|
Ngày tham gia: 14-05-2010, 05:42 am Lần ghé thăm trước: 21-05-2012, 05:41 pm Bài viết: 864 Đến từ: Biển xanh, đảo xa Giới tính:  Đã cảm ơn: 555 lần Được cảm ơn: 1662 lần trong 597 bài viết
|
 |
 |
 |
|
|
Truyện thơ Thuý lan
Chuyên đề “Truyện thơ Thúy Lan”
LTS của www.tho.com.vn: Với 4248 câu thơ lục bát, truyện thơ Thúy Lan là tự sự cuộc đời nhân vật chính Thúy Lan sắc – tài – tâm. Truyện thơ phản ánh cuộc sống phong phú qua miêu tả sắc đẹp con người – thiên nhiên và sự hành xử của con người với bản thân hoặc xã hội.
Chuyên đề này đề cập chi tiết một vài nội dung phản ánh trong truyện thơ Thúy Lan
Bài 1: Thúy Lan – cái đẹp gợi tình
Người sáng tác chịu ảnh hưởng của thời đại qua văn phong, ngôn ngữ và cách miêu tả. Lê Hữu Bình ưa thích sử dụng những từ “lóng”, thuật ngữ chuyên môn hoặc một số từ nước ngoài thường dùng đã được Việt hóa cho có tính “thời sự xã hội”. Điều này thể hiện khá rõ trong các đoạn thơ miêu tả Thúy Lan - một vẻ đẹp phụ nữ được mô tả theo cách “tả thực”, bóc dần từng lớp. Người đọc phải chấp nhận mình đang sống ở Việt Nam thế kỷ 21, thời điểm mà các giá trị nhân bản kinh điển có vẻ như đang dần “nhường chỗ” cho các “ý tưởng” chuẩn mực mới tham vọng phá vỡ mọi biên giới tâm thức. Do đó, cái đẹp phái yếu được miêu tả trong truyện thơ Thúy Lan đã đi xa khỏi tính ước lệ về sự dịu hiền, đức hạnh, đoan trang truyền thống. Một chút mới mẻ, gợi tình, gợi cảm, gợi thanh thiết lập nên Thúy Lan. Lê Hữu Bình cho biết: “Tôi chưng cất xã hội để dành cho Lan”. Nhan sắc của Lan qua mô tả của nhà thơ không còn là nét đẹp của người phụ nữ Việt Nam truyền thống. Dưới ngòi bút tác giả, Lan đẹp “lộ rõ” qua từng đường nét thân thể, những quanh co gợi cảm, những vị trí “chết người”. Và vẻ đẹp đó được nhân lên gấp nhiều lần dưới con mắt hãi sợ, si mê, thưởng lãm của các quý ông sành điệu.
Thúy Lan đẹp đến mức nào đã khiến chồng sợ hãi nằm xa mà ngắm trong đêm tân hôn, không dám động đến vì yếu đuối hay vì sợ làm tan vỡ một giấc mơ đẹp?! Ngọc vàng tắm bể trăng trong Lan đẹp đến mức, Hải không dám nhìn.
Dưới con mắt thèm khát của Gâm Lang, Thúy Lan hiện ra như một món ăn thơm ngon bổ dưỡng chỉ muốn cho ngay vào miệng để thưởng ngoạn: Năm mươi cân, ngọc trọn trằn Thép kia gấp rưỡi hổ vần linh dương Đến đây sổ trướng tuột cương Cả vùng trắng hễ vầng dương dậy lòng Nữ hoàng của các loài công Lưng ong thắt đáy nét cong tuyệt vời Dịu như hương bưởi hương nhài Thơm như xoài cát dứa gai chin già Thanh thanh để ngõ nốt la Vách ngàn vọng tiếng chim ca mời chào……. ….. Nõn nà hồng phớt chân ty Sẫm vùng lưu thủy trẳng lỳ tận tay. (tr.39)
Và cần chi phải nói về xuân sắc của Lan nữa bởi Phi Hổ đã “phát điên” lúc được chiêm ngưỡng cơ thể của nàng: Thúy Lan, Hổ bế vào lòng Sôi ran môi lửa như xăng quắn dầu Bỏ mong cháy ruột bấy lâu Trăng tròn mấy bận đến cầu lại quay…… ……Run run hồi hộp tỏa lan Lan che lấy ngực Hổ lần đai lưng Cũng sau vài phút lung nhùng Bướm đà thả cánh lộ bung khung trần Cũng còn khép góc giấu quân Cành xuân, gấu trúc bẻ tan gọng kìm Ôi cha kiệt tác có tim Cả khối ngọc người chết lịm ngất ngây Thớ xuân lượng giữa bồng lai Tinh hồng chuốt dọc hương nhài thoa ngang Đường cong uyển dẻo mịn màng Gờ thu mỏn mẻn ngậm trăng nửa vành Lạch đào non nõn mướt xanh Song trâm tuyết khảm ngà trành thẳng thuôn Một ba vòng nở căng tròn Phần nghiêng rỏ bóng như còn trang mơ Lim dim mi khép đẫn đờ…….(tr137)
