Tên thành viên:   Mật khẩu:   Đăng nhập tự động  Ẩn danh 



Tìm kiếm với từ khoá:


Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 2 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Văn Xuôi Hồ Xuân Thu
Gửi bàiĐã gửi: 22-08-2011, 12:11 pm 
Chôn hoa người bảo ngẩn ngơ...
Hồ Xuân Thu
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 14-08-2011, 03:33 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm nay, 10:06 am
Tuổi: 26
Bài viết: 330
Đến từ: Vừa Xuống Núi
Giới tính: Nữ
Mình đang: Yeehaw
Đã cảm ơn: 2351 lần
Được cảm ơn:
1191 lần trong 309 bài viết
 

Văn Xuôi Hồ Xuân Thu


Hình ảnh
Tôi có một người cha rất nghiêm khắc hơi gia trưởng vì vậy mà từ bé chúng tôi sợ ông nơm nớp,căn nhà có 3 cửa chính được ông trang hoàng với 3 cây roi tre,không phải ông chỉ hâm he mà đét chúng tôi lúc nào có thể.
Vậy mà lúc nghiêm thì tụi tôi rất sợ nhưng tính tiếu lâm pha trò cha tôi lại vốn có,tôi thích nghe ông kể chuyện lưu truyền,truyện hoang đường không biết từ thời nào làm chúng tôi cười nghiêng ngã.
Không dừng lại ở đó năng khiếu kể chuyện ma của ông rất tuyện vời,có hôm đứa cháu qua chơi nghe xong câu chuyện của ông cũng rụng rời tay chân ôm quíu lấy tôi không dám về nhà và ngủ lại đến sáng hôm sau.
Tôi là phận gái nhưng mạnh mẽ ngay cả đến bây giờ tôi thích sự phiêu lưu và không tin nhữn gì là ấn số những người khuất mặt và chuyện ma đối với tôi là hoang đường tôi không bao giờ tin là có thật
Vậy mà cách đây 3 tháng tôi đã thay đổi quan điểm đó,tôi tin trên cỏi đời này có ma thật những bóng đêm còn lẫn khuất với những oan hồn không siêu thoát và tôi cố gắng để quên nó để bước chân tôi không run rẩy khi qua cái cầu thang đó.
Tôi thuê 1 tầng trên trong căn nhà khá rộng ở vùng ven ngoại ô Saigon,vùng đất này ngày xưa là khu nghĩa địa bao quanh sau khi giải tỏa nó được giải phóng mặt bằng,những ngôi nhà mọc lên bắt đầu san sát,những quán cà phê con trãi dọc hai bên đường,và con đường chính giờ đường Quốc Lộ 1 đêm ngày chịu trận đoàn xe tải chạy qua như vụt cát vào mặt.
Căn nhà tôi thuê mặt tiền đường nên bề ngoài nó cũng bụi giăng đầy không sáng đẹp nhưng màu xanh lơ mềm mại,căn phòng nho nhỏ hướng ra ban công tôi thơ thẩn những đêm trời gió mát,cây trứng cá cao um tùm xào xạc rơi lá bay xao xác dưới chân,những trái ngon đỏ thắm bám đầy bụi cát,mùi hoa lan thơm nồng.chả là tôi có treo hai giò Lan nơi đây,những cánh màu hồng tươi pha màu trắng trinh nguyên,hoa đẹp để lòng tôi thấy nao nao.
Tầng dưới được 1 anh chàng thuê để sửa xe,căn nhà bề ngang 10 mét nhưng nó được chia đôi riêng biệt,bên kia người ta mở 1 quán cà phê nhạc nhưng quán cũng vắng khách.
