Truyện ngắn
GIỜ NGOẠI KHOÁ
Mang tập bài của học sinh ra chấm, nhưng chưa đọc hết một bài, Nhung lại cất đi, lấy tờ báo ra đọc, nhưng cũng chỉ được một vài dòng rồi lại bỏ, chẳng biết làm gì. Nhung lại ra soi gương, chải tóc. Mái tóc dài óng mượt buông xoã ôm lấy khuôn mặt xinh xắn, nhưng đôi mắt đã có biểu hiện của sự mất ngủ. Mà làm sao Nhung lại không mất ngủ cơ chứ ?
Học xong đại học sư phạm, Nhung nhận quyết định về công tác ở Đoan Hùng - Một thị trấn nhỏ của vùng trung du. Bước chân về đây, Nhung đã thề với mình là không bao giờ nhận lời cầu hôn của bất cứ chàng trai nào, khi chưa rời khỏi cái thị trấn buồn tẻ này để trở về thành phố. Thế nhưng chỉ mới hơn được hơn một năm Nhung đã nuốt lời thề ấy. Sau những lần giao lưu giữa các chi đoàn, Nhung đã gặp Huy, rồi tình cảm giữa hai người cứ tăng dần, đến khi yêu nhau lúc nào họ cũng không biết. Từ khi yêu Huy, Nhung thấy cuộc đời thi vị hẳn lên, cái thị trấn này không còn buồn tẻ nữa. Rồi Nhung cảm thấy không thể thiếu Huy, cũng như không thể xa học sinh, xa cái thị trấn bé nhỏ này. Thế mà mấy ngày nay, khi mọi người cùng trường biết Huy làm ở bên ngành thuế, đã khuyên bảo Nhung nên từ bỏ mối tình ấy. Thôi thì đủ mọi lý do, lý lẽ thuyết phục. Nào là làm thuế họ không có tình cảm, khô khan, nghiêm khắc, hách dịch. . . thôi thì đủ mọi thứ. Có người còn dẫn chứng cụ thể, hôm nọ chị mình về quê, kết hợp mang ít hàng kiếm tiền tàu xe, thế mà mấy cha thuế vụ phạt thâm cả vào vốn, xin thế nào cũng chẳng được. Có người con đưa ra chi tiết hùng hồn hơn : Tớ thấy mấy cô gái đi buôn chuyến cứ thậm thụt ra vào trạm thuế luôn, kiểu ấy chỉ tình tứ với nhau chứ thuế, má gì. Có chị còn an ủi chân tình : “ Xinh như mày lấy đâu chẳng được chồng, bỏ phéng ngay đi, tao làm mối cho thằng em đang làm công an, lương lại chả cao gấp mấy lần lương ngành thuế ấy chứ ”. Chính những điều ấy, đã làm cho Nhung phân vân , chao đảo. . . Nhung nghĩ mọi người ở đây đều tốt và yêu mến mình nên mới góp ý như vậy.
Sáng nay, chủ nhật Huy hẹn đến để cùng đi chơi, Nhung băn khoăn không biết có nên đi hay không. Rồi Nhung mong cho Huy đừng đến và đừng bao giờ gặp nhau nữa. Nghĩ vậy nhưng Nhung vẫn ngóng ra cổng, càng ngóng lại càng thấy bặt tăm. Gần trưa Nhung đạp xe đến nhà Huy “ Ừ thế nào thì cũng phải gặp nhau lần cuối cho phải đạo chứ ”. Đến ngõ nhà Huy, Nhung dừng lại, giả vờ sửa xe, nhìn vào nhà Huy, không thấy Huy, cả xe của Huy cũng không thấy, chứng tỏ Huy không có nhà. Nhung lên xe đạp tiếp mà chẳng biết đi đâu. Mặc dù không chủ định, nhưng chiếc xe đã đưa Nhung tới trạm thuế , nơi Huy công tác. Gần đến nơi, đã thấy một đám đông trong đó có một thanh niên với những thùng giấy đựng hàng cao ngất ngưởng, tiếng Huy nhẹ nhàng nhưng cương quyết :
- Hàng của anh không có chứng từ gì chứng minh đã nộp thuế, yêu cầu anh đưa hàng vào trạm để nộp thuế.
