Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 5 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Truyện Ngắn Le Minh Dung
Gửi bàiĐã gửi: 27-03-2010, 07:31 pm 
Lê Minh Dung
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-03-2010, 12:17 pm
Lần ghé thăm trước: 15-04-2012, 07:43 pm
Bài viết: 468
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2718 lần
Được cảm ơn:
549 lần trong 255 bài viết
 

Truyện Ngắn Le Minh Dung


TIN NHẮN CUỐI CÙNG

1. CUỘC GẶP GỠ GIỮA RỪNG
Tôi quen chị thật bất ngờ, không phải một lần mà là hai lần, khoảng cách giữa hai lần ấy cũng thật kỷ lục, ba mươi sáu năm là khoảng cách của lần gặp đầu tiên và lần gặp thứ hai cũng là lần gặp cuối cùng!
Tôi nghĩ rằng bất ngờ vì cả hai lần gặp chị đều như một sự sắp đặt đến vô tình và đầy bất ngờ vậy...
Những năm tháng vượt Trường Sơn ngày ấycó bao nhiêu kỷ niệm không thể nào quên của những chiến sĩ trên đường vào chiền trường Miền nam làm nhiệm vụ , cái thời '' Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước...'' ấy. Cùng với những gian khổ, ác liệt, hy sinh mất mát dọc đường mà bom đạn quân thù tàn phá ngày đêm gây nên còn với biết bao nhiêu khó khăn từ thiên nhiên, hiểm trở của núi cao rừng sâu đầy những hiểm nguy kia ... mà chúng tôi những nam nữ chiến sĩ Quân Giải phóng, Thanh niên xung phong, dân quân hỏa tuyến phải vượt qua...
Gian khổ hy sinh là thế mà vẫn lạc quan, yêu đời...'' mà lòng phơi phới dậy tương lai'' đã có không ít những kỷ niệm thật đẹp trên đường ra trận...
Tôi không thể nào quên được cái đêm ấy, là một đêm cuối tháng 7 năm 1970. Trời cứ tầm tã mưa suốt cả dọc đường hành quân, chúng tôi chỉ ăn lương khô mà không thể tìm ra chỗ nấu cơm cho bộ đội.
Khu vực mà đơn vị tôi tạm dừng chân qua đêm ấy là bên bờ suối, một con suối rộng lòng chứa đầy đá mấp mô, cứ gồ lên lô nhô cản dòng nước chảy xiết, dò dẫm từng bước trên mặt đá rêu trơn nhẫy, chúng tôi bám vào dây rừng mà dò dẫm mà băng qua, chỉ sơ ý trượt chân là cả người lẫn quân trang cuốn theo dòng chảy xiết ấy, lũ mùa này hung dữ cứ như con ''heo rừng độc chiếc'' bị thương vậy.
Vừa đói, vừa lạnh lại còn phải tự tìm cho mình một chỗ nghỉ qua đêm ở bãi khách. Chỗ ngủ thực ra là tìm lấy cho mình một chỗ mắc võng, cột ngang sợi dây phía trên rồi phủ tấm ni-non lên cột ra bốn phía như mái nhà che nước mưa đổ xuống, thế rồi leo lên võng nằm ngủ, đêm rừng Trường yên tĩnh lắm chỉ có tiếng mưa rừng rì rào không ngớt, thi thoảng lắm mới có tiếng mang, hoẵng gọi bầy thôi...
Mưa rừng vào mùa này rả rích như không bao giờ ngớt...mọi người đều thấm mệt sau một ngày hành quân vất vả, rồi cơn buồn ngủ đưa cả đơn vị chìm vào trong giấc ngủ với bao nhiêu giấc mơ riêng của mỗi người...
Bỗng một tiếng thét thất thanh của Phong từ phía trái tôi nằm , tôi choàng dậy và lao tới... Phong tay đang ôm bàn chân rên rỉ quằn quại, bàn chân bị rắn choàm quạp cắn phía trên ngón chân cái còn những dấu răng rắn cắn đang chảy máu bầm đen. Thì ra con rắn chui vào giầy của Phong tìm hơi ấm đã phản lại ân nhân nó khi Phong thò chân vào giầy trúng rắn. ( Choàm Quạp là loại rắn rừng cực độc nhỏ con nhưng lại thích tìm vào nằm gần người cho ấm, nhất là hay chui vào trong giầy bộ đội mình để dưới đất).
Mọi người xúm quanh Phong lo sơ cứu, garro cột chặt phía dưới bắp chân ngay, phòng nọc rắn chạy về tim thì nguy cấp khó bề qua khỏi. Phong mặt tái ngắt, phía dưới chân đã garro bắt đầu phù sưng và chuyển màu xám đen. Không thể chậm trễ nữa, tôi và một chiến sĩ nữa được giao nhiệm vụ khẩn cấp đưa Phong vào trạm xá của binh trạm gần nhất. Lúc này đã hơn 3 giờ sáng, rừng vẫn mù mịt trong mưa, tối và đầy hơi lạnh mà chúng tôi người cứ đầm đìa mồ hôi, men theo đường mòn phía trước bươn bả chạy tới, trên vai là Phong miệng cứ rên xì xì làm bước chân càng thêm quýnh quáng.
Gần 4 giờ sáng, chúng tôi đã đưa được Phong vào hầm cấp cứu của trạm xa binh trạm đường dây 559, ở đây Phong đã được mấy y tá cứu chữa bằng mọi cách, có cả cách chữa rắn cắn của đồng bào dân tộc Lào vùng ấy bằng mấy thứ lá rừng. Phong đã qua được cơn nguy hiểm không phải mất mạng nữa, nhưng vì là rắn độc, cực độc như " Choàm Quạp'' xưa nay bị cắn có mấy người thoát khỏi lưỡi hái tử thần đâu, nên anh phải nằm lại theo dõi tiếp tục điều trị khi khỏe sẽ đuổi theo đơn vị ra mặt trận.
Chị y tá có cái miệng cười thật hiền hậu làm ấm lòng chiến sĩ, đôi mắt to tròn đen láy như hạt nhãn quê tôi cứ chốc lại ngước nhìn chúng tôi như động viên và chia sẻ vậy. Trông chị khoảng chừng ngoài hai mươi tuổi, dáng người thấp đậm, da bánh mật giống như dân miệt biển vậy chị được phân công trực theo dõi và chăm sóc cho Phong. Gọi là chị bởi chúng tôi lúc ấy đều chỉ hơn tuổi muòi tám thôi!
Chị nhìn chúng tôi như có vẻ cảm thông sự mệt mỏi và nôn nóng vì con phải trở về kịp cùng đơn vị hành quân vào sớm mai nên cất lời : ''Các đồng chí cứ yên tâm về đơn vị, đợi anh Phong khỏe chúng em sẽ trao trả tận tay đơn vị'' nói rồi chị cười và còn đùa thêm: '' không ai bắt mấtđồng đội của các đồng chí đâu''.
Thấy chị vui vẻ và nói thế cũng ai cũng vui và yên tâm hơn, khi phải để Phong nằm lại.
Trước lúc chia tay ở cửa hầm tôi nhìn chị như thầm cảm ơn và gửi gắm lại người đồng đội mình cho chị, trong cái khoảnh khắc ấy tôi bỗng như có một sự tò mò muốn tìm hiểu về chị bởi ít ra sau này còn có cơ hội gặp lại nhau...và tôi được chị cho biết vài thông tin ít ỏi về chị. Chị tên Lan, chị nói tên chị là tên một loại hoa rừng, quê vùng biển Vĩnh linh. Tôi cũng vội xé tờ giấy từ cuốn sổ nhỏ trong túi áo tôi, một tờ giấy ghi vội tên tôi và tên đơn vị mình, mảnh giấy là một bài thơ tôi viết dở ca ngợi những nữ thanh niên xung phong mở đường trên những tuyến đường Trường sơn ác liệt nhất mà đơn vị đi qua.
Chúng tôi chia tay nhau thật nhanh với những cái nhìn chia sẻ và cái bắt tay nhau thật chặt.
Thật may, anh em chúng tôi về vừa kịp lúc đơn vị chuẩn bị hành quân đi về phía Nam Lào.
Câu chuyện sẽ dừng lại tại đây nếu như không có một cuộc gặp lại nhau cũng bất ngờ và lần này còn lý thú hơn, bởi chúng tôi không những đã là đồng đội gặp nhau trên chiến trường xưa mà còn có với nhau chung kỷ niệm về ngày ấy. Cuộc gặp lại nhau 36 năm sau.
Ấy là một lần cách nay gần một năm tôi đang đọc những dòng comment trong bài viết mình trên YH! Blog 360. cho bài CÓ MỘT THỜI NHƯ THẾ viết tặng những đồng đội tôi năm xưa nhân kỷ niệm ngày Thương Binh Liệt Sĩ 27/7...
Tôi đang đọc kỹ những comment mà bạn bè viết chia sẻ với mình nhửng cảm xúc về bài viết ...những dòng comment như đang cho tôi hồi tưởng một cách lộn xộn xúc động, buồn vui nối tiếp theo những tình cảm bạn bè chia sẻ... và chợt dừng lại ở lời bình của một bạn blog có cái nick hoarungtruongson với hình avatar minh họa là một chùm hoa phong lan nhỏ xíu thật khiêm tốn, lần đầu tiên ghé thăm trang blog của tôi.
'' Những cánh hoa một thời nở rộ trên rừng Trường sơn xin chúc mừng người đồng đội cũ!''