Rõ ràng nhà thơ rất “trải nghiệm” và rất tinh tế khi quan sát thì mới viết ra những dòng thơ “rõ” đến như vậy. Một cái đẹp ở cơ thể toát lên từ da thịt, hương thơm, tư thế, độ biểu cảm sức sống rừng rực qua những nét bút mà tác giả ban tặng cho Thúy Lan. Song song với việc zoom cận cảnh bằng ống kính góc rộng, nhà thơ đã dùng thêm ống kính tele để miêu tả vẻ đẹp Thúy Lan. Đương nhiên, cũng là qua cái nhìn của các nhân vật nam điển hình thời đại của chúng ta. Lần đầu gặp Thúy Lan, Gâm Lang nhìn nàng bằng cái nhìn của “nắng hạn gặp mưa rào”. Đang lúc chán vợ già xấu đến nẫu cả ruột gan thì Lan xuất hiện như một “ánh chớp giữa trời quang”: Thoắt trông bừng ngỡ chiêm bao Người phụ nữ, hay tiên đào thử ta Dáng thanh da phấn mặt hoa Lời mầu nhựa thẫm lẫn pha vĩ cầm…… …… Đứng lên, Lan kính cần chào Gâm Lang kiềm chế, suýt nhào ra theo Hoàng hôn khuất cửa Tuần Châu Hoàng Liên Sơn vẫn nhướng cao góc nhìn Người chi vóc dáng của tiên? (tr…30)
Tâm trạng, hành xử và thái độ của Gâm Lang là của người gặp tiếng sét ái tình giáng xuống. Lan về, Gâm Lang ở lại, như bóng núi cam chịu chết đứng ngó theo cánh buồm xinh dần khuất xa trên cửa biển du lịch năm sao Tuần Châu. Trong đoạn thơ này, người đọc không nhận thấy trạng thái quyến rũ của Lan mà Gâm Lang đã như vậy. Huống chi chàng Phi Hổ vốn là đích tìm đến của Lan, thì đương nhiên Phi Hổ phải ưỡn ngực ra mà tóm lấy mắt bão tình ái Lan trao chứ: Dần dần men ngấm hương lan Phi Lăng hiểu, trời sắp ban cho mình Hòn ngọc bích của biển xanh……. …….. Việc xin lên rõ, Lan chào ra xe Hổ nhìn tan bức mành the Sóng lòng ánh mắt song ke đường chì Thẳng tưng theo bước Lan đi Gợn cung nền váy, gân quay mông tròn Đều hai phía pa ra pôn Lùm lùm gợi cảm vi phân phương trình Tươi son hồng trắng trái xoan Chà khuôn mặt đẹp tỏa lan bốn bề….(tr 77) Lê Hữu Bình đã tận dụng đường biểu diễn hình sin trong toán học để chỉ ra độ tròn trịa, đối xứng, hấp dẫn của cơ thể và dáng đi của Lan khi Phi Hổ quan sát từ phía sau. Còn khi nhìn trực diện: Xuống xe vẫn mặt nét mày Thả vòm trời biếc khuôn mấy sắc vồng Dáng duyên dẻo cả dòng sông…(tr. 86) ……Đài hoa hội tụ những đường nét tiên Dáng thon mày biếc âu hiền Thiên nga lỡ gió rẽ miền tà dương?....(tr 179)
Đàn ông thế tục đã đành, đến cả em trai của Thúy Lan cũng ngỡ ngàng trước sắc đẹp của chị mình mà thốt lên thán phục lẫn lo âu: Ngắm nhìn chị gái, gật đầu lắc ngang Vô cùng quyến rũ đài sang Rồi trăm anh chết, ong vàng rướn theo Rồi trăm cột đổ tường xiêu Phía sau chị đã thủng diều đứt dây Huống chi chính diện, hàng ngày Em van các vị, chớ say làm liều…(tr.120)
Vẻ đẹp khi Lan giản dị: Bộ đồ tao nhã Lan mang Thảo nền dung dị vẫn sang tột cùng. Phồn hoa lệ giữa hội trường Tự tình ai cũng lửa hương trong lòng…(tr.79)
Vẻ khêu gợi buổi sáng: Thúy Lan áo váy mỏng hờ Yêu kiều yểu ngọc mộng mơ nõn trời Bước sang phòng, anh Hổ ơi Tối qua có được giấc tươi an lành?.... (tr. 99)
Khi Lan nằm: Lan cười mi biếc liu diu Đẹp trong vuông vức cả chiều nghiêng nghiêng
Khi Lan buồn: Phong lan gác núi, hồng đào gửi hang Lỡ làng công việc dở dang Lệ gieo ngấn mắt đóa trăng thả buồn..(tr. 62)
Vẻ đẹp Lan trong nhân tướng học: Nhân tâm mai cốt zen truyền Ngoại xanh sắc trúc trong quyên đạo tài Tướng sang nét mặt dái tai Giang lưu thế rộng, non đài các xa Ngọc châu tiềm ẩn kiêu sa..(tr.61)
Lan nói năng nhẹ nhàng, quyến rũ Lời ra ngọc đổ châu tuôn Đồng pha lịm ấm mạch nguồn sông khe Trong như nước khoáng la ve Ngọt như nước mía hè quê, thêm đường Mát như kem cốc Hồ Gươm Trong như nốt mở đêm trường Pianô….(tr.139)
Sắc đẹp Thúy Lan còn có khả năng làm rung động cả kẻ ác Hắn sững sờ thật không ngờ Đài hoa ư hỡi cậu đơ mắt nhìn. …(tr. 158)
Lan hiên ngang, lộng lẫy khi ra pháp trường: Dang tay trói cả vừng đông.