Tiếng Huy nhẹ nhàng bao nhiêu, thì tiếng người chủ hàng lại gay gắt bấy nhiêu:
- Hàng tôi mua về để dùng, có gì mà phải nộp thuế.
Tiếng những người xung quanh nhao nhao :
- Thôi cho người ta đi, lời lài bao nhiêu mà thuế với chả má.
Tiếng Huy vẫn nhẹ nhàng : - Thưa các bác, các anh ! Nộp thuế là nghĩa vụ và cũng là quyền lợi của mỗi người, các bác, các anh ở nhà làm ruộng cũng còn phải nộp thuế, bán hàng cũng phải nộp thuế, thì tại sao mọi người không giúp đỡ tôi yêu cầu anh này cũng phải làm nghĩa vụ thuế như mình. Đám đông đã bớt ồn ào. Nhung bỗng giật mình hoảng hốt bởi một phần tư viên gạch bỗng sượt qua đầu Huy rơi vào thùng hàng cạch một tiếng khô khốc kèm theo một giọng nói đầy hằn học :
“ Ai biết được tiền thuế rồi sẽ vào túi ai ? để cho người ta đi, người ta còn kiếm bát gạo nuôi con ”. Lúc này lại thêm một tốp thanh niên ngổ ngáo đi đến, mồm nói tay tháo hàng định tấu tán:
- Đây là hàng của chúng tôi gửi, mỗi người có thùng hàng chứ có nhiều nhặn gì, không cho bán thì chúng tôi đem về.
Tình thế lúc này càng khó khăn cho Huy hơn . Vừa may lúc đó một em học sinh đã đi gọi mấy người bảo vệ an ninh của thị trấn đến hỗ trợ . Bọn thanh niên kia tản dần, người có hàng lúc đó mới chịu đưa xe hàng vào trạm.
Nhung thong thả đạp xe trở về, lòng ngao ngán – Làm thuế phức tạp thật. Mà việc gì cứ phải đôi co, lôi kéo hàng hoá của người ta mất cả tác phong cán bộ, người ta xin thì cho, thuế thu vào nhà nước biết bao nhiêu cho đủ. Mà lúc nãy nếu viên gạch không đi lệch độ nửa gang tay thì Huy đã ra sao rồi ? . Các chị ở trường mình nói phải, chả tội gì mà gửi cả cuộc đời mình vào với ngành thuế. Vừa khó khăn phức tạp, nguy hiểm mà có ai ưa đâu. Dứt khoát như vậy Nhung thấy nhẹ nhõm hẳn người, không bị giằng co, dằn vặt nữa .
Chiều nay đáng lẽ Nhung định đi chợ thị trấn mua một vài thứ lặt vặt, nhưng hiệu trưởng lại thông báo, chiều nay toàn trường cho học sinh tập trung học giờ ngoại khoá môn Giáo dục công dân. Tuy không tiếc phải hoãn buổi chợ, nhưng Nhung nghĩ “ Ông hiệu trưởng thật lắm chuyện, cái môn giáo dục công dân thì có gì mà phải tổ chức ngoại khoá ? ”.
