi mãi ở lại với nàng để cho ký ức thuộc về anh sống mãi… P/s: Tôi viết lên câu chuyện này với những gì tôi nghĩ về tình yêu, nhưng khi tôi kết thúc nó tôi vẫn không tránh khỏi câu hỏi “Tình yêu là gì”? Và tôi cũng chỉ có thể lờ mờ nghĩ rằng đó là một thứ hạnh phúc mà con người không bao giờ có thể cảm nhận hết về nó, dù nó rất mãnh liệt và mong manh. Tình yêu cũng là một hình tượng của những lỗi lầm và sai trái, dù vốn dĩ khi khởi đầu nó mang nhiều điều tốt đẹp và tha thiết. Cho dù bạn trải qua một tình yêu nòng nàn, hay bạn đang sống với tình yêu như thế thì bạn cũng chẳng thể nào tìm ra được một câu trả lời trọn vẹn. Tình yêu là gì? nó là nỗi ám ảnh của tất cả chúng ta, nó là liều ngọn lửa thiêu đốt cả lý trí ta, nhưng nó cũng là điều gì đó thôi thúc để cuộc sống của ta trở nên phóng phú. Khi ta yêu, tâm hồn luôn sản sinh ra những ý nghĩ điên rồ và hoang tưởng nhất, hay hài hước và dí dỏm, hay cả sự bao dung và đằm thắm xen lẫn vào lòng tự kỷ và hoài nghi, sao cũng được. Tình yêu luôn chỉ có thể đứng giữa ranh giới tốt và xấu, khôn ngoan và dại dột hay lý trí và con tim, chứ không bao giờ nó đảo chiều quay lưng hay nghiêng cánh về một bên. Nhưng… Đừng bao giờ im lặng khi bạn nhận ra trái tim đã tăng nhịp đập, hãy hát và yêu một cách mãnh liệt đi khi bạn có thể, vì biết đâu một ngày trên bia mộ chúng ta sẽ có dòng chữ “người bất hạnh này đã nằm xuống đây chỉ vì anh ta chưa thổ lộ trái tim mình”.Tháng 5-2009
|
|
 |
|
 |
|
|