Anh chàng này ngoài 30,anh ta có gia đình rồi vì vợ là co giáo dạy xa và ở Bình Dương luôn,buổi sáng anh ta lên mở cửa hàng buồi chiều tối anh ta quay về.
Anh ta làm dân quân buổi tối ở Bình Dương và làm thêm buôn bán xe vì thế mà cửa hàng luôn đóng cửa im ỉm,tôi đi làm căn nhà rộng rãi trở nẹn càng vắng vẻ lạnh lẽo.
Một hôm sau khi tan sở là 12h trưa,tôi xin phép nghĩ nửa ngày để qua nhà em gái như đã hẹn,tôi vội dạo 1 vòng siêu thị tôi mua ít thức ăn đồ dùng dự trữ.Về đến nhà 1h,hôm nay anh đó không mở cửa hàng,nhà lạnh tanh tối om,tôi leo lên cầu bậc cầu thang đi lên lầu cất thức ăn vào tủ lạnh,định tắm rửa và thay quần áo,thì điện thoại của em gái gọi vào máy tôi reng reng..'' chị qua nhà dùng cơm với vợ chồng em,có bà chị họ dưới quê lên chơi,chị qua vui cùng nhé''
Tôi trả lời ok,tinh thần sảng khoái sau khi uống 1 ly nước mát lạnh,lấy cái nón bảo hiểm tôi tung tăng bước xuống cầu thang,vừa xuống bậc thứ nhất tôi tá hỏa,lưng lạnh toát,chân run run như không nhấc nổi,hai hàm răng tôi như đông cứng,1 bóng đen cao 1 mét 6 đi ngang nhưng nhanh nhẩu mắt tôi lúc đó chưa định hình ra rồi nó khuất dưới cây cầu thang chui tọt sau cánh cửa toalet.
Tôi hốt hoảng,định bước xuống 1 bậc nữa nhưng trấn an vội quay ngược lại phòng run rẩy tra khóa và thở hổn hển.
Tôi nghĩ nhà hiện giờ có 1 mình,vậy bóng người đó là ai,phải chăng là ăn trộm giữa ban ngày,nếu là ma ko sao lỡ ăn trộm thì cái mạng tôi cũng không còn.
Lúc đó tôi định hình lại và cố gắng hồi tâm bình thản bước từng bước chân như cố lê đi rồi tôi la oan oan cho nhà bớt lạnh lẽo ''Ai đó!..ai đó..!Ai đó,ai đó,ma hả,ma nào đấy..ma có giỏi thì mày ra đây"
Căn nhà lại im lặng,tôi dáo dát tìm quanh dưới cầu thang và trong toalet,nhưng vẫn ko có ai,tim tôi đập thình thịch,tôi vội vàng dắt xe ra ngoài mở đề xe vọt nhanh không dám ngoảnh lại,tôi vội lấy điện thoại gọi vào số cho anh chủ cửa hàng
''Alo..nhà có ma anh à..'' rồi tôi lái xe đi như ma đuổi.
Thế là chiều đó tôi mua đủ thứ nhang đèn trái cây về cúng vái lầm rầm,tôi sợ bị nhát lần nữa.
Đêm đó thằng em của anh chủ tiệm xe ngủ lại,nó kể tôi nghe hồi xưa có vợ chồng người đó tới thuê họ thấy 1 bóng người con gái cứ lẩn quẩn trong nhà,và họ sợ quá nên không thuê nữa.Nhưng em ở từ đó tới nay em có thấy ai đâu chỉ có người yếu bóng vía mới thấy thôi.
Vậy là tôi yếu bóng vía sao,sao từ nhỏ tới giờ tôi mới thấy,những đêm sau đó tôi ko dám ngủ tôi sợ ai đó nhìn tôi,tivi và đèn tôi mở đến sáng
Thế là từ khi anh chủ tiệm xe đó sang lại cho vợ chồng này nhà thêm đông người tôi thấy bớt sợ hơn,và tôi ngủ ngon ngơn,tôi cũng ko thấy bóng đen nào nữa.
Câu chuyện tôi là có thật sự,vì vậy mà đến bây giờ tôi tin trên đời này có ma..[/font]