Vẻ đẹp của Lan là vẻ đẹp mà ai cũng công nhận. Ví dụ, Thanh Hằng, vợ Phi Hổ giật mình: Cha chà tuyệt tác đó hoa hay người? Trên Trường thành nụ cười tươi Sáng ngời ánh tỏa chọc trời chung quanh Vừa phúc hậu quá mức xinh Rõ là trác ngọc mỹ danh đương thời Điện ngay vào Tổng hỏi coi Té ra tường tận con người Thúy Lan…(tr.155)
Các đối tác lần đầu gặp gỡ (khi Lan sang Trung Quốc) lại càng không tiếc lời: Liên hoan rượu nhập lời ra Men nồng hộ bạn nói và khen Lan: Nét như mây nếp đầu cơn Êm đềm mặt nước hoàng hôn rỗi chờ Làn da mịn, trắng bông xơ Hồng đào lên má, mày gờ liễu xiêu…. .. … Lan bối rối, lại bồi hồi Nhoẻn cười một chút sơn sôi, thủy trầm Xưa nay tiếng bạn rất thâm Một lời vàng ngọc không nhầm chút nao….(tr.129)
Vẻ đẹp của Lan khiến cho những sinh thể đang tồn tại bên cạnh phải nảy sinh xúc cảm: Đẹp cho ong bướn nổi ghen Núi đồi lở sạt, thác kèn cựa yêu.
Và đàn ông phải thú nhận: Đàn bà đẹp đến tơi bời Khiến tim tan chảy, nát tơi cõi lòng Lan như hồng thắm kiệt cùng..,(tr. 142)
Thế nên, chồng Hải đã mắng ghen vợ: Chỉ luôn bóng bẩy pha lê Tưới tăm nguyệt quế tỉa che cành hồng Giữ cho nét thắm thu đông Xuân vui đổ nhụy hè bông mây vờn…… ……Phom cô vẫn trẻ trịa tròn gái tơ…..(tr. 55) Có thể nói trong cách tả sắc đẹp Thúy Lan, nhà thơ đã tuân thủ một hành trình theo nguyên tắc vòng xoáy trôn ốc, hoặc như một đường thẳng tuyến tính với nghiệm số x luôn lớn hơn 1. Càng về sau càng sâu sắc càng lộng lẫy quyến rũ, khiến độc giả càng xao xuyến mặn mà hào hứng, theo đọc truyện thơ đến cùng Mong sao, chị em phụ nữ ai cũng đẹp và hấp dẫn trong mắt phái mạnh như Thúy Lan để luôn được ngưỡng mộ, say mê và tôn thờ! ------ Bài 2: Tình bạn thủy chung Vốn là người có lối sống tình cảm, dễ gần, không “trọng phú khinh bần”, thương người từ thưở bé nên Lan khá được mọi người yêu quí. Một trong những minh chứng là tình bạn của Thúy Lan và Kim Oanh. Kim Oanh quê ở Cao Bằng, cái nôi của cách mạng, nơi có những người con hết lòng thủy chung trung thực với Tổ quốc, quê hương. Truyền thống đó đã thể hiện trong tình cảm Oanh dành cho Lan. Kim Oanh nhà nghèo vùng cao thi đỗ đại học về Thủ đô, đó cũng là một tự hào vinh hạnh với cô và gia đình. Khi vào học ở cùng phòng trọ với Thúy Lan. Nhà Oanh thì nghèo, Thúy Lan lại có tấm lòng bao dung rộng mở. Chẳng mấy chốc hai chị em trở nên thương mến nhau vô cùng, song vì hoàn cảnh quá khó khăn, hết năm thứ nhất Oanh đã muốn thôi học: Đường vào phơn phớt hoa lê Vết xe chưa rõ đã xê dịch chiều Ngước trông chưa tỏ mục tiêu Thả buông rèm sớm vội khêu nhỏ đèn….(tr.13)
Biết Oanh khó khăn, không ngần ngại, Lan đã giúp Oanh hết mình: Khó khăn mặc mặc khó khăn Em phải học, chị sang tên dây chuyền Bàn đi tính lại nhiều phen Lan liền quyết vậy lấy tiền giúp Oanh….(tr.14)
Trước nghĩa cử cao đẹp đó, dấu ấn đầu tiên tạc vào tâm khảm Oanh: Đêm dài luống những năm canh Thúy Lan người chị Oanh đành tạc ơn Dẫu cho bia đá có mòn Bia lòng nhân hậu sắt son chẳng sờn…(tr.14)
Hai chị em đùm bọc nhau suốt 3 năm đằng đẳng dùi mài kinh sử, vượt qua biết bao khó nhọc. Thế nên, khi Lan mắc căn bệnh hiểm nghèo lúc học năm cuối, Kim Oanh tất tả tìm thầy gọi thuốc khắp nơi: Nhìn chị, Oanh cũng chẳng ngăn nổi dòng nước mắt hòa tan cùng người….(tr15)
