|
|
VÀI CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ "XA ƠI...!" CỦA HẰNG NGA
[tab=30][tab=30][tab=30][tab=30]XA ƠI...!
[color=#004040]Ngày ấy thơ anh trôi em về triền sông vắng.... Em tha thẩn xuôi dòng..., ngắt cánh hoa thơ... Ngày ấy nơi đây êm trôi, mây thăm thẳm, Một cánh thơ ai..., một cánh đò chiều...
[tab=30]Câu thơ ấy bao ngày qua còn mới, [tab=30]Đưa chòng chành em về ngả lặng, xa vời... [tab=30]Trăng vẫn nép song đời, ngắm thơ ai vời vợi, [tab=30]Có giọt trăng nào chìm? Rơi tận đáy câu thơ .
Cô bé lọ lem ngày xưa .. Ngập ngừng... Sợ chốn cung điện lầu son ,gác phượng.., Em sợ chuông đồng hồ cái khắc điểm năm canh...
[tab=30]Thì đành vậy thôi... chùng chình năm tháng ! [tab=30]Thì đành vậy thôi... chiều nay xa xôi. [tab=30]Em đành vậy thôi , câu thơ lỗi nhịp.. [tab=30]Tiếng thơ nào..nghiêng cánh... rụng thềm, [tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30]Rơi... [tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30](Hằng Nga)
Đọc “Xa ơi...!” của Hằng Nga, thấy có đôi điều cảm nhận: Mở đầu bài thơ như lời giới thiệu về một câu chuyện kể về “ngày ấy…”:
Ngày ấy thơ anh trôi em về triền sông vắng....
Câu chuyện bắt đầu từ lúc em bắt gặp “hồn thơ” của anh, chính hồn thơ của anh chứ không phải anh đã đưa em tha thẩn trôi về triền sông vắng. Em đã ngắt cánh hoa thơ ấy, ôm ấp nó trong bối cảnh không gian [color=#800000]“nơi đây êm trôi, mây thăm thẳm…” và thời gian của “cánh đò chiều...” Từ quá khứ tác giả đã dẫn người đọc đến hiện tại:[/color]
Câu thơ ấy bao ngày qua còn mới,
Và nó cũng là mốc thời gian mà những cảm nhận thực tại của tác giả được thể hiện rõ nét nhất trong suốt dòng chảy còn lại của bài thơ. Vâng, em đã [color=#800000]“chòng chành..” thật sự nhưng không dám tỏ bày cùng anh, cùng thơ anh. Chỉ lặng lẽ “nép song đời, ngắm thơ ai vời vợi”, để tự hỏi lòng mình: “Có giọt trăng nào chìm? Rơi tận đáy câu thơ?" .[/color] Và câu hỏi ấy, nghi vấn ấy cũng được tác giả tự trả lời:
“Cô bé lọ lem ngày xưa .. Ngập ngừng... Sợ chốn cung điện lầu son ,gác phượng.., Em sợ chuông đồng hồ cái khắc điểm năm canh...”
Một chút xót xa của người phụ nữ em đã được ghi nhận nơi đây. Em không được tự do [color=#800000]“ngắm thơ” anh vì tường cao cổng kín của “chốn cung điện lầu son, gác phượng” đã ràng buộc em, cái ràng buộc từ nền văn hóa phương Đông ấy được tác giả dẫn giải theo điển tích phương Đông để mong người đọc và cả anh nữa, hãy cảm thông cho em: “Em sợ chuông đồng hồ cái khắc điểm năm canh...” Ta nghe đâu đó nỗi niềm của em, cái tiêu cực đẹp khi chấp nhận sự bó buộc ấy, vì sau lưng nó còn là cả gánh nặng gia đình mà em không thể bỏ quên… Anh và người đọc, chúng ta hãy thương lấy những câu thơ:[/color]
Thì đành vậy thôi... chùng chình năm tháng ! Thì đành vậy thôi... chiều nay xa xôi. Em đành vậy thôi , câu thơ lỗi nhịp..
[color=#800000]“Thì đành vậy thôi...” nhẹ nhàng và dễ thương như thế, cái đành vậy thôi chùng chình chứ không dứt khoát, không cắt bỏ cái chiều ngày đó, ngày mà thơ anh đã trôi em về triền sông vắng. Cái “đành” đẹp lóng lánh như tâm hồn lẫn hồn thơ của tác giả. Ai đó (là anh) và chúng tôi (bạn đọc) vẫn đang và sẽ tôn trọng cái "chùng chình" riêng tư của em (tác giả) để mong có một ngày nào đó được thưởng thức:[/color]
Tiếng thơ nào..nghiêng cánh... rụng thềm, [tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30][tab=30]Rơi...
Bởi vì mãi đến bây giờ vẫn chưa ai biết thơ anh, thơ tôi... hay thơ ai khác nữa [color=#800000]"ngày ấy" đã đưa [color=#000080]"em"[/color] về "triền sông vắng"...[/color] [/color]
|
|