Lời bình không có gì thật gần với bài Thơ CÓ MỘT THỜI NHƯ THẾ mà tôi đăng ở trên cả nhưng lại cho tôi một ấn tượng và gợi lên sự tò mò... muốn tìm hiểu điều gì đó từ cái nick hoarungtruongson kia.
2. GẶP NHAU TRÊN YH! 360 BLOG
Cảm xúc tôi cứ trào dâng lên theo nhịp đập tim mình, hồi hộp đến nghẹn ngào...cái cảm giác như bên kia phía cánh cửa ấy là một người thật đặc biệt với mình đang chờ đợi khi ta login vào nick ấy, hoarungtruongson!
Và tôi đã đến, đã vào và mở tung tất cả các ngăn cửa...không bỏ sót một bài viết nào của chủ nhà, tôi có cảm giác như có chủ nhân của blog đang theo tôi từng bước từng bước để quan sát mình từ xa, trong khi tôi mải miết lật giở từng trang bài viết như cố lục lọi tìm tòi từ đây những ''kỷ vật '' cho tôi nhận ra người đồng đội ấy.
Trang blog thật giản dị với nền themm nguyên thủy, bình dị... cái hình avatar, chùm phong lan rừng kia như bắt tôi cố lục tìm từ ký ức mình một cái gì ẩn hiện nơi những cánh rừng Trường sơn năm xưa.
Tôi quyết định không comment cho các bài viết vội và click chuột vào phần gửi tin nhắn cho hoarungtruongson, với nội dung cảm ơn sự ghé thăm và chúc mừng bên bài viêt tôi, nhân tiện hỏi thăm it thông tin chủ nhà vì từ các bài viết đã đọc chân dung chủ nhân như có cái gì thật gần gũi với tôi đến khó tả...
Hôm sau, tôi nhận được tin nhắn reply và biết chị tên Lan, từng là chiến sĩ quân y Binh Trạm Đường dây 559 đoạn biên giới Lào-Việt-Campuchia những năm 1970-1975. Chị cũng rất mừng khi biết tôi cũng đã từng là bộ đội có chung những kỷ niệm chiến trường xưa.
Rồi chúng tôi mỗi ngày như càng gần gũi, thân thiết, chia sẻ những trăn trở, khó khăn của những đồng đội ngày ấy, và bây giờ đây trước thử thách của cuộc sống mưu sinh đời thường. Rồi có lần ký ức cũ hay linh tính đã cho tôi mạnh dạn hỏi thăm chị có phải là nữ y tá năm xưa mà chị là người đã chăm sóc điều trị cho bạn tôi bị rắn cắn cái đêm ấy...và thật bất ngờ nhận được yêu cầu add nick vào messenger mình, tôi liền bỏ ngay dòng tin nhắn viết dở định gửi chị và accep yêu cầu add nick vào chat cùng chị...
Tất cả như vỡ òa ra từ những dòng chữ trong khung hội thoại, chúng tôi đã nhận ra nhau cùng với trí nhớ cứ mỗi lúc một hiện rõ về những hình ảnh, những khoảnh khắc kỷ niệm năm xưa hiện về rõ mồn một, 36 năm rồi chứ ít gì!
Tôi hỏi thăm về chị thật nhiều, và về cả cái nickname hoarungtruongson kia, chị cho biết cái nick ấy là cái tên mà Phong bạn tôi đã đặt cho chị trước khi chia tay chị trở về đơn vị sau hai tuần nằm lại điều trị rắn cắn... Tôi như chết lặng khi thấy chị nhắc đến Phong, tôi biết chị chưa biết gì về bạn tôi từ sau khi chia tay ngày ấy.
Chị kể tôi nghe những ngày ngắn ngủi được chăm sóc cho Phong và từ họ những tình cảm thiêng liêng trên cả tình đồng đội đã đến cũng đẹp và thơ mộng như những cánh rừng Trường sơn bạt ngàn khi chiều xuống thật hạnh phúc bên nhau, để rồi vội vã chia tay nhau lên đường đuổi theo đơn vị trên đường ra trận, họ hẹn hò nhau ngày gặp lại, và chờ đợi nhau hẹn ngày giải phóng...
Chị càng tâm sự tôi càng như lặng đi, tay chân run rẩy từng ngón trên bàn phím cứ như lạc đi trong hồi ức mình, phía chị cũng đang kể và hồi tưởng những kỷ niệm về ngày ấy với Phong, chị đâu biết rằng Phong đã cố gắng ngày đêm vượt trạm và gặp lại đơm vị gần ba tháng sau đó. Anh đã anh dũng hy sinh trong lần đơn vị tôi đánh vào giải phóng chi khu Dầu Tiếng đầu tháng 4 năm 1975, trong tay tôi anh ra đi như muốn nói lại điều gì mà không kịp!
... Tôi hỏi thăm chị về cuộc sống hiện tại như để tránh câu hỏi của chị không biết lúc nào về Phong, và chị kể tôi thật ít về những điều tôi muốn biết về chị...
Chị nói ngày ấy sau lúc đơn vị chúng tôi đi vài tháng, chị được điều về tuyến sau, một trung tâm chăm sóc thương bệnh binh nặng từ chiến trường gửi về, công tác từ ấy đến nay và chị đang chuẩn bị nghỉ hưu. Chị nói mình không được khỏe, đau yếu suốt vì ảnh hưởng di chứng của chất độc da cam mà quân đội Mỹ đã rải trong chiến dịch phát quang rừng Trường sơn trong những thập niên 70.
Câu chuyện về Phong, tôi cứ lưỡng lự chưa kịp kể cho chị nghe thì vắng bặt mấy tháng liền không thấy chị online, cũng không có bài mới trên blog chị ... cho đến một lần nhận được tin nhắn từ một nickname mới lạ với cái tên @nuhoatruongson viết cho tôi như vội vã ít dòng:
'' Em mệt lắm giờ phải nằm viện luôn rồi, sức khỏe không còn bao nhiêu, chúc anh và những đồng đội của anh tiếp tục sống nhé'' và ký tên hoarungtruongson.
Tôi nhìn cái tin nhắn, như một điềm báo không lành mà nước mắt trào ra làm mờ dần những dòng chữ trên tin nhắn và rồi cũng cố nhìn cái nickname mới @nuhoatruongson như một sự bám víu mong manh...
3. HOA NỞ GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN.
Cứ hy vọng rồi sẽ gặp, chờ đợi rồi sẽ tìm ra những gì mình mong đợi. Tôi đã tự an ủi mình như vậy trong suốt ba tháng sau khi nhận được tin nhắn trở lại từ @nuhoatruongson:
'' Mẹ con đã không qua khỏi cách nay ba tháng vì bệnh tình quá nặng. Hậu quả của chiến tranh, những năm tháng làm nhiệm vụ trên chiến trường Trường sơn đã để lại di chứng chất độc da cam căn bệnh quái ác mà mẹ đã mang trong mình từ hơn ba mươi năm qua. Trước khi mất vẫn không quên dặn dò nhắn tin cho bác và người đồng đội năm xưa...''
Thật lạ, tôi đã không khóc, hay không thể khóc được trước sự thật quá đau lòng vậy, chị Lan ơi, bông hoa rừng trường sơn, tôi đã có lỗi với chị, đã không cho chị biết sự thật về Phong, nhưng thôi bây giờ gặp lại nhau chốn ấy, hai người bạn, hai người đồng đội của tôi ơi hãy tiếp tục nối lại những gì còn giang dở trên kiếp người ... mà yêu mà thương mà bù đắp cho nhau thật nhiều nhé!
Phải mất mấy ngày sau khi nhận được cái tin nhắn của @nuhoatruongson tôi mới bình tĩnh và liên lạc lại với chủ nhân tin nhắn để làm sáng tỏ những điều chưa biết hết về chị.
Không khó khăn khi tôi chủ động add nick vào messenger của @nuhoatruongson, và được gặp cháu Nụ, cháu chính là con chị, cháu đã tốt nghiệp Đại học ra trường và đi làm ít năm hiện đã có một gia đình hạnh phúc.
Nụ còn cho biết mẹ đã không đi xây dựng gia đình và cứ ở vậy nuôi dạy cháu, mẹ luôn sống trong kỷ niệm chiến trường... mặc dù sau này ở trong Trung tâm có nhiều chú bác thương binh mẹ rất thương, rất quí...
Thế là đã rõ, sau khi tôi biết được tuổi cháu và nhẩm tính ...cái ngày dạo ấy.
Chuyện của hai người năm xưa, Phong và Lan, giờ họ sẽ hiểu nhau hơn, yêu thương nhau đến vạn kiếp chẳng quân thù nào có thể hủy diệt chia lìa họ được nữa. Tôi ngậm ngùi trong suy nghĩ nhưng chợt thấy lòng như cũng vui lên, hãnh diện lên hơn vì những người đồng đội tôi ngày ấy. Trong hy sinh ác liệt một mất một con của cuộc chiến, bất chấp hoàn cảnh, họ vẫn yêu, một tình yêu vượt lên trên cả sự chết chóc, khốc liệt và hiểm nguy, và tình yêu đẹp đẽ của những người chiến sĩ giữa núi rừng năm xưa đã đơm hoa kết trái.
Vượt lên cả sự hy sinh, chia cắt của chiến tranh và cả gian khó của những người lính thời hậu chiến, người còn sống vẫn giữ gìn và nuôi dưỡng một thế hệ mới, những bông hoa rừng trường sơn năm nào lại tiếp tục tỏa hương cho đời...