Oanh nghe người ta giới thiệu ở phố Lãn Ông có một thầy thuốc nổi tiếng về chữa trị căn bệnh rong huyết bạch. Ngay chiều hôm Oanh đã đưa Lan lên nhà y lang mong thầy ra tay cứu giúp. Từ đây Lan được cứu sống và cũng từ đây là bước ngoặt tình đời. Ra trường, Lan cùng Oanh gây dựng sự nghiệp tại công ty Hoa Mai. Oanh là cấp phó chuyên môn và còn là người đồng chí trung thành. Hai chị em ra sức hoạt động kinh doanh, vay mượn tiền bạc thế chấp nhà cửa để lấy vốn hoạt động. Do chưa có kinh nghiệm, nên thất bại ê chề: Lan xiêu Oanh gục phòng tung tác đào Tự thân buộc tội ôi chao Liễu xơ xác lá sương bào vóc mai….(tr.23)
Sau thất bại là một chuỗi đau khổ. Ngân hàng phát mãi thu nhà vì sổ đỏ đã cầm cố từ lâu. Công nhân nghỉ việc vì công ty không có khả năng trả lương. Thúy Lan đứng trước bờ vực thẳm tù tội. Lan không muốn Oanh bị hệ lụy nên thẳng thắn: Khổ đau Lan ý: Rằng Oanh Em tìm chỗ, để chị thanh lý mình Oanh ôm Lan, khóc thanh minh Dẫu rằng chết vẫn bên mình chị nghe Tù kia tội nọ cấm nghề Em xin chia nửa và bê một phần….(tr.24)
Oanh không những ở lại cùng Lan mà còn sẵn sàng chia sẻ thất bại, nợ nần. Không như nhiều kẻ cơ hội trong đời được ăn lời thì nhô nhố, đánh hơi mùi thất bại là cao chạy xa bay “Lửa cay càng tỏ kim ngân Lụt đồng mới thấy đồi cần phải cao”
Khi khó khăn đã vượt qua, hai chị em càng sát cánh bên nhau chỉn chu mọi việc. Oanh thực sự là niềm tin tuyệt đối của Lan. Mọi điều to nhỏ cùng bàn, cùng suy đoán. Tất nhiên trường đời lúc bằng phẳng, lúc gập ghềnh. Sóng gió thương trường tuy âm thầm mà ghê gớm. Khi Tổng công ty cổ phần Đại Lộc rắc rối, Lan đã phải tìm tới nơi khác nhằm cứu vãn sự nghiệp đang dở dang của mình. Khi Thúy Lan đi Vũng Tàu tìm gặp đối tác, Kim Oanh ở nhà đau đáu mong chị Văn phòng điện sáng Kim Oanh Chăm chăm chờ chị hành trình nam ra Chị vui, Oanh đoán ngay là Hẳn xuôi việc lớn ở nhà đang mong Mấy hôm rồi, quá long đong Thương người đặc phận đèo bòng níu dây…(tr.100)
Trong gian khổ cũng có phút đầy thư giãn vui sao. Tình bạn đó xuất phát từ trái tim đồng cảm và nhân tâm cốt cách của cả hai người, không suy bì thua kém hơn thiệt, quyết vì nhau đến cùng. Chữ điền khuôn nguyệt khổ đau Trung thành với chủ thưở nào Quan Công (1) Chuyên tâm xa mặt nối lòng Như đà có chủ phải không hỡi nàng?....(tr.61)
Càng theo dõi ta càng khâm phục tấm lòng và tình bạn của hai người. Khi Lan quyết định mua đất xây dựng khu kinh tế sinh thái ở thung lũng Nai (huyện Tam Sao, gần núi Tản) cách Hà Nội chừng 60 km về phía tây, một việc đặt ra là ai phải trực tiếp chỉ huy trên miền sơn cước “Ve ngân chim hót nắng trời chen mưa”. Đây là việc khó với một doanh nghiệp vừa hình thành lại cách xa trung tâm Thủ đô. Lan ý thức rõ, khi phải dốc một lượng tiền lớn vào đó mà không có người chỉ huy đến cùng, có độ tin tuyệt đối khác nào đổ của ra sông suối. Nhưng lấy ai và chọn ai đây? Lan biết Oanh có thể gánh vác giúp mình, chỉ canh cánh một điều chị em luôn bên nhau gần chục năm trời nay phải xa xôi, chính Lan cũng đầy vơi nỗi niềm. Đầu tư dốc lực vào đây Vậy em thay chị việc này mới xong Oanh nghe chăm chú rõ ràng Rõ rồi vẫn thấy bàng hoàng tưởng mơ Vầy, em xin nghĩ đắn đo Tuần tới về dò, ý bố mẹ coi Thở phào, Lan dặn mấy lời Khi về chị biếu nhỏ nhoi chút quà….