Sửa lần cuối bởi Hồ Xuân Thu vào ngày 07-02-2012, 05:30 pm với 3 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
  
Có 2 thành viên đã cảm ơn Hồ Xuân Thu cho bài viết này:
nga (22-08-2011, 01:27 pm), Phạm Nhật (02-09-2011, 04:58 pm)
Ngoại tuyến
 Tiêu đề bài viết: Miền Quê Ngày Xưa Còn Đâu
Gửi bàiĐã gửi: 07-02-2012, 01:42 am 
Chôn hoa người bảo ngẩn ngơ...
Hồ Xuân Thu
<img src='http://www.vnthidan.net/styles/Images/Rank/banthamgiao.gif'>
Hình đại diện của thành viên
Ngày tham gia: 14-08-2011, 03:33 pm
Lần ghé thăm trước: Hôm nay, 10:06 am
Tuổi: 26
Bài viết: 330
Đến từ: Vừa Xuống Núi
Giới tính: Nữ
Mình đang: Yeehaw
Đã cảm ơn: 2351 lần
Được cảm ơn:
1191 lần trong 309 bài viết
 
NGÀY ẤY MIỀN QUÊ ƠI...


Hò ơi....Ví dầu cầu ván đóng đinh...
Cầu tre lắc lẽo à..hò ơi..cầu tre lắc lẽo ghập ghềnh khó đi..

Đây là câu hát ru em của người dân quê tôi, lời ru da diết gợi buồn như những cây cầu tre mỗi lần đi ngang qua lắc lẽo.Tôi không biết ngày xưa mẹ có hát ru cho tôi nghe hay không nhưng mỗi lần đưa em gái tôi ngủ bằng chiếc võng kẽo ca kẻo kẹt mẹ lại cất giọng ru lên nghe não nuột buồn ơi..làm tôi quá nao lòng.

Quê tôi bây giờ không còn là những chiếc cầu tre bắt qua dòng sông xanh trong nữa mà được xây lên những chiếc cầu đúc thật to nhưng tôi vẫn nhớ cây cầu ván xập xệ nghiêng mình ngã bóng xuống dòng sông thầm lặng mỗi khi trời đổ mưa chúng tôi phải bấu mười ngón chân vào thành ván để không kẻo ngã nếu không sẽ bị đám bạn học chung lớp nó sẽ cười quê cho bẽ mặt.

Ngày xưa mặt trước nhà tôi hướng ra đường xe chạy,mặt sau dựa vào đám Râm Bầu reo trong gió, hàng Dừa xanh trĩu quả, cánh đồng lúa vàng trổ ngát hương, từng đàn Cò đàn chim Yến lượn vòng quanh thỉnh thoảng chúng xà xuống mặt dòng sông như trêu đùa những chú Trâu to khỏe đang đầm mình dưới nước.

Trưa, trời nắng chan hòa xen lẫn những đợt gió mát thổi vào người lòng sảng khoái dâng cao, tôi đi ra hàng Râm Bầu, hàng bờ rất to cây lá rậm rạp,sau khi mắc võng nằm lủng lẳng hít thở không khí tận hưởng buổi trưa ngọt ngào, lấy một cục đất ném xuống cánh đồng đang nặng oằn bông tôi nghe cái xà nước bắn tung tóe từng đàn cá kèo thấy rõ mồn một trên dòng nước cạn chạy như rượt đuổi dưới những gốc Lúa, đàn tôm bún tanh tách nổi râu chi chít,nhiều lần tôi lấy rổ chỉ cần xuống nước quơ vài cái là ăn một ngày no nê.

Có lẽ ngày xưa những hình ảnh đó sẽ vẫn là kí ức mãi mãi trong tôi vì bây giờ những cây cầu khỉ đong đưa đã mất, tôm cá cũng đã cạn kiệt vì thuốc trừ sâu của người nông dân quê tôi và những cây xịt điện họ rà dưới sông bắt hết cá lớn lẫn cá bé như muốn gần tiệt chủng. Máy cày máy tuốt Lúa cũng đã thay thề đàn Trâu thân thương vì chúng lần lượt cũng vào lò mổ phục vụ cho mấy ông nhậu mất rồi.

Đàn Cò, đàn chim cũng không còn chốn dung thân khi bị những ống súng truy đuổi ráo riết, họ bắt ban ngày lẫn cả ban đêm, sao khi tất ca được trói chân chỉ còn lại thập thò những cái đầu rỉ máu của những chú Chim, Cò tội nghiệp trên báng súng, một phần chúng bị đem bán và một phần được các bợm nhậu làm mồi nhắm say túy lúy bên những chai ruợu đế.

Tôi nhớ về miền quê dù nó có đổi mới thế nào nhưng trong lòng tôi nó vẫn là chốn cũ, nơi chôn rao cắn rốn, miền đất tổ tiên ông bà đã nuôi tôi lớn khôn nơi có cha mẹ đã yêu thương dưỡng dục thành người, tôi nhớ mẹ nhớ cha, nhớ quê hương, tôi mãi mãi không quên miền quê mình dù có đi đến chân trời nào khác.


Hồ Xuân Thu


Đầu trang
  
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 2 bài viết ] 


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Chuyển đến:  
News News Site map Site map SitemapIndex SitemapIndex RSS Feed RSS Feed Channel list Channel list
Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
[ Time : 0.346s | 22 Queries | GZIP : Off ]