4. PHẦN KẾT.
Nụ vừa nhìn tôi vừa nói trong tiếng nấc nghẹn mà nước mắt đã tràn ra chảy dài xuống đôi gò má khi tôi trao cuốn sổ tay nhỏ và nói rằng, đây là kỷ vật duy nhất của người mà cháu cần biết. Hai tay cứ níu chặt lấy tay tôi không rời như sợ mất đi vật gì thật thiêng liêng vừa tìm lại được, nhưng mong manh hơn cả làn khói mỏng, chỉ sợ tan biến mất.
Trong căn phòng làm việc của tôi bỗng thật im lặng, chỉ còn lại tiếng gió thổi rè rè từ cái máy lạnh và tiếng thút thít chừng như đã cố kìm nén từ cháu Nụ. Tôi bàng hoàng trước tình cảm của cháu, hình như tôi cũng nín thở thật lâu...không nói thành lời dù là an ủi, hai bác cháu nhìn nhau và hình như cùng lúc nhìn ra phía cửa phòng, mặc dù không có tiếng gõ cửa. Trong im lặng và đôi mắt nhòa lệ, chúng tôi cùng như thấy có bóng dáng Phong và Lan đang thấp thoáng phía ngoài chờ đợi...
Tôi bất chợt đứng dậy mở cửa như một phản xạ khi có khách và nhìn ra ngoài mới biết chỉ là ảo giác.
Nụ cũng đã kịp bình tĩnh lại, sau khi giấu lau nhanh những giọt nước mắt chưa khô và xin phép phải về nhà khách của đoàn công tác để kịp chuyến làm việc chiều nay với các đơn vị theo kế hoạch.
Tôi giao cho cháu cuốn sổ tay đã ố vàng và mòn gáy bởi thời gian, là kỷ vậy của Phong tôi giữ lại từ ngày ấy, bên trong chỉ chép mấy bài hát ...nhưng trang đầu tiên thì lại có đầy đủ thông tin về Phong, ấy là họ tên ngày nhập ngũ và đặc biệt quan trọng ( theo lời Nụ) mà cháu rất muốn có nó đó là địa chỉ quê của Phong.
Giờ thì cháu đã biết được tất cả những điều mà mẹ cất giữ kín trong lòng hơn ba mươi năm qua, âm thầm nhung nhớ và dành như trọn vẹn tình yêu còn lại cho con. Điều bí mật đến thiêng liêng ấy không chỉ của riêng mẹ, mà còn là một dấu hỏi luôn nằm sâu trong tâm trí và cứ lớn dần theo sự khôn lớn của Nụ...
Tôi đã không thể không cho cháu biết rõ thêm câu chuyện cái đêm giữa rừng Trường sơn năm ấy, về Phong, về người nữ y tá năm xưa và mối tình của họ. Và Nụ chính là sự đơm hoa kết trái của một tình yêu thật đẹp giũa những người lính trong hoàn cảnh một mất một còn trước cuộc chiến. Tôi không có quyền cất giấu mãi những điều bí mật và thiêng liêng ấy cho riêng mình.
Chúng tôi chia tay nhau và không quên hẹn liên lạc lại với nhau. Nhìn dáng Nụ đi vội khuất hẳn ra xe, lòng tôi thấy nhẹ hơn, cảm giác như vừa có người sẻ bớt cái gánh nặng đã theo mình cả chặng đường dài mấy chục năm...