Rõ ràng trước một việc quá lớn, một bước ngoặt tình cảm phải tạm chia xa mà gồng gánh, Oanh tất yếu phải đắn đo. Vì Oanh thấy khó khăn nên lùi bước hay đã không vì nghĩa hiệp mà hấp tấp nhận lời bởi e ngại năng lực chính mình liệu có đảm đương được không?
Tuần sau đã thoáng chim xanh Đường thông cánh suốt chuyền cành véo von Rằng, bố mẹ rất cảm ơn Áo da cha mặc quên cơn rét trời Váy quần mẹ cũng thử rồi Cả bộ đồ thái, vừa ơi đẹp à Món quà chị gửi hóa ra Toàn hàng quý đắt mẹ cha gửi lời….. ….Vậy còn chuyện lớn tình hình ra sao? Nói mà nước mắt đã mau Con xuống nhận, chị Lan giao việc này Chị Lan ân nhân nhà đây Hồi khốn khó, chị đón cay, đỡ mình….(103)
Qua cách hành xử, ta thấy Lan rất tôn trọng em và cũng vô cùng tế nhị. Về mặt tình cảm, chuyện Lan mua quà biếu bố mẹ Oanh thể hiện sự quan tâm rất ý nhị, kín đáo. Trong lòng thì Lan vẫn nhận định rằng Oanh sẽ chấp nhận công việc mình giao phó, còn việc Oanh về hỏi ý bố mẹ trước một việc lớn nói lên tấm lòng tôn kính mẹ cha của người con gái Việt Nam. Công việc tại thung lũng Nai những ngày đầu biết bao việc bộn bề khó nhọc. Ban đầu Lan còn cùng Oanh đôn đốc, sau đó Lan về công tác ở CT – 1, một mình Oanh “liễu yếu đào tơ” phải lo cáng đáng đại sự. Lan lúc này quyền lực cao sang, mở rộng giao lưu quan hệ rộng khắp. Mặc dù vậy, luôn luôn chị em Lan và Kim Oanh đều sát cánh bên nhau. Như khi Lan đi công tác ở Bắc Kinh, lúc vào siêu thị mua sắm trước khi về nước, thì việc đầu tiên Thúy Lan mua quà cho Oanh, còn thuốc quí tặng bố mẹ già; và quà cho con, Lan cũng mua sau: Hàng đồ người lớn trẻ con Chào vui xoáy mắt quay tròn âm thanh Tìm ngay cả bộ cho Oanh Cầm tay rân rấn nhất giành cho em…(tr.129)
Việc điều hành kinh doanh ở khu sinh thái gặt hái được nhiều thắng lợi nhưng cũng lắm khi thất bại. Như dịp Oanh sơ xuất để xảy ra dịch cúm rù gà chết hàng mấy ngàn con, Lan xót xa trước thiệt hại nhưng chị rất thấu hiểu, không hề qui kết trách nhiệm và vẫn tiếp tục động viên em: Dẫu rằng bực, vẫn thương Oanh Cam tâm nhẫn nại thay mình chịu đau Cầm bại trước, nhận thắng sau Đồng chia trái đắng cùng nhau hưởng bùi…(tr.148)
Ngoài công việc, Lan cũng rất day dứt việc Oanh đường tình yêu duyên phận khó khăn trắc trở. Kim Oanh một nắng sương hai Miền sơn cước, thung lũng Nai là nhà Vẫn cành lá thẳng nguyên da Sóng đồi chưa sánh nhụy hoa vẫn tròn Đường tình phong hóa, quạnh khan? Hay Oanh “bệnh”, chẳng muốn gần đàn ông?