Vào đầu giờ chiều, Nhung đang chuẩn bị lên tập trung học sinh thì thấy Huy đến . Mà lại mặc trang phục ngành thuế, mũ kêpi gắn sao nghiêm chỉnh, cứ như là đến trường để bắt buôn lậu không bằng. Nói đến thuế, ở đây họ đã ngán đến tận cổ rồi, huống gì bây giờ lại đóng bộ thế này. Nghĩ vậy Nhung bảo cô bạn phòng bên, nếu anh ta hỏi thì bảo Nhung đi vắng, rồi đóng cửa phòng. Nhưng chờ mãi không thấy tiếng Huy hỏi thăm, mà lại là tiếng cô bạn “ Ra đi, hắn lên phòng hiệu trưởng rồi ”. Vừa lúc đó trống tập trung vang lên. Khi học sinh đã ổn định, thầy hiệu trưởng ra, đi cùng thày còn có cả Huy. Nhung ngạc nhiên, trống ngực đổ dồn. Thày hiệu trưởng tuyên bố ; “ . . . Rồi đây khi tất cả các em rời khỏi ghế nhà trường, sẽ trở thành những công dân có ích cho xã hội, mà muốn vậy, mỗi người chúng ta đều phải sống và làm việc theo pháp luật. Trong đời sống hôm nay, thuế là một chính sách lớn, nó có ảnh hưởng đến tất cả mọi người, cho nên giờ ngoại khoá hôm nay, tôi mời anh Huy bên ngành thuế sang nói chuyện với chúng ta ”. Tiếng vỗ tay vang lên, Nhung cố giấu mình vào vai cô giáo ngồi trước. Huy bắt đầu nói, vẫn cái giọng nhẹ nhàng và truyền cảm : “ . . . Trong chương trình học, nhất là trong văn học trước cách mạng tháng tám, các em đã thấy rõ cảnh sưu cao thuế nặng, sự bóc lột thậm tệ của thực dân phong kiến, đối với nhân dân ta dưới xã hội cũ . Thậm chí nó còn làm cho nhiều ngưòi đến nay vẫn còn ác cảm với thuế. Nhưng chính sách thuế ngày nay của ta hoàn toàn khác hẳn, rất ưu việt. Thuế là khoản thu bắt buộc, không hoàn trả trực tiếp nhưng được hoàn trả một cách gián tiếp, ai ai cũng được hưởng từ khoản thu thuế ấy.Chúng ta được ngồi học hành yên ổn ở đây, nhờ có các chú bộ đội bảo vệ vững chắc chủ quyền của tổ quốc, tiền chi chi quốc phòng cũng là từ tiền thuế, các thấy cô giáo được trả lương cũng lấy từ tiền thuế, rồi ngôi trường các em đang học cũng được xây dựng từ tiền thuế, rồi đường xá, cầu, cống, bệnh viện. . . v.v đều được xây dựng nhờ tiền thuế ”. . .
Lúc này, Nhung lại miên man suy nghĩ, Tại sao mình lại trách anh ấy nhỉ, tại sao mọi người lại ghét bỏ cái nghề mà như Huy nói thì nó là nghề cung cấp năng lượng, vật chất cho tất cả cỗ máy xã hội hoạt động, vận hành. Tại sao hôm nọ mình lại thờ ơ đứng nhìn, trong khi một em bé học sinh lại biết đi gọi người tới giúp đỡ Huy.
Cho đến cuối buổi nói chuyện Nhung chẳng nhập tâm thêm được gì nữa, rồi cứ tự trách mình rồi trách lây sang cả mọi người. Khi ra về Nhung đứng đợi Huy ở cổng trường, nhìn bộ quần áo thuế Huy mặc sao lúc này đáng yêu đến thế
- Anh xin lỗi, hôm chủ nhật lỗi hẹn với em, vì hôm đó là phiên trực của anh Chung, nhưng mẹ anh ấy mệt nên anh phải trực thay.
- Em biết rồi – À mà anh Huy này, giá như thỉnh thoảng có buổi ngoại khoá như thế này thì thích nhỉ, học sinh hôm nay trật tự, lắng nghe quá.
- Anh lại không thích như vậy!
- Vì sao ?
- Anh muốn rồi đây chính sách thuế sẽ được đưa vào chương trình
chính khoá, giảng dạy ở các trường phổ thông, để khi vào đời các em đã nắm bắt được cơ bản về chính sách thuế. Như vậy họ sẽ tự giác chấp hành hơn.
- Em cũng muốn được như vậy
Vừa lúc đó các cô giáo trong trường gọi ơi ới.
- Nhung ơi! sao không mời người ta vào nhà, mà cứ đứng ở cổng trường mãi thế.
Nhung và Huy ngượng ngùng nắm tay nhau đi về phía văn phòng .
Các bạn thân mến !
Chuyện ngắn này mình viết cách đây đã mười năm rồi, và đã được đăng trên tạp chí của ngành. Nay thây thi đàn có mục chuyện ngắn mình mạnh dạn gửi lên để bạn nào rảnh rỗi, yêu thích chuyên mục này đọc cho vui. Nếu có ý kiến tham gia đóng góp thì càng tốt.
Nguyễn Ngọc Tĩnh
nguyenngoctinh224@yahoo.com.vn