Đây cũng là lần gặp mặt đầu tiên giữa cháu Nụ và tôi từ sau cái tin nhắn cuối cùng của chị Lan, mẹ cháu dặn phải liên lạc với những người đồng đội cũ của mẹ trước khi từ giã cuộc sống này. Tôi và cháu đã liên lạc trao đổi với nhau thật nhiều qua Yahoo mail và qua Yahoo messengger...
Hai tuần sau, tôi nhận được điện thoại báo tin đã tìm về được quê Phong, cái làng nhỏ của một xã sát biển phía nam Huyện Tiền hải Thái Bình.
Ở đây, cháu đã gặp được bà nội, là mẹ Phong nay đã già yếu ngoài bẩy mươi và mấy người cô cậu là em ruột Phong. Mọi điều bất ngờ, lạ lẫm và thân thương ruột thịt dường như xảy ra cùng lúc khi Nụ cất tiếng gọi Bà ơi và chìa ra cuốn sổ tay kỷ vật của Phong, và chỉ mới vài câu vắn tắt về mình, Nụ đã làm cho cả cái gia đình cuối xóm này bỗng ồn ào sôi động như chính Phong vừa trở về nhà ...
...mọi người đổ đến như và bất ngờ như vừa tìm được Phong sau bao năm lưu lạc vậy.

Nụ bất chợt nhìn lên bàn thờ và và như dán mắt vào cái tấm hình chú bộ đội thật trẻ đang như tươi cười với cô, một thứ tình cảm thật đặc biệt tỏa lan tràn ngập lòng mình ...ai đó đã đốt sẵn mấy nén hương đưa cô, dìu đến bên bàn thờ Phong, Nụ đã đứng như vậy thật lâu, nước mắt cứ nhòa đi càng làm cho khuôn mặt Phong khi ẩn khi hiện trên tấm hình...cô biết đấy là cha mình, người mà mẹ đã bao nhiêu năm chờ đợi và hy vọng...

Nụ nghĩ về mẹ, nghĩ về những tháng ngày lớn lên không có bố, và bây giờ dâng lên trong lòng một một nỗi tiếc thương, tiếc thương vô bờ bến về mẹ, về bố, cho cả mình...

Nhưng bây giờ Nụ đã có bà nội, các cậu, bao nhiêu người thân yêu mới, có nhiều điều để yêu thương, một quê hương gốc gác đến cội nguồn, một cuộc sống mới với ý nghĩa và mong muốn phải sống tốt hơn, vượt lên, vượt lên nữa để xứng đáng với sự hy sinh của cha mẹ mình đã đổi lấy cho tương lai này.