Những điều mà Lan – Oanh chia sẻ cùng nhau đã vượt cả tình máu mủ bởi đó là những điều tế nhị, nhạy cảm. Chị như hoa cỏ xuân thì đang xuân…. …… Duy thay duy chỉ có điều Hải – Anh một xách chị sao khổ vầy Mong trời thương giúp nới tay Bù cho chị chút mới hay công bằng…(tr.164)
Lan thuận lợi, lại bước tiếp lên công tác làm Phó chánh văn phòng Bộ. Còn Oanh ngày ngày cùng với Giám đốc Hách điều hành công ty ở thung lũng. Biết bao nỗi buồn vì quang cảnh thiên nhiên, không gian miền sơn cước “Heo may sơn sớt bên sườn / Vi lô heo hút nỗi buồn tím sim”. Rồi lâu lâu Oanh lại “Nặng lòng nhớ chị bật nghe thoại đàm.” Càng ngày Oanh càng mong tin càng thấy biệt bời xa vắng, cho đến một hôm: Tam Sao thung lũng Nai đây Kim Oanh ở đó ngày ngày ngóng tin Giật mình xe cảnh sát lên Thư chị dặn, giấy tờ hoàn đủ theo Vội vàng bước thấp bước cao Nhịp khua ác tưởng, bóng đào rả rơi Có việc chi hỡi chị ơi?...(tr213)
Kim Oanh vừa đi vừa ngồi khóc trên xe vì lo sợ cho chị, thì lúc này Thúy Lan đã bị đưa ra trường bắn: Bao người nhìn chị lặng im Tuôn trào suối lệ xám sim mành trời Hình như chị khóc đúng rồi? Hẳn đang mong lắm một người em yêu…(tr.214) Rõ ràng Lan biết mình sự sống chỉ còn trong gang tấc nên muốn gặp Kim Oanh để chị em gặp mặt nhau một lần cuối, để có lời trăng trối, và cách xử lý nguồn tài chính ở thung lũng Nai. Phút cuối của cuộc đời vẫn lo cho người bạn chí cốt. Còn Oanh: Hãi hùng trước cảnh thiên la Chị tôi sao bị đưa ra hành hình? Ngã lăn ra đất thất kinh Oanh trườn thân tới chị mình, kéo tay Chị ơi sao lại thế này Hai lời cùng khóc, lệ đầy mắt trông Nát tươm gan đất ruột đồng Con giun cũng quặn dế lồng khỏi hang…(tr.215)
Cố trấn tĩnh, Oanh thay chị nói rõ: Toàn bộ thành quả ở thung lũng Nai đều của chị Thúy Lan bỏ tiền gây dựng, hiện có gần trăm tỷ. Thúy Lan trước giờ nhận án đã phân chia: Trả nợ thất thoát của dự án, làm từ thiện, trả ơn Gâm Lang, cho con cái cha mẹ … khiến ai nấy đều ngỡ ngàng. Nhà thơ dẫn dắt khéo như ta đang đứng trước một cuộc hành quyết thực sự khi Oanh giang tay che chở cho Lan, khiến người đọc vô cùng xúc động Giang tay nói tựa hồ hô Các ông cứ bắn bắn cho mạnh vào Đạn xuyên táo chết cùng nhau Bẽ bàng đạn yếu hãy vào mình tôi….(tr.218) Biết rằng Oanh nhất quyết cùng đi theo mình. Một sự sẵn sàng chia tử không có lượng thước nào có thể đo được tình bạn nên Lan đã khuyên ngăn: Không được, lũng Nai vùng cao Còn người yêu nữa phải đâu cạn tình Đừng rằng cùng chị hy sinh Chối từ trách nhiệm tội mình càng to Mặc cho Lan vấn mặc cho Giang tay đứng trước, Oanh so song người (tr 218) Một tình bạn trung tín, lẫm liệt, ràng bằng những sợi tơ hồng huyết buộc chặt hai người. Vấn thoại giữa Lan và Oanh như nhát dao cứa cắt tim gan người đến trường bắn vĩnh biệt Thúy Lan. Những thân hình khuỵu ngã, tiếng khóc nấc vang trời, Oanh được dẫn ra ngoài, và lệnh bắn ban ra, và … súng nổ. Nhưng thần may mắn đã mỉm cười phúc hậu! “Đạn không một phát cắm xuyên cạnh người”
Khi được cởi trói, Lan bàng hoàng: Lan nhìn, khóc, thiếu Kim Oanh Đạo em đâu nhỉ? Tự tình đoán ra Hai em cấp cứu trong nhà Chết lâm sàng đã can qua bước đầu…(tr.222)
Rõ ràng đến phút chót tình bạn vẫn nhất mực thủy chung, hào sảng bi hùng!