P/s: Như tôi đã hứa với cháu Nụ, chỉ kể chuyện về mẹ cháu trong khuôn khổ của một bài ký ức, và không thể thỏa mãn bạn đọc do những phần không được phép đề cập thêm vì tính chất riêng tư, mong các bạn hết sức thông cảm.


Trích từ : ký ức đồng đội Của Lê minh Dung


Sửa lần cuối bởi Lê Minh Dung vào ngày 29-03-2010, 09:25 pm với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 1 thành viên đã cảm ơn Lê Minh Dung cho bài viết này:
Phan Văn Nhớ (28-03-2010, 05:01 am)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: Truyện Ngắn Le Minh Dung
Gửi bàiĐã gửi: 29-03-2010, 09:21 pm 
Lê Minh Dung
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-03-2010, 12:17 pm
Lần ghé thăm trước: 15-04-2012, 07:43 pm
Bài viết: 468
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2718 lần
Được cảm ơn:
549 lần trong 255 bài viết
 
CON RẮN MÀO

Cây đa làng tôi có lẽ đã sống đến vài trăm năm tuổi, bởi chỉ nghe các vị bô lão trong làng kể lại thì từ khi các cụ sinh ra, cây đa và cái miếu thờ nhỏ nằm sâu trong gốc đã có trước cả trăm năm rồi, cây đa cứ như là một người bạn lớn, gắn bó, chung tình và tốt bụng với cả làng nên ai dù đi đâu xa cũng đều nhớ về nó như là hình ảnh làng quê tôi được thu nhỏ lại vậy.

Có lẽ chưa ở đâu lại có cây đa lớn như thế, nó nằm trên một ô đất rộng có đến vài trăm mét vuông là điểm nối con đường làng giữa vùng đất làng tôi với làng bên cạnh, một con đường đất nhỏ chạy ngang thành một ngã tư, chạy dài ra phía phía Bắc ba trăm mét là bãi bồi của con Sông Diêm Hộ, phía Nam là cánh đồng lúa mênh mông trải dài lên đến chợ xã trên.

Cây đa đứng giữa cái vòng xoay trông thật hữu tình như người mẹ hiền khổng lồ đứng mãi nơi đây, xõa mái tóc dài óng ả và giang rộng hai tay từ trên trời cao cúi xuống cho bóng râm xanh mát cả một vùng rộng lớn phía dưới gốc cây.

Chẳng biết tự bao giờ mà đã có một sự phân chia bất thành văn trong khu vực cây đa và mặc nhiên công nhận, ấy là tầng cao chót vót trên cùng là nơi bất khả xâm phạm của lũ quạ khoang, quạ đen làm tổ, kế phía dưới những tán lá cao mà bọn trẻ cũng ít đứa nào dám leo lên thì dành cho bọn sáo đen, sáo cà và những chú vẹt xanh lúc nào cũng chí chóe la hót inh ỏi... chúng làm tổ và sinh sản nái núc quanh năm. Tầng bên dưới rộng nhất và đẹp nhất, là nơi bọn trẻ làng độc quyền chiếm cứ sử dụng với đủ các thú vui mà chẳng bao giờ nhàm chán. Xung quanh gốc đa chu vi của nó lớn tới mấy chục người đàn ông ôm không xuể được dành cho đám thợ cày thợ cấy, nghỉ ngơi sau những lúc làm đồng cực nhọc... hình như trời đất đã cố ý ban tặng ân huệ này để bù lại cái đói, cái nghèo cứ như một cơ duyên xấu cột chặt với làng tôi từ hồi nảo hồi nào.

Những ngày hè, cây đa chẳng bao giờ phải ở một mình, cánh trẻ chúng tôi sau khi đã lùa đàn trâu ra bãi bên sông cho chúng nhẩn nha gặm cỏ... tụ tập về đây với đủ trò vui chơi thỏa thích, rồi chúng tôi tỏa lên cây, mỗi đứa tìm lấy cho mình một cành đa to nằm thả hồn nhìn về bốn phía, từ trên cao mới thấy hết vẻ đẹp huyền diệu của quê hương ...

Xa xa bên dưới, nhìn xuống phía bãi sông, từng đàn trâu đang gặm cỏ miệt mài như chúng sinh ra chỉ để gặm cỏ vậy, chẳng hề bận tâm đến những con sáo nâu, sáo cà hết bay lượn lại sà cánh trên mình trâu nhảy nhót trông thân thiện quá. Trên sông, về mùa này nước không chảy xiết như chặp tháng bảy, tháng tám, mà hiền hòa trong xanh ,sóng khẽ gợn lăn tăn trôi xuôi về phía hạ nguồn... thi thoảng con đò ngang dưa khách qua sông lại vạch lên mặt sông một đường thẳng cắt ngang qua bờ bên kia, con thuyền cứ nghếch mũi lao đi giống như con rắn thần từ gốc cây đa già bơi qua sông tìm mồi ăn, cảnh vật khi ấy thật ngoạn mục khó tả...

Nhìn xuống bên tay phải, đôi mắt như dịu lại bởi màu xanh của lúa, một biển lúa rờn xanh đang thì con gái cứ gợn sóng lô nhô theo làn gió chạy dài xa tít tắp đến chân trời, đàn cò trắng cứ chao lượn trên không chẳng khác những chú hải âu đang vui đùa cùng sóng nước trên mặt biển xanh, cảnh vật thơ mộng và trữ tình quá.

Lũ trẻ làng tôi ngày ấy, không một đứa nào là không biết đến câu chuyện con rắn mào ở cái miếu thờ nhỏ nằm lọt thỏm giữa cái gốc cây đa già làng tôi, cái nơi mà một thời chúng tôi là chủ nhân chính thức, được thỏa thích leo trèo bắt chim non, lấy trứng chim, hái quả đa chín và với đủ các trò nghịch ngợm khác mà chỉ chúng tôi mới nghĩ ra thôi. Ấy là cái thời trong độ tuổi, '' nhất quỉ nhì ma, thứ ba học trò''...đôi khi những trò nghịch phá phải xếp lên đến hàng thứ nhất mới đúng hạng cho lủ trẻ chăn trâu tụi tôi.

Câu chuyện về con rắn thần ở trong miếu nhỏ nằm thụt sâu vào bên trong gốc cây đa cổ thụ, không ai biết xuất hiện từ bao giờ nhưng chắc nó cũng có niên đại cùng thời với cây đa hoặc chí ít cũng chỉ cách sau đó ít năm mà thôi, bởi vì bây giờ mặc dù câu chuyện mang màu sắc huyền bí, ly kỳ và cả làng tôi ai cũng thuộc lòng kể lại cho con cháu mình nghe như là những tình tiết huyền thoại mà thôi. Nhưng theo các cụ lởn tuổi nhất làng thì cái miếu thờ này linh thiêng lắm và đặc biệt còn đóng vai trò như là nơi mà luôn giúp cho làng tôi vượt qua bao nhiêu biến cố thiên tai, địch họa và mang đến những điều may mắn cho dân làng...

Đồn rằng, ngày trước khi chưa có bom đạn của người Pháp, ở miếu thần thường có một con rắn rất khác lạ và to lớn xuất hiện vào những đêm khuya thanh vắng cuối tháng hoặc cuối năm với những điều kỳ lạ huyền bí, trước khi rắn thần xuất hiện thì có những âm thanh dồn dập như tiếng vó ngựa, rồi tiếng lục lạc của ngựa reo vang quanh gốc đa, ấy là lúc rắn xuất hiện. Nghe kể con rắn dài đến hơn bốn mét, to như cái cột đình làng, lớp vảy ngoài cứ như dát vàng lấp loáng chiếu sáng ánh lên lúc màu vàng chóe, lúc lại đỏ rực như lửa than hồng, điều đặc biệt hơn cả là cái đầu rắn, cái đầu to như đầu con ngựa cứ ngóc lên nhìn về mọi phía, trên có đội một cái mão nhọn hoắt màu đỏ chót có tua tua dựng lên như cái mào gà trống nên gọi rắn mào là vậy... rắn thường chỉ xuất hiện như vậy và biến mất ngay khi biết có ai đó từ xa đi tới, để lại một không gian tĩnh lặng rợn người nên nếu không có chuyện gí cần kíp buộc phải đi qua, chẳng ai dám bén mảng tới nơi này về đêm.

Các cụ già trong làng thì bảo rằng con rắn chính là con ngựa của một vị tướng ngày xưa trên đường truy đuổi đánh giặc ngoại xâm qua làng mà chẳng may hy sinh, được dân làng lập đền tôn thờ công đức, giờ là đền thánh tọa lạc ngay trước làng qua bao nhiêu đời trùng tu nên vẫn giữ nguyên vẻ uy nghiêm, tôn kính ngài. Con ngựa vì tiếc thương người chủ tướng, đã chọn gốc cây đa của làng nằm lại và nhịn ăn cho đến chết, sau hóa thành con rắn và được lập miếu thờ tỏ lòng kính trọng tiết trung nghĩa của ngựa quí, nhưng nó vẫn không quên tiếc thương người chủ tướng anh hùng... nên mới có chuyện rắn mào hiện về trong những đêm khuya, tìm đường đưa chủ tướng mình về kinh thành xưa, nhưng vì cách trở xa xôi, sông nước mà vẫn còn ở lại mãi nơi đây ...

Câu chuyện về chiếc miếu nhỏ trong gốc đa làng thờ rắn mào cứ được dân làng truyền miệng lại, không biết bao nhiêu thế hệ con cháu mình về sau nữa...nó như nửa huyền thoại, nửa như là một chứng tích lịch sử chống giặc ngoại xâm từ tổ tiên xưa mãi được trân trọng, giữ gìn và ghi nhớ công ơn tiền nhân đã có công với đất nước, kể cả con tuấn mã trung dũng cũng đã hóa thành rắn thần ở gốc đa làng tôi...

Những kỷ niệm thân thương một thời trẻ thơ còn in đậm mãi không thể quên trong trí nhớ chúng tôi, ấy là bài học về lòng biết ơn, uống nước nhớ cội nguồn, ấy là quê hương nghèo đói nhưng đầy ắp tình người, đã cưu mang nuôi dưỡng bao nhiêu thế hệ chúng tôi trưởng thành đến ngày nay.


Thấm thoát thời gian trôi đi, lứa chúng tôi dạo ấy giờ có ít người còn ở lại làng, người đi xa lập nghiệp mong đổi đời nơi mạn ngược, cánh chúng tôi lên đường nhập ngũ vào Nam chiến đấu, có người hy sinh còn nằm lại chiến trường xưa mãi mãi chẳng trở về...


Quê tôi giờ cũng khác xưa nhiều lắm, nhà nhà mái ngói đỏ tươi roi rói, con đường đất giờ như rộng hơn trải nhựa sạch đẹp vô cùng, những cây cau, cây chuối cứ vươn lên trong vườn với màu xanh trông thật thanh bình và hạnh phúc.

Trích từ : QUÊ HƯƠNG VÀ TUỔI THƠ Của : Lê Minh Dung


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: Truyện Ngắn Le Minh Dung
Gửi bàiĐã gửi: 29-03-2010, 09:32 pm 
Lê Minh Dung
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-03-2010, 12:17 pm
Lần ghé thăm trước: 15-04-2012, 07:43 pm
Bài viết: 468
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2718 lần
Được cảm ơn:
549 lần trong 255 bài viết
 
KHỔ VÌ BLOG

Chưa vội uống ly cà phê sữa đá nhận được từ tay cô phục vụ kèm theo một nụ cười tươi như hoa hồng nở buổi sớm mai... vậy mà cả hai thằng đàn ông đích thực không hề nhìn lại đáp lễ cho dù chỉ là theo phép lịch sự, thằng bạn nhìn tôi như cầu cứu nhưng chưa thốt nên lời!...coi vẻ có việc quan trọng gì đây.

Sáng nay, khi nhận cuộc điện thoại gặp nhau cà phê Trung Nguyên TSN nhé! Tôi như linh cảm thằng bạn tôi đang gặp chuyện chẳng lành...vì thế cái nhìn của hắn giờ này không làm tôi ngạc nhiên lắm, tôi dục hắn; thôi uống đi, có gì từ từ nói, mình nghe cậu đây:

Và rồi, như sợ tôi không tập trung nghe câu chuyện hắn kể, hắn vào đề thật trầm trọng:

Mình đang gặp đại nạn rồi ông ơi!