-----
Bài 3: Sự ghen tuông trong truyện thơ Thúy Lan
Ghen tuông là một gia vị khiến cho hương vị truyện thơ Thúy Lan càng nồng. Thúy Lan nhan sắc và có đời sống riêng bay bổng như vậy sao tránh khỏi chuyện bị đánh ghen long trời lở đất. Người ta trong yêu đương mà được ghen tuông đôi chút thật khiến tình yêu thăng hoa biết mấy! Tác giả kỳ công mô tả các cấp độ và thủ đoạn đánh ghen: từ cái ghen thô thiển ngoa ngôn của người phụ nữ thô kệch đến cái ghen ngầm đầy ác ý, ghen tàn bạo đẩy người vào chỗ chết của những người có văn hóa, hành xử cao tay muốn nhổ cỏ tận gốc…. vốn đầy rẫy trong xã hội. Với Gâm Lang, dù được si mê và đáp ứng các sở cầu vô điều kiện, Lan vẫn mong Gâm Lang giữ gìn gia đình Gâm Lang em bảo này anh Đừng từ chị ấy nhà lành vẫn hơn Ơn anh em sẽ trả ơn Nhất không có chuyện vợ con cùng người….(tr.41)
Do Gâm Lang quá mong muốn chiếm hoa đoạt hương nên chẳng tiếc thương người vợ bao năm đầu ấp tay gối. Trách sao được người vợ đau khổ nghĩ đến chuyện báo oán thù. Tuy nhiên, vì vợ Gâm Lang là người ít học, nóng nảy, lại sợ uy chồng và thiếu khôn ngoan nên bà đã đánh ghen vội vàng, hành xử sỗ sàng: Sầm sầm mụ chẳng hỏi han Trút thôi một lúc, thổi dàn từ hôi….. …… Trẻ đẹp tao đây bất cần Nịnh ve chồng tớ bà dần mày ra Chồng ta đếch mượn ai: Ca Chẳng phường gian díu cũng tà dâm hoang Dằn mặt áp đảo phũ phàng Vách tường nhổ toẹt vì khoang cổ đờm….(tr.47)
…..Sảm sờ mụ vỗ mạnh luôn Vào vùng tam giác đã sun mốc nhờm Tao cấm gái loại bờm xơm Đến sẽ bị rạch, nát tươm cái này Thẳng mặt Lan mụ chỉ tay……. ….. Tung một cú nhổ vào màng má Lan Hôi như nước điếu phì tràn Khắm như tôm mắm múc nguyên chấm lòng…(tr.95) Riêng Hiền - thư ký riêng của Tổng Gâm lại chọn cách “ném đá giấu tay”, mách chuyện Lan ngoại tình đến tai Hải nhằm làm cho gia đình sóng gió: Thấy chồng khang khác thấy con ỡm ờ…. ……Trề môi hải nguýt, hỏi cô thế này? Rõ ràng để ý từ ngày Sinh con và mở công ty bộn bề Chỉ luôn bóng bẩy pha lê Tưới tăm nguyệt quế tỉa che cành hồng
Thế nhưng Lan đâu phải tay vừa, “ăn vụng thời phải biết chùi mép” nên Lan phải vừa đánh trống vừa la làng để Hải thôi nghi ngờ. Ray tàu bánh rít lở sông Đèn chùm tối tắt quạt không gió vào. …….Chẳng qua vì quá yêu em Đâm lo, có kẻ ngang găm cuộc đời ……Quay mình Hải tỏ ăn năn Nếp vui tẻ giận, anh xin lỗi nào Đường tơ nhên lại chăng vào Sứt tường lại đắp thành cao cao dần….(tr.57)
Ly gián không thành, Hiền nâng cao cấp độ. Lần này, Hiền bàn với vợ Gâm Lang thuê người tạt axit hủy hoạt thân thể bộ ngực tròn trịa đẹp như cu cu của Thúy Lan, để về sau không còn có thể quyến rũ Tổng Gâm được nữa. May cho Lan, trời mưa chị mặc áo mưa nên an toàn, axit tuột hết xuống đường, nhưng vẫn bị ốm. Và trớ trêu thay, Hiền được Tổng Gâm cử đến thăm Lan: Lệnh vâng, Hiền vút xuống ngay Hai người nhìn mặt đổ cay rót bùi Thúy Lan lời nhẹ mắt cười Vẫn trong nhung gấm vẫn tươi ngọc ngà. Hiền, tim máu muốn thổ ra Ẩn trong lời chửi: Tổ cha sư mày Tưởng rằng đã nát thân cây Hai “đồi” kia vẫn hương bay mây vờn? Tiên sư mày đã có con Còn tham cướp hết đẹp dòn dân gian Thúy Lan mi: Con lăng loàn Tao, mưu bao trận vẫn hoàn cái thua. Đoạn thơ mô tả tâm trạng thất vọng của Hiền rất thú vị: Bẻ bai, Hiền vuốt nhẹ vừa Qua cằm tới cổ mắt đưa điểm “cần” Đỉnh “đồi” vẫn ấm nóng ran Vẫn dào hương phấn chẳng tan mọng chiều Lan cười mi biếc liu diu Đẹp trong vuông vức cả chiều nghiêng nghiêng…. …Căm lòng tâm trạng rối bời Ngọt vờ chót lưỡi bực dồi vạng hông