Số là tôi lúc đầu làm Blogs chỉ với mục đích được học hỏi, chia sẻ cùng bạn bè và gửi gắm những tâm sự với mong muốn được đồng cảm, ... vô tư, vô hại...với bạn ảo, vậy mà ai ngờ!

Thấy hắn bỏ lửng câu chuyện, làm như nhìn quanh quẩn có bạn blog nào của hắn ngồi kế bên...nghe chuyện. Tôi nóng cả ruột giục; có gì nói đại đi ông, cứ cà rịch cà tang hoài...tôi đi à!

Vậy là hắn làm một lèo chuyện của hắn:

Ông biết không, thật quê điếng hồn với bà xã mình khi bị bả chơi cho mình một cú nốc ao ngay tại Quán Cà phê Điểm Hẹn chiều qua!

Số là mình có một cô bạn blog mới quen chừng tháng nay...có cái nick thật kêu: @emdangcodon, và với một câu blast thật ấn tượng với tôi: CHỈ MÌNH ANH THÔI !

Chuyện bắt đầu từ cái nick khiêu khích và câu blast ấn tượng kia mình add ngay từ khi thấy xuất hiện trên trang blog của con gái mình...và từ ấy, chỉ với vài comment qua lại... như có ma lực vô hình hấp dẫn mình

từ những cm chia sẽ, cảm thông và như có một chút tình riêng...

Từng ngày, từng ngày cứ qua đi chậm chạp quá đáng, tôi chờ mong, hồi hộp và hy vọng mỗi khi mở blog...tim như nhảy múa, reo vui khi có quick comment của em, mặc dù chỉ là những câu :" nhgủ ngon anh nhé!" hay '' Chúc một ngày bình yên" ...như bao bạn blog khác đã cm vậy mà nhũng dòng chữ ấy của em thật ấm áp, thật ngot ngào...đến lạ lùng.

Cho đến một hôm, tôi nhận được yêu cầu của em add nick chat messenger, để được chia sẻ, tâm sự nhiều hơn...

Tôt biết được qua chat, em đang thật sự cô đơn, đang thật buồn, ...nhưng cái điều làm tôi cảm động và thấy lòng mình xôn xao, ấm áp, và nhiều cảm giác lạ lắm sống động trong tôi...ấy là em như hiểu rõ lòng tôi, tâm sự của tôi...và cả những nỗi niềm trong tôi khó nói... Chúng tôi như gần nhau hơn, và tôi như đang là một con người mới, một thằng đàn ông đích thực được tôn trọng và tán thưởng đúng lúc...

Rồi chat với nhau trên mạng như không đủ để chia sẻ nỗi niềm, không đủ để nói hết tình cảm mình..., em chủ động hẹn gặp nhau đi uống nước, khi biêt chung tôi ở khong xa nhau ví cùng một Quận, và tôi đã rất sung sướng nhận lời gặp em uống nước& " nói chuyện" vào 8 giờ sáng chủ nhật tuần này ớ Caphe Điểm hẹn. Em không quên dặn câu: em mặc áo màu tím Huế đó nha!

Và rồi ông biết đấy, tôi như một gã trai mới lớn náo nức, hồi hộp, chờ đợi...và mới 7 giờ tôi đã chỉnh tề áo quần, chải chuốt... có vẻ lịch sự lắm dắt xe ra khỏi nhà và dặn bà xã cho có lệ: anh đi có việc quan trọng em nhé!

Rồi cái giờ phút chờ đợi dài như thế kỷ trôi đi chạm chạp, ngồi trong quán mà như có gai dưới ghế, tôi nhấp nhổm không yên...

Đây rồi! cái màu áo tím Huế đang thướt tha đi vào theo tay chỉ của nhân viên phục vụ... có điều cái dáng thật quen... cho đến khi tôi không tin vào mắt mình nữa, cái dàng thật quen với cái áo tím Huế nhẹ nhàng ngồi xuống bên tôi chẳng phải " emdangcodon" mà lại chính là bà xã mình, ...

Thế là , trong cái giọng cố làm ra nhẹ nhàng nhưng sắc như dao Thái lan, bả tường thuật chớp nhoáng mối tình trên mạng của tôi thời gian qua...tôi ngồi không nhúc nhíc...mồ hồi dầm ướt lưng áo mặc quán đang mở máy lạnh.



Tôi chì còn biết ngồi yên......chờ đợi...

Tôi chỉ còn biết nghe và líu ríu chẳng ra câu kệ gì cho đỡ ngượng như vừa bị bắt quả tang ăn trộm trứng gà của mẹ ngày xưa...hihi.

Tôi bị cấm vận ông ạ! Mấy ngày nay bả vui vẻ ra mặt ( trông có vẻ tâm trạng người chiến thắng 30/4 năm nào) nhưng tuyệt nhiên không nhắc lại một lời chuyện tôi với "emdangcodon" nữa. Bà tuyên bố "tịch thu laptop của tôi xung vào tủ, khóa lại 1 tháng ( chết tôi rồi) để có thời gian sửa chữa và tu tỉnh lại... và phải ngủ một mình ngoài phòng khach!", tôi như người bị điểm huyệt, thẹn quá, chẳng thể giải thích, thanh minh thanh nga gì được với bà ấy, thì ra cái cô "emdangcodon " kia mà tôi quen qua blog lại chính là bà xã mình ông ạ...

Thôi thì chỗ bạn bè thân thiết, cờ ngoài-bài trong, ông ngoài cuộc, sáng suốt, cho tôi kế sách gì để gỡ lại bàn thua kia chứ? một bàn thắng gỡ lại danh dự của những thằng "đàn ông đích thực kia chứ!"

Một chầu Bia Đức đa tạ cho kế sách ông chỉ tôi nhé ?

Nghe chuyện hắn vừa kể và lời đề nghị của hắn, tôi chẳng nói gì được, chợt nhìn xa xăm và lại nhìn xuống chân mình, đoạn cười đến méo cả miệng mong được hắn chia sẻ lai !!!