Thật là kịch tính và hài hước cho Hiền. Hiền muốn yêu Gâm Lang làm bàn đạp cơ hội tiến thân mà không được chấp nhận, trong khi Gâm cứ bám riết theo đuổi Thúy Lan nên hằn học ghen tuông, lồng lộn phá phách, nghĩ ra nhiều mưu hiểm nhằm loại trừ tình địch. Cái ghen của Hiền thật mù quáng và sai lầm vô lý, bởi Tổng Gâm chỉ là cấp trên, không phải chồng để mà được người đọc cảm thông cho những sai lầm nào đó trong cách chọn hành động bảo vệ hạnh phúc. Đối trọng với cái ghen thô của vợ Gâm Lang, và cái ghen ngầm gớm tay của Hiền là sự thông minh, quyết liệt của Thanh Hằng, vợ Phi Hổ. Hằng vốn là người có nhan sắc, khôn ngoan nên cũng chọn cách ẩn mình trong hành động. Bởi Phi Hổ giỏi che giấu sự trăng hoa: Dần dần Hằng nhận ra mình Vườn xuân thừa chỗ hoa quỳnh trái đêm Duyên thừa đâu đã? Hương chêm. Vách ngăn to rõ càng thêm lớn hều Khăn thêu bục rạn mối thêu Nguội trầu têm lại, têm vào giá kem…..
Nên khi Hằng phát hiện ra sự giả dối của chồng thì lòng đau đớn đã trở thành căm hận tái tê …..“Anh yêu Hằng lắm, rõ gian cái mồm” Thúy Lan ơi hỡi tao căm Mày đã ăn nằm Phi Hổ chồng ta Ở đâu mày những đi qua Đàn ông lửa dục đàn bà kinh rong… (tr.154)
…….Khốn thay các vị quí ông Nghe trong hơi thở máu rồng vương ra Do đó, Hằng nhất định nhổ gai bài bản, mượn tay Mai Mốt rạch mặt Thúy Lan hòng hủy hoại nhan sắc. Kế hoạch bất thành bởi vì hộ tống Lan là Cường lái xe võ nghệ cao thâm: Hãy dừng lại, bớ lũ điên Xuống xe Cường quát, tay liền lăm lăm Chị Lan văn hóa có tầm Cớ sao bay lại đang tâm hại người? Xế kia mày chắc hâm rồi Ngày ôm tay lái, tối hôi mụ xề….. ….. Hai bên to nhỏ lăng xê Hẻo chao góc cánh quạ dè mổ hông Bụi bay răng rắc vai lưng Vừa treo thế khỉ, lại dường hổ mang…. …….Một tên máu mũi chạy dài qua môi Hai thằng gục ngã, Cường thôi…(tr.160)
Kế hoạch không như mong đợi, Thanh Hằng phủi tay xem như không hay biết, thật là một gian manh có cỡ: Rung rung điện thoại đổ chuông Hằng nhanh đáp: Chúc mừng công rồi cười. Hỏng hết rồi chết đến nơi Rạch không nổi, lại mất toi giấy tờ. Hai thằng em chọn trên cơ Ai hay chúng giỏi ai ngờ bê non Lái xe của Giám đốc Lan Võ nghề như xiếc xé tan chuột xù Thúy Lan thu chứng minh thư. Mỉa mai, Hằng gắt: Lũ ngu bậy càn Thôi thôi bà chẳng liên quan Còn nghe một khúc, chuông khan…không lời…(tr.161) Tuy người đọc bất nhẫn thay cho Mai Mốt nhưng suy cho cùng cũng hợp lý bởi vì Thanh Hằng còn phải giữ gìn sĩ diện của mình và gia đình. Dẫu biết rằng: Ớt nào mà ớt chẳng cay Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng
Song nếu người phụ nữ: Chồng giận thì vợ làm lành Miệng cười hớn hở rằng anh giận gì? Thưa anh, anh giận em chi, Muốn cưới vợ bé em thì cưới cho.
Làm phận nữ, cần nhất là có thái độ tự kiềm chế, trầm tĩnh, luôn tươi cười dịu ngọt, trước là giữ mình vì tôn trọng mình, sau là giữ chồng vì tôn trọng chồng thì mọi việc dù có rối ren đến đâu thời cũng sẽ có cách giải quyết hợp tình hợp lý, an vui cho nhiều phía. ---------------------------------------------------- Kỳ sau đăng tiếp các bài còn lại của chuyên đề trên: Để xem thêm trích đoạn và cảm nhận của các bạn về tr thơ Thúy Lan, mời bạn vào trang website: www.lehuubinh.nghesi.vn Cần lien hệ Email: binhlh51@yahoo.com ĐT: 0912307618 – 0438621683
|
|
 |
|
 |
|
|