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: Truyện Ngắn Le Minh Dung
Gửi bàiĐã gửi: 29-03-2010, 09:36 pm 
Lê Minh Dung
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-03-2010, 12:17 pm
Lần ghé thăm trước: 15-04-2012, 07:43 pm
Bài viết: 468
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2718 lần
Được cảm ơn:
549 lần trong 255 bài viết
 
VÉ SỐ CHIỀU SỔ ĐÂY!

Đã quá 16 giờ chiều mà xắp vé số sổ chiều nay dường như còn dày cộp trên tay. Bước chân bà lão càng như luống cuống len lỏi sâu vào những hàng ghế đá nơi công viên, đôi mắt bà thật buồn, nhưng thỉnh thoảng lại lóe lên vài tia hy vọng khi một ai đó ngước nhìn lên, bà lại phấp phỏng với hy vọng có người sẽ mua giúp bà những tờ vé số còn lại trước giờ nhà đài thông báo kết quả mở thưởng.

Chợt tia hy vọng từ đôi mắt buồn bỗng sáng lên khi thấy từ chiếc ghế đá gần bên đôi trai gái bỗng cùng lúc nhìn về phía bà lão, miệng lắp bắp vài từ gì ấy mà đôi tai già của bà nghe chẳng rõ, bà bước vội tới và chìa ra những tờ vé số về phía họ lòng lại hy vọng mừng vui ... nhưng rồi bà lại thất vọng, họ không mua mà chỉ cúi xuống thu gọn những chiếc dầy dép lăn lóc dưới chân mình gọn về phía trước, đoạn tiện tay ôm lấy chiếc túi xách vào lòng như sợ bị mất trộm vậy. Những bước chân bà lão thất thểu bước đi như rã rời thêm, những tấm vé số còn ế trên tay trong chiều cuối ngày như nặng hơn, sắp tới giờ sổ số rồi !

Bà đang nhẩm tính số tiền còn thiếu phải nộp học phí cho thằng cháu ngoại mà cha hắn bị cơn bão số 6 đã lấy đi sinh mạng trên chuyến đi biển năm rồi ...


Khi quay trở lại, nơi cái ghế đá mà cô cậu thanh niên ngồi vừa bỏ đi, bà lão nhìn thấy chiếc ví da rơi nằm cặp sát chân ghế đá, đoán biết là của họ, bà vội nhặt lên, vừa chạy theo vừa gọi to :


Rơi ví tiền hai cháu ơi! Vừa gọi bà lão vừa cố chạy và giơ chiếc ví về phía họ ...


Nhận lại chiếc ví trong tay mừng rỡ, họ rối rít cám ơn bà lão và như ân hận nhận ra điều đã nghĩ không phải về bà, người con trai rút từ cái ví tiền ấy một tờ giấy bạc 100 ngàn đồng biếu bà nhưng bà lão đã từ chối, bà vội quày quả bước nhanh miệng rao:


Vé số sắp sổ đây! ... Ai vé số đâây!!


Dáng bà lão khuất nhanh cùng tiếng rao xa dần.


Chiều nay trời Sài-Gòn lại đổ mưa sớm ...


Đầu trang
  
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Re: Truyện Ngắn Le Minh Dung
Gửi bàiĐã gửi: 29-03-2010, 09:37 pm 
Lê Minh Dung
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 27-03-2010, 12:17 pm
Lần ghé thăm trước: 15-04-2012, 07:43 pm
Bài viết: 468
Giới tính: Đặc biệt
Đã cảm ơn: 2718 lần
Được cảm ơn:
549 lần trong 255 bài viết
 
CÁI CÙI BẮP

Chiếc xe Bus trờ tới như bất đắc dĩ phải ghé trạm, đậu hững hờ như nửa muốn đón khách nửa muốn bỏ trạm vượt qua luôn. Mấy thanh niên đứng trên vỉa hè cùng ùa xuống đường bám vội vào cửa trước đu lên xe thật gọn. Tôi chậm chạp với cái đầu gối đau, cố bám thanh sắt cửa bước lên, chiếc xe vội lao đi như sợ ai giành mất phần đường của nó.

Còn đang loay hoay tìm ghế ở dãy '' Ghế dành riêng cho người già và người khuyết tật'' thì đã không còn trống chỗ nào vì đã '' dành cho thanh niên trẻ khỏe hết rồi''. Thật may, một cô bé dễ thương xinh xắn vội đứng dậy và lễ phép nhường ghế:

Cháu mời bác!

Đoạn cô bước tới đứng bám vào cây sắt trước mặt. Tôi cám ơn cô và ngồi xuống chỗ cô gái vừa nhường, lòng thầm ngợi khen con cái nhà ai mà ngoan hiền nết na thế.

Phía trước tôi ngồi là một chàng trai trông vẻ lịch lãm và có học, cậu ta vừa cạp xong cái bắp ngô luộc thật tự nhiên cho đến hạt cuối cùng , và rồi vội vàng ném cái cùi bắp ấy xuống ngay dưới chân mình cũng thật tự nhiên như cái cách ngồi vào hàng ghế ưu tiên vậy...

Chuông điện thoại bất ngờ đổ thật chói tai, mọi ánh mắt trên xe đều hướng cả cái nhìn về phía người thanh niên nọ đang cầm máy lên nghe.

Alô. Tao đây! Thằng chó! ...ừ..ừ...ầu tao đang đến, mày cứ đứng chờ đấy.

Mẹ kiếp xe chạy như rùa bò! ...đù má nó, ở đâu ra lắm lô-cốt thế!

Dứt cuộc điện thoại cũng là lúc xe giảm tốc độ thật gấp tấp vào trạm bỏ khách, người thanh niên cũng vội đứng dậy và bước tới cửa xe, cái cùi bắp ngô ban nãy dưới chân cậu cũng lùa theo lăn tới đúng lúc bàn chân cậu bước xuống...

Oạch! cái trượt chân làm cậu ngồi bệt xuống sàn xe nhanh cũng như cách cậu bật dậy, cậu lao nhanh xuống vỉa hè mắt chẳng nhìn ai ...

Tôi kịp nghe từ phía cậu bật ra mấy câu:

Cùi bắp! ...

Xe bus lao đi thật nhanh về phía trước. Cái cùi bắp ban nãy lại theo đà lăn ngược về chỗ cũ.

Đúng là cùi bắp thật ! Tôi buột miệng.


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 5 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.703s | 30 Queries | GZIP